Nhị ca cũng đã sớm quay lại Chu
Châu, tam ca thế mà còn chưa đi.
Thẩm Huy ngẩng đầu, “Đang chờ đệ mà, đệ hiện nay tạm thời không có việc gì làm đi, không bằng theo ta cùng tới thư viện.”
“Tới thư viện?!” Những người ngồi trên bàn, ngoại trừ phu thê Thẩm Huy, thì đều kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Thẩm Nghị cũng thực ngạc nhiên, “Tam ca, đệ… đệ theo huynh tới thư viện có thể làm gì chứ?”
“Dạy học đó!” Vẻ mặt Thẩm Huy hết sức tự nhiên lau miệng cho nữ nhi Ngọc nhi.
“… Tam ca, lão sư dạy học trò trong thư viện Tùng Nhân đều đã có được công danh tú tài, thậm chí còn có một vài cử nhân cũng ở đó học tập,
một người ngay cả thi hội cũng chưa thi như đệ… sao mà dạy chứ?” Thẩm
Nghị có chút tự giễu nói.
Thẩm Huy giao Ngọc nhi cho Đông Oa, “Ta đã sớm đoán rằng đệ sẽ nói
như vậy mới vẫn cứ ở lại nhà chờ đệ, nếu ta trở về thư viện rồi, r rằng
nếu chỉ viết thư cho đệ như vậy, đệ cũng sẽ lấy lý do như vậy để từ
chối.”
Thẩm Phong ngồi bên cạnh nói xen vào, “Lão tam à, Tùng Nhân nếu do An vương gia đỡ đầu, lão tứ đến đó có được hay không chứ, đệ lại còn là
Sơn Trưởng… Tuy nói cử hiền không tránh thân*, nhưng chỉ sợ người đa tâm lại nói những lời không dễ nghe, hủy hoại thanh danh.”
(* cử hiền không tránh thân: đã tiến cứ người hiền thì sao phải
tránh tiến cử người thân thuộc, ý chỉ, chỉ cần có tài, có đức thì dù cho có tiến cử thân nhân của mình cũng không sợ bị nói ra nói vào, không
thẹn với lòng)
Thẩm Huy cười nhẹ, “Đại ca lo lắng quá rồi. Đệ không phải cũng chỉ là một cử nhân nho nhỏ thôi sao, cũng không phải danh nho đương thời* gì,
không phải cũng có thể trở thành sơn trưởng của thư viên Tùng Nhân sao,
chỉ cần có tài năng thì cần gì tới thân phận nữa chứ. Về phần những lời
nhàn thoại**… Lời đồn chỉ cho kẻ muốn giải trí, đâu cần để ý tới làm gì. Lão tứ, việc này phải xem chính đệ, nếu đệ đồng ý, đi thu dọn hành lý,
vài ngày nữa hai nhà chúng ta sẽ lên đường, còn nếu như đệ không muốn
đi, như vậy việc này coi như bỏ, đệ cũng coi như tam ca chưa từng nói
những lời này đi.”
(* danh nho đương thời: chỉ người uyên bác, đức cao vọng trọng, được nhiều người kính phục, biết đến
** nhàn thoại: những lời nói lúc nhàn rỗi, chỉ sự bóng gió, tán phét, lời đồn…)
Tam ca sao lại để hắn tới thư viện dạy học chứ? Bản thân hắn chỉ là
một tên tú tài, ngay cả thi hội cũng chưa tham gia, tam cứ cứ như vậy
tin tưởng mình được sao? Trong lòng Thẩm Nghị từ từ cảm kích, tam ca sợ hắn mai một đi, dù sao hiện tại mình nhàn rỗi ở nhà, lại không muốn
tham gia khoa cử nữa, cứ sống như vậy mãi cũng không phải biện pháp hay, lại nói mình còn từng lập lời thề, vì nhà Trần đại nhân rửa sạch oan
khuất! Cho bọn họ một cái công đạo!
Cho Trần gia một cái công đạo? Thư viện Tùng Nhân được An vương gia ủng hộ, chẳng lẽ tam ca muốn tiến cử mình với vương gia sao?
Thẩm Nghị giật mình, càng nghĩ càng cảm thấy ý tưởng Thẩm Huy muốn
tiến cứ mình với An vương gia là đúng, cũng tạo tiền đề để ngày sau mình có thể rửa oan cho nhà Trần đại nhân, lúc này liền trở nên kích động,
“Đa tạ tam ca.”
“Huynh đệ trong nhà, cảm tạ với không cảm tạ cái gì. Nhưng mà còn có
chuyện này, hôm nay đệ tới nhà Phùng tiên sinh một chuyến, xem có thể
hay không khuyên nhủ hắn tới thư viện nhậm khóa*. Nếu có thể khuyên nhủ
được Phùng tiên sinh, thư viện sẽ lại có thêm một vị danh sư đương thời
a.” Thẩm Huy nói với Thẩm Nghị.
(* nhậm khóa: nhận dạy học)
“Được, hôm nay đệ sẽ đi thử xem.”
Nếu Thẩm Huy nói không có vấn đề gì, Thẩm Nghị cũng đồng ý đi, Thẩm
Phong tự nhiên cũng không ngăn cản, có Thẩm Huy dẫn dắt phía trước, tính cách bản thân Thẩm Nghị cũng sẽ ngày càng trầm ổn, lần này sẽ không xảy ra chuyện gì nữa.
Thẩm Huy nhìn nhìn Tranh nhi, lại nói với Thẩm Phong, “Đại ca, đệ còn muốn mang theo Tranh nhi đi cùng.”
“A?” Việc này khiến Thẩm Phong cùng Liêu thị giật mình.
Thư viện Tùng Nhân bởi vì có liên quan đến An vương gia, không phải
học trò bình thường nào cũng có thể nhập học, nghe nói cuộc thi nhập
núi* so với những cuộc thi tú tài bình thường còn khó hơn một chút, cho
nên phần lớn học trò trong đó đều đã có công danh tú tài, cho dù là
hoàng thân quốc thích muốn vào thư viện cũng phải tham gia vào cuộc thi
vào trường này, thư viên Tùng Nhân mới có thể thu nạp.
(*cuộc thi nhập núi: aka thi tuyển sinh, bởi các trường ngày xưa
thường bao quát cả 1 vùng đất rộng lớn, thường là núi vì nhu cầu tĩnh
tâm học tập nên mới có tên này, ta đoán vậy ~~~~~~)
Tranh nhi có chút đứng ngồi bất an, trước đó nó không có nói ra,
nhưng kỳ thực trong lòng rất hâm mộ Diệu nhi, cảm thấy số nó thật tốt,
có thể bái được đế sư, không giống như minh, ở trong trường học tại trấn trên học nhiều năm như vậy, cuối cùng bây giờ tam thúc lại muốn để hắn
tới thư viện Tùng Nhân đọc sách, nơi kia nhưng là thư viện nổi tiếng
nhất thiên hạ a. “Cháu… tam thúc, cháu có thể hay không?”
Thẩm Huy gật đầu, “Thúc sớm hỏi qua tiên sinh trong trường, trụ cột
của cháu rất tốt, phản ứng cũng nhanh, tư duy nhanh nhẹn, những bài văn
làm được thúc cũng đã xem qua, quả thật không tồi,
