òn lắm chuyện như vậy.”
“Đúng vậy, ngày trước nàng ta cũng không tệ lắm, sao bây giờ lại biến thành cái dạng này…”
Hạnh Tử che miệng nở nụ cười khinh miệt, “Muốn sống sung sướng, nhưng mà lại không có cái mệnh kia a.”
Mấy người phụ nhân còn lại cũng nói vài câu, đề tài liền chuyển tới vấn đề khác.
Bên này mấy nữ nhân tán gẫu náo nhiệt, bên kia các nam nhân cũng nói chuyện nồng nhiệt không kém.
Uống đến cao hứng, một đồ tể trong thôn
thần thần bí bí mở miệng: “Mấy hôm trước lúc ta đi bắt lợn có nghe thấy
một chuyện vô cùng thú vị, lại đây, nói cho các ngươi nghe một chút.”
Mấy nam nhân ngồi cùng bàn đều ồn ào, “Nói đi, nói đi, có chuyện gì hay?”
“Chuyện hay? Là chuyện phong lưu nha, ha ha ha.” Đồ tể uống một ngụm rượu, cười không chút hảo ý.
“Chuyện phong lưu a, nói mau, đừng giấu
nữa. Bình thường ngươi đi đây đó nhiều, nói ra cho mọi người cùng nhau
vui a.” Người nói chuyện chính là Triệu Nhị Hổ.
Đồ tể vươn chiếc đũa gắp lấy một ít thịt
băm, ngon lành nuốt xuống, nhìn một đám nam nhân cùng bàn đang chờ hắn
mở miệng, trong lòng cảm thấy rất hư vinh. Hứng trí ngẩng cao đầu nói,
“Mấy ngày trước ta đến thôn Đông Hương bắt lợn, đúng lúc nhìn thấy một
hán tử to lớn đánh nương tử nhà hắn, các ngươi đoán sau đó thế nào?”
“Sau đó thế nào? Sau đó thế nào?” Các nam nhân chụm lại hỏi, đồ tể đợi một lúc, mãi tới khi bọn họ mở miệng thúc
giục mới chậm rì rì mở miệng.
“Hóa ra nương tử nhà hắn vụng trộm với
người khác! Còn là vụng trộm với một lão điền chủ. Các ngươi đoán xem
hán tử nhà nàng làm sao mà phát hiện được?” Lần này đồ tể không đợi
người khác thúc giục, tự động công bố đáp án, “Lão địa chủ kia tặng
nương tử nhà hắn một hộp son. Son kia a, chỉ có người trong thành mới
dùng, rất quý! Ngươi nói xem, chúng ta là nông dân, ai lại tự dưng đi
mua cái thứ đó? Có chỗ tiền đó không bằng chia ra một phần mua thịt, một phần mua rượu mang về uống cho rồi.”
“Ha ha ha, hán tử kia có vất nàng ta trôi sông không?” Một nam nhân cười ha hả hỏi.
Đồ tể liếc mắt trắng, “Vậy không phải quá tiện nghi cho lão già kia hay sao? Hán tử kia túm nàng ta trực tiếp
nháo đến nhà lão. Lão địa chủ kia sợ xui xẻo, trực tiếp quẳng cho mười
lạng bạc đuổi đi rồi!”
“Mười lạng bạc liền khiến cho người ta đội nón xanh?” Một nam nhân khác, uống một ngụm rượu, vẻ mặt khinh thường nói.
“Lúc ấy ngươi có nhìn thấy nàng kia
không? Lớn lên có xinh đẹp hay không?” Nam nhân hỏi câu này cười cười vẻ mặt đáng khinh, tuy nhiên thật ra hắn chỉ hỏi hộ tiếng lòng của toàn bộ mọi người ngồi đây. Ngươi một lời ta một lời đều là hỏi về diện mạo
nương tử nhà người ta.
Đồ tể liếc mắt nhìn về phía đám nữ nhân
một cái, lắc đâu, “Nàng ta á, còn lâu mới được á, muốn nói xinh đẹp,
Thẩm gia nương tử mới gọi là xinh đẹp.”
Nam nhân vừa hỏi kia mặt trầm xuống, “Cái loại nữ nhân không biết liêm sỉ kia có thể đem so sánh với Thẩm nương
tử hay sao? Lần sau đừng nói những chuyện này nữa. Thẩm tiên sinh tuy
rằng tuổi có hơi trẻ, nhưng có thể nói là tốt hơn Vương tiên sinh nhiều. Chúng ta làm người không thể không hiểu đạo lý. Người ta dạy dỗ mấy đứa nhỏ của chúng ta, chúng ta không thể ở sau lưng Thẩm tiên sinh nói về
người trong nhà người ta được. Hiện giờ Cẩu Đản nhà ta còn nghe lời tiên sinh hơn cả nghe lời lão tử nữa.”
Đồ tể nhìn nhìn Thẩm Nghị, hỏi cha Cẩu
Đản, “Cha Cẩu Đản này, Cẩu Đản nhà ngươi về nhà có nói Thẩm tiên sinh
này dạy được hay không? Tiểu Đao nhà ta cũng sắp sáu tuổi rồi. Ta chuẩn
bị cho nó đi học. Chỉ là tiểu tử kia rất lì lợm, sợ Thẩm tiên sinh không quản nổi.”
Cha Cẩu Đản cười ha ha, “Ngươi yêm tâm
đi! Hầu tử lì lợm nhà ta kia, hiện giờ không phải không bướng bỉnh chút
nào nữa hay sao, về nhà còn biết học bài cơ đấy!”
Đồ tể nghe thấy liền an tâm, “Năm nay liền cho nó đi, năm nay sẽ đi.”
Đang nói, Thẩm Nghị lại đó mời rượu. Mọi
người cười ha ha nói cảm tạ, uống rượu. Đồ tể thuận tiện nói chuyện muốn đưa con tới trường. Thẩm nghị liền đáp ứng. Đồ tể liền gọi Tiểu Đao nhà mình đến để gặp qua tiên sinh, nói là qua vài ngày nữa sẽ đưa đến lớp.
Triệu gia đi vệ sinh xong, từ nhà vệ sinh đi ra nhìn thấy phòng Trinh nương, tâm liền động, nhìn bốn phía không
có người, bước nhanh chui vào trong nhà, thấy trên bàn trang điểm trong
phòng có một thứ trông giống cái tráp, bên cạnh có một hộp son, mở tráp ra thì thấy bên trong trống trơn, cái gì cũng không có.
Nàng nhổ một ngụm nước bọt, nói thầm, “Tiền đâu nhỉ? Ngay cả chút đồ trang sức cũng không có?”
Đột nhiên nghe thấy hình như có người lại gần, nàng hoảng sợ, thấy hộp son trên bàn, liền thuận tay cầm lấy đút
vào trong lòng, vội vã bước ra khỏi phòng.
Vừa đi được vài bước, đột nhiên đụng vào
Diệu nhi và Cẩu Đản đang muốn chạy vào nhà lấy ngựa gỗ chơi. Nàng hoảng
sợ, “Ai nha” kêu lên một tiếng. Vừa nhìn thấy là Cẩu Đản và Diệu nhi,
liền cau mày ghét bỏ nói, “Đi không nhìn đường thế hả!”
Cẩu Đản ủy khuất nói, “Là bà đụng vào chúng ta đó chứ!”
Triệu gia trừng mắt, dọa Diệu nhi co rúm
lại một chút, nàng hừ một tiếng, liền chuẩn bị đi. Lúc này hộp son trong lòng kia l