Trúc Mã Thanh Mai

Trúc Mã Thanh Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326863

Bình chọn: 8.00/10/686 lượt.

y trộm không?

- Giờ không cần phải lấy trộm.

- Nếu cần thì sao?

- Nếu cần thì chẳng phải nói gì nhiều. Một chữ thôi: Trộm!

Cô thấy chữ “trộm” anh nói ra oang oang, không nén nổi cười lớn.

Anh xúc động nói:

- Mẹ em thật tốt, tốn bao nhiêu tiền để đón anh về, đến bố anh cũng không tốt như vậy. Lúc đó anh thật sự muốn gọi mẹ em là mẹ, mà không chỉ là

lúc đó, anh vẫn luôn muốn gọi bà một tiếng “mẹ”.

Cô không biết phải nói gì.

- Sau đó bố anh trả tiền cho mẹ em, nhưng mẹ em không nhận bà nói: “Nếu

anh thật lòng muốn cảm ơn tôi thì hãy thề với rôi, từ giờ không được

đánh con cái nữa”.

- Bố anh đã thề sao?

- Ừ! Từ đó về sau ông không đánh anh nữa.

Cô cùng anh vào một quán ăn nhỏ, chọn món cơm rang và hai món nữa, hai

người vừa ăn vừa nói chuyện, ăn rất lâu, một bình trà mà phải thêm nước

rất nhiều lần, cô cũng mấy lần phải đi nhà vệ sinh, nếu cùng với người

khác vào quán ăn chắc chắn cô sẽ cảm thấy khó chịu, nhưng cùng với anh

dường như cô cảm thấy rất tự nhiên, còn mong sao làm chuyện gì đó để

khiến anh phải suy nghĩ miên man.

Giờ ăn trưa mau chóng qua đi,

giờ ăn tối thì vẫn chưa tới, trong quán ăn chỉ còn hai vị khách là họ,

hóa đơn đã được đặt trên bàn họ từ lâu, nhân viên trong quán hình như

cũng đều đã ngáp ngắn ngáp dài. Cô liền nói nhỏ:

- Có phải mình ăn lâu quá không?

Anh nhìn quanh một vòng, cũng như vừa nhận ra trong quán chỉ còn hai người, vội vàng nói:

- Haizz, nói chuyện quên cả thời gian, chúng ta về thôi.

Anh cầm hóa đơn, cô vội vàng giằng lại:

- Đưa em, đưa em, đã nói rồi hôm nay em mời anh rồi mà.

Anh nhất quyết trả tiền:

- Lần sau em mời anh đi.

Cô nghe nói còn có lần sau thì vui mừng khôn xiết, không giằng lại nữa, để anh đi thanh toán.

Hai người ra khỏi quán, anh hỏi:

- Giờ em muốn đi đâu không?

Cô vốn tưởng ăn xong chắc giống như lần trước về trường, không nghĩ rằng anh lại hỏi như vậy nên ngây ra một lát mới nói:

- Anh bảo đi đâu thì đi.

- Phía trước có công viên, em có muốn đến đó ngồi chơi lát không?

Cô vui vẻ đồng ý:

- Vâng, chỉ cần không lỡ việc chính sự của anh là được.

- Anh chẳng có việc chính sự gì, chỉ dạy mấy tiết thôi.

- Đi làm anh không về nhà ngay mà mọi người không có ý kiến gì à?

- Nhà anh chẳng có ai.

Anh đạp một chân lên xe, cô cũng chạy theo vài bước rồi ngồi lên.

Có lẽ vì không phải cuối tuần nên trong công viên không có ai, chỉ có mấy

đôi tình nhân, ngồi dưới bóng cây dựa vào nhau tình tứ.

Cô quét

ánh mắt từ chỗ mấy cặp tình nhân đó lén quay sang nhìn anh, phát hiện

anh cũng đang nhìn mấy đôi đó, cô hơi lo lắng, không biết anh có bị

nhiễm hay không, cũng muốn có những cử chỉ thân mật đó.

Đi một lát anh chỉ vào một cái ghế gỗ dài nói:

- Đi mãi có mệt không? Mình qua đó ngồi một chút đi.

Cô cùng anh đến trước cái ghế, anh lấy từ trong cặp ra một tờ giấy, lau

lau cái ghế, bảo cô ngồi xuống, và mình cũng ngồi lên ghế, ở giữa để

cách một khoảng trống độ một thước. Hai người ngồi nghiêng như vậy nói

chuyện với nhau.

Cô kể chuyện hồi nhỏ, sau đó hỏi:

- Sao lại chỉ có em kể?

Anh cười:

- Anh thích nghe em kể, từ nhỏ em đã kể chuyện rất hay.

Cô tuyên bố:

- Nhưng vừa rồi không phải em kể chuyện.

- Anh biết, ý anh là tài nói chuyện của em rất giỏi, trí nhớ cũng tốt,

trí tưởng tượng rất phong phú, anh nghĩ em không nên học về khoa học tự

nhiên, mà nên học ngành xã hội, làm nhà văn.

- Nhưng mẹ em không cho em học ngành xã hội, nói học ngành này vừa không kiếm được tiền vừa nguy hiểm.

- Thế cũng phải, nhưng có thể coi đó là sở thích nghiệp dư, viết tiểu thuyết rồi xuất bản.

- Anh nói nếu viết chuyện hồi nhỏ của chúng mình ra thì có nơi nào chịu xuất bản không?

- Chỉ cần em viết thì chắc chắn sẽ có nơi nhận.

- Thật sao? Anh tin vào trình độ của em vậy ư?

- Ừ! Bố anh nói không sai, nhà em đều là những người có học.

Anh nói với giọng khá tự ti.

- Anh biết anh không phải là kẻ học nhiều, mấy việc anh làm hoàn toàn chỉ là sự ép buộc ngoài khả năng, anh luôn muốn đổi việc, nhưng học cái

ngành nghề này ngoài dạy học ra thì chỉ có đi làm quan thôi.

- Anh không thích làm quan à?

Vệ Quốc bĩu môi:

- Anh vừa không thích làm quan lại cũng không có bản lĩnh làm quan.

- Vậy anh muốn đổi sang công việc gì?

- Anh cũng không biết anh thích hợp với công việc gì nữa, hình như chẳng phù hợp với cái gì.

- Em cảm thấy anh dạy triết học rất hay.

- Nhưng bản thân anh lại chẳng có chút hứng thú nào với môn mình dạy cả.

Cô liền khen:

- Anh không hứng thú mà còn dạy hay như vậy, nếu mà có hứng thú nữa thì khỏi phải nói.

Anh trầm ngâm, cúi đầu, ngón chân di di dưới đất. Cô nhân cơ hội này nhìn

anh chăm chú, cảm thấy anh nhìn nghiêng như thế này rất đẹp trai, so với tất cả các anh chàng cô từng gặp thì đẹp trai, tuấn tú hơn hẳn. Cô lại

nhìn mấy đôi tình nhân phía xa, lòng râm ran, rất muốn anh ngồi sát hơn, khoác cánh tay qua vai cô giống như họ.

Cô hỏi nhỏ:

- Anh còn nhớ cái lần đi lấy đá ở nhà máy không? Lúc về nước suối lên.

Anh gật đầu cười nói:

- Sao lại không nhớ chứ? Suýt chút nữa thì em bị chết chìm, giờ nghĩ lại thấy sợ t


XtGem Forum catalog