nữ nhi sang cho Thẩm tứ ca sao?
Chương gia nhà các ngài thật đúng là có ý tứ a. Chương phu tử ở bên
ngoài làm ô uế thanh danh muội muội ta, mẫu tử các ngài chạy tới Thẩm
gia làm ô uế lỗ tai muội ấy, mà phụ thân là ngài lại khiến cho Thẩm tứ
ca không còn mặt mũi, lại còn khiến cho muội muội ta phải cầm cái chén
ném đuổi đi, sao nào? Không nhớ nổi sao?”
Chung quanh càng náo nhiệt, hóa ra tất cả đều do Chương gia giở trò quỷ a! Lập tức liền có một hán tử nhổ một
ngụm nước miếng về phía đó, “Phi! Ta đã nghĩ mấy ngày trước sao đột
nhiên lại lan truyền mấy cái chuyện về Thẩm tiểu nương tử, lại còn khó
nghe như vậy. Hóa ra đều do một nhà các ngươi giở trò quỷ! Còn ra vẻ là
người đọc sách! Ta khinh! Ngay cả chúng ta đây dù không đọc được một chữ cũng không làm mấy chuyện như vậy.”
“Đúng vậy đúng vậy, nói Thẩm tiểu nương tử là điềm xấu. Ta thấy tâm địa bọn họ hỏng rồi!”
“Là ai nói đệ muội là điềm xấu vậy a?”
Thẩm Phong mang theo Liêu thị xuyên qua đám người, chung quanh đều vang
lên tiếng chào hỏi. Cũng có người hiểu chuyện đem đoạn dối thoại vừa rồi nhắc lại một lần.
Liêu thị liếc nhìn Thẩm Phong một cái,
Thẩm Phong gật gật đầu. Liêu thị thấy thế mới đi ra bước về phía trước
thân ái vỗ về cánh tay Trinh nương, có chút bất đắc dĩ nói, “Ta đã nói,
tiểu thúc và đệ muội chỉ đi y quán thôi sao mà lâu như vậy, chờ ở nhà
sốt ruột liền cùng tướng công tìm đến đây. Đến đây mới nghe thấy có
người nói về điềm xấu của đệ muội.”
Quét mắt nhìn xung quanh, ngữ khí của
Liêu thị trở nên có chút phẫn nộ, “Người nói mấy lời này nên bị cắt đầu
lưỡi! Lúc tiểu thúc đón dâu, là ta tự mình đi tới Bạch Vân Sơn thỉnh cầu bồ tát tính bát tự. Bát tự này của đệ muội không những vượng phu vượng
tử còn vượng cả gia! Bồ tát nói đệ muội khi bé phải chịu khổ, lập gia
đình thì hạnh phúc sẽ cuồn cuộn ập đến. Nếu ngẫu nhiên có tiểu nhân
ngáng đường, cũng có quý nhân che chở. Đệ muội từ lúc gả đến nhà chúng
ta đến nay đã giúp ta không biết bao nhiêu việc! Sinh ý của cửa hàng
cũng càng ngày càng tốt! Tính tình đệ muội mềm yếu, không ngờ còn có
người xấu muốn hại đến nàng! Những người nói luyên thuyên này khi chết
phải bị chặt hết lưỡi ném xuống địa ngục!” Nói xong còn như cố ý vô tình liếc liếc nhìn về phía nhà Chương gia bên kia.
Mặt bốn người Chương gia biến từ hồng
sang trắng, tại sao lại có thể như vậy? Nhìn xung quanh, người chỉ chỏ
họ càng ngày càng nhiều. Chương Hoài Xuân xấu hổ giận dữ đến cực điểm,
“Không phải! Là… Là Thẩm Nghị! Hắn đáp ứng rồi nên cha ta cha…”
Hoa Đào che miệng cười ra tiếng, ý tứ
châm chọc nồng đậm tỏa ra, “Có phải Thẩm tứ ca đáp ứng cha ngươi là muốn kết hôn với ngươi làm bình thê phải không a?”
Trước mặt nhiều người như vậy, nhất định
phải buộc Thẩm Nghị thùa nhận! Chương Hoài Xuân tức giận nghĩ, “Không
sai! Nhưng lại có Phùng tiên sinh…”
“Có phải Phùng tiên sinh còn đáp ứng làm mai không?” Hoa Đào như trước cười hì hì tiếp tục nói.
Chương Hoài Xuân trừng mắt, “Đúng! Chính
là như vậy đó! Thẩm Nghị, chẳng lẽ ngay cả ân sư ngươi cũng không nghe
sao? Hôm nay nhất định ngươi phải cho ta một cái công đạo!”
“Lão phu từng nói là làm mai giúp cho
Minh Chi khi nào? Lời này của Chương tiểu thư rất kỳ quái.” Phùng tiên
sinh cũng đi vào nói chuyện. Ông là một lão nhân xấu xí, lại có thêm một cỗ khí tức nghiêm nghị, vóc dáng không cao, mặc áo vải thô dài đơn
giản.
Người chung quanh lui lại, kính cẩn tiếp
đón Phùng tiên sinh. Phùng tiên sinh nhẹ gật đầu một cái thăm hỏi, ánh
mắt lại nhìn chằm chằm Chương Hoài Xuân.
Lời nói dối của Chương Hoài Xuân giữa
chừng bị chọc thủng, nhất thời không biết nói gì. Chương Hoài Viễn cùng
Chương phu tử nhìn thấy Phùng tiên sinh đến thì mặt đỏ tới mang tai, xấu hổ mất hết mặt mũi. Chương Hoài Viễn bước vài bước đến trước mặt Phùng
tiên sinh thở dài hành lễ, “Đệ tử Chương Hoài Viễn vấn an tiên sinh.”
Phùng tiên sinh hừ lạnh một tiếng,
“Chương tú tài vẫn tâm tâm niệm niệm hy vọng lão phu chỉ điểm cho ngươi, nhưng mà tuổi tác lão phu đã cao, không muốn thu thêm đệ tử. Nhiều ngày nay không có cơ hội gặp tú tài anh, hôm nay nhìn thấy, chúc tú tài ngày sau tìm được lương sư.” Nói xong cũng không thèm nhìn đến sắc mặt trắng bạch của Chương Hoài Viễn, thẳng bước đi về phía Thẩm Nghị và hai vợ
chồng Thẩm Phong nói vài chuyện.
Hoa Đào còn không quên liếc nhìn Chương
Hoài Xuân, “Chương Hoài Xuân, ngươi muốn cái công đạo gì, không bằng nói thẳng ra, chúng ta giúp ngươi làm chủ a! Nay mọi người đều ở đây, vài
ngày trước ồn ào huyên náo như vậy không bằng giải quyết hết trong hôm
nay đi.”
Chương Hoài Xuân nhìn Thẩm Nghị, tốn
nhiều tâm tư như vậy không phải vì muốn ép Thẩm Nghị cưới nàng hay sao?
Đã nháo đến mức này, bằng bất cứ giá nào cũng phải được! “Thẩm Nghị, ta
có điểm nào so ra kém với tiện nhân phía sau ngươi này…”
“Ba!” Một cái bạt tai của Hoa Đào đánh
lên, mặt Chương Hoài Xuân nhất thời đỏ một mảng. Hoa Đào hung tợn nhìn
nàng, “Chương Hoài Xuân, ta đã từng thấy người mặt dày, nhưng chưa từng
thấy người nào mặt dày được như ngươi!”
Chương Ho