làm thiếp?”
Thẩm Nghị bưc bội bất đắc dĩ nói, “Ngươi muốn ta phải nói bao nhiêu lần nữa hả! Không bao giờ!”
Hoa Đào nhún nhún vai, “Ta biết ngươi sẽ
không làm thế, nếu không đã đánh ngươi rồi. Chỉ là trong lòng còn lo
lắng nên xác định lại một chút.”
Thẩm Nghị tức khí quay đầu đi không thèm
để ý đến nàng. Trinh nương xấu hổ cười cười. Hoa Đào là vì muốn nàng
tốt, nhưng nhìn tình hình này, tại sao lại cảm thấy không tự nhiên thế
nào ấy.
Hoa Đào lạnh nhạt nói tiếp một câu, “Lớn
lên thành cái dạng kia nếu mà ngươi còn có thể coi trọng, vậy thực sự
chứng tỏ mắt ngươi bị… Mù.” Vừa lòng nhìn thấy sắc mặt Thẩm Nghị biến
xanh mới nói, “Sáng sớm hôm nay lại đồn thêm rất nhiều chuyện, may mà có các ngươi giải thích…”
Hoa Đào còn chưa nói xong, Liêu thị liền đi vào nói Thẩm Phong đã trở lại, mời bọn họ đi vào nhà giữa.
Ba người theo Liêu thị đi vào nhà giữa.
Tranh nhi dẫn Diệu nhi đi chơi xếp gỗ trong phòng. Thẩm Phong đã ngồi ở
nhà giữa chờ bọn họ.
Thẩm Phong mở miệng liền nói một câu giống hệt Hoa Đào, “Sáng sớm hôm nay lại đồn thêm rất nhiều chuyện.”
Sắc mặt mọi người đều trầm xuống, Thẩm Nghị hỏi, “Đại ca lại nghe được cái gì?”
Thẩm Phong tiếp nhận ly trà Liêu thị đưa
tới, nói, “Còn có thể là cái gì nữa. Chỉ là so với ngày hôm qua càng kỳ
quái hơn mà thôi.” Nhìn Liêu thị, lại nhìn Trinh nương, hỏi hai nàng,
“Ngày hôm qua mẫu tử Chương gia là do hai người đuổi đi?”
Sắc mặt Trinh nương tái nhợt, đứng lên có chút bất an nói, “Là muội đuổi ra, tẩu tử không liên quan.” Thẩm Nghị
xen mồm nói vào, “Đuổi ra thì đuổi ra, sao, bọn họ có thể đồn đãi ra cái gì chứ?”
Thẩm Phong gật gật đầu, ý bảo Trinh
nương, “Đệ muội ngồi đi. Hai mẫu tử Chương gia này cũng thật là… Ha ha…
Hiện giờ ở bên ngoài đều nói, Chương gia phải gả nữ nhi lại đây làm bình thê, Chương gia người ta là người tri thư đạt lễ hiểu lòng người, tuy
rằng chỉ là bình thê nhưng cũng là cưới qua cửa. Hai mẫu tử hôm qua tới
là muốn gặp chủ mẫu, kết quả các nàng lại bị đệ muội đuổi ra ngoài. Đi
ra chỗ khác liền nói đệ muội là người ghen tị không tha ai.” Kỳ thật lời nói ban đầu còn khó nghe hơn nhiều, lời này của Thẩm Phong đã là tương
đối uyển chuyển rồi.
Liêu thị buồn bực nói, “Các nàng rốt cục
muốn thế nào? Tiểu thúc đã nói là không cưới nàng, sao lại còn tiếp tục
đồn thổi như vậy, Thanh danh đệ muội tự nhiên bị hao tổn, mà Chương Hoài Xuân kia về sau cũng khó mà lập gia đình a…”
Hoa Đào cười khanh khách, “Lời này của
Đại tẩu tử là sai rồi. Chương gia kia tính toán rất cẩn thận, lời đồn
đều nói, nếu Thẩm tứ ca mà không cưới Chương Hoài Xuân thì chính là do
Trinh nương của nhà ta ghen tị. Hơn nữa… Bọn họ nhất định sẽ bịa ra
nhiều lời đồn nữa, cho đến khi nào Thẩm Nghị cưới Chương Hoài Xuân mới
thôi.”
Nói xong, Hoa Đào đứng lên, cười gian
manh nói, “Ta đi nhìn một chút xem lời này là do ai truyền ra. Loại
người có thể bịa truyện thành thần như vậy, làm sao mà Hoa Đào ta lại có thể không biết chứ?” Nói xong lại nháy mắt mấy cái với Thẩm Nghị, “Thẩm gia tứ ca, nếu rảnh tới nhà ta ngồi chơi, nhị ca ta rất là mong ngươi
đến đấy.”
Nói xong vỗ vỗ tay, rời khỏi Thẩm gia.
Thẩm Nghị không thèm đếm xỉa đến khiêu
khích của Hoa Đào, nhìn liếc qua Thẩm Phong, không hẹn mà cùng nói tới
thư phòng thương lượng.
Quả thật không thể để lời đồn tiếp tục phát triển như vậy nữa.
Mấy ngày sau đó, Thẩm Nghị đều thường
xuyên xuất môn. Thẩm Phong mỗi ngày cũng đều đi tới cửa hàng. Càng ngày
càng nhiều thương nhân tới nhân việc mua gạo mà nói bóng gió hỏi chuyện
Thẩm Nghị cưới bình thê, Thẩm Phong đều từ chối cho ý kiến.
Trong trấn Tú thủy càng ngày càng náo
nhiệt. Mọi người vốn không có trò giải trí. Hiện tại lại có một sự kiện
trọng dại như vậy nổ ra, cho nên tất cả trà dư tửu hậu đều nói về chuyện này. Lời đồn đãi càng ngày càng nghiêm trọng, cái dạng gì cũng có.
“Nghe nói, vì chuyện cưới bình thê mà
Thẩm tú tài và tiểu nương tử Thẩm gia cãi nhau. Tú tài nóng giận liền
nhốt tiểu nương tử ở trong phòng không cho xuất môn…” Được rồi, thời
tiết càng ngày càng nóng, Thẩm Nghị có giải thích qua là không cho Trinh nương xuất môn vì sợ nàng bị nóng.
“… Ta còn nghe nói Chương gia kia đều đã
mua đồ cưới rồi. Nhưng mà cũng không tốt bằng đồ cưới của tiểu nương tử
Thẩm gia. Tuy nói là gả qua làm bình thê nhưng chỗ đồ cưới kia đều kém
hơn một phần nha…”
“… Hà gia chỉ có một khuê nữ, nhìn cái
cửa hàng kia liền biết là kiếm được không ít tiền đâu. Chương gia có thể so sánh sao? Nói gì thì nói Chương phu tử cũng chỉ là một thầy đồ dạy
học, trong nhà có tới bốn tỷ muội Xuân Hạ Thu Đông, sao có thể làm lớn
giống như người ta được…”
“… Thẩm tú tài thích tiểu nữ nhà Chương
gia, ai, có biện pháp gì… Nữ nhân a, không phải cái mệnh kia… Tiểu nương tử mệnh thật khổ, mới gả qua có vài ngày mà lại… Lúc vừa thành thân
không phải rất tốt hay sao…”
“… Ai bảo mệnh tiểu nương tử không tốt, lại xấu như vậy, khắc nhà mẹ đẻ lại còn khắc cả nhà chồng…”
Chương Hoài Xuân ở trong nhà nghe mấy lời đồn đãi bên ngoài, cao hứng muốn chết. Hừ! Hà Trinh nương