về mà bắt đầu bị tiêu chảy. Cô cũng không có chú ý nhiều. Cũng không biết làm sao mà Tưởng Chính Nam biết Tiểu Bạch sinh bệnh vội vàng chạy từ văn phòng về. Vừa vào cửa, liền ôm lấy Tiểu Bạch đi ra ngoài, cô vội vàng theo sau. Vẻ mặt hắn cực kỳ không tốt, đây cũng là lần đầu tiên cô thấy hắn nghiêm mặt quắc mắt lớn tiếng hỏi cô: “Rốt cuộc cô mang nó ra ngoài ăn cái gì hả?”
Cô cũng cảm thấy tủi thân, hắn chưa bao giờ dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với cô: “Thực sự không ăn gì nhiều, chỉ cho nó liếm mấy miếng kem mà thôi …..” Hắn ngồi vào trong xe, sau đó phân phó lái xe lái xe. Cô đứng ở bãi cỏ trơ mắt nhìn thấy xe hắn lao đi.
Cô không hiểu được, bất quá cũng chỉ là con chó mà thôi, với lại cô cũng đâu có cố ý?
Khi đó bọn họ mới kết hôn được hai năm lẻ hai tháng. Cũng là trong buổi chiều mùa hè này cô một mình đứng dưới ánh hoàng hôn, một mình hứng gió thổi tới không hiểu tại sao cô thấy toàn thân lạnh toát, lạnh tận trong lòng
Trước khi gả cho hắn, cô vẫn là viên minh châu trong lòng cha mẹ, ngay cả chị gái cũng chiều cô hết lòng, cho tới bây giờ chưa từng có ai khiến cô phải giận dỗi khó chịu. Từ sau khi cùng hắn, cô thu lại tất cả tính tình tiểu thư của chính mình, học chị gái bộ dáng khéo léo, đối xử hào phóng, học cách làm hòa ở chung với người nhà hắn, làm thế nào lấy lòng em gái hắn, cũng chỉ muốn cho hắn thấy hắn chọn cô là lựa chọn tốt nhất.
Có điều hắn ỷ vào chuyện cô yêu hắn mà thôi.
Đúng vậy, hắn không biết. Từ rất sớm, khi cô và hắn mới gặp qua một lần là trong hôn lễ của anh cả, lúc đó hắn mới bước chân vào thương giới, bắt đầu làm ăn với gia tộc nhà cô, mà cô khi đó mới chỉ là một cô bé học sinh trung học. Ngày đó hắn là một vị khách lạ, mà cô là một trong những phù dâu của cô dâu ngày hôm đó.
Ngày đó, hắn mặc áo sơ mi trắng, quần màu trắng, bên ngoài khoác áo vét màu xanh ngọc, tuấn tú bức người, đi tới đâu tựa như ánh mặt trời tỏa sáng, miệng mỉm cười: “Tiền tiên sinh, chúc mừng, chúc mừng.” Cô tựa như bị ánh sáng từ hắn tỏa ra làm kinh ngạc, đến bây giờ vẫn còn nhớ ánh sáng chói chang của hắn khi đó, chói đến mức làm người ta không mở được mắt.
Cô vẫn nhớ rất rõ. Có điều hắn không có ấn tượng gì. Ngày đó tại sảnh Vip của sân bay quốc tế Los Angeles, cô và chị gái cùng xem tạp chí trên sofa, hắn và trợ lý hai người tiến vào. Chị gái hạ tầm mắt ghé sát bên tai cô nói: “Người này chính là ông chủ của Thịnh Thế, tuổi trẻ, đầy hứa hẹn …. Ban đầu hắn cũng là người có diệm mạo tuấn tú nổi danh ở Lạc Hải. Tiếc là sau tai nạn xe cộ trên mặt có một vết sẹo dài … nhưng không quan trọng, hiện tại kỹ thuật chỉnh hình tiên tiến như thế, xóe sẹo khi nào mà không được? Cái này cũng không quan trọng, quan trọng là …”
Chị gái một chút, nhìn cô một cái, tươi cười uyển chuyển: “Anh ta còn chưa có vợ, nghe nói cả bạn gái cố định cũng chưa có.”
Chị sau khi nói xong, liền tự nhiên hào phóng đứng dậy, thời điểm đi ngang qua người hắn. Bỗng phát ra tiếng ngạc nhiên nói: “Trời ơi đây không phải Tưởng tiên sinh sao?” Cô thấy hắn đứng dậy, chào chị gái cô: “Tiền tiểu thư xin chào, ở đây gặp được cô quả là bất ngờ.”
Chị cười dài nói: “Đúng vậy, hôm nay thật là có duyên quá. Tôi đây là lần đầu tiên tới đây vì hôm nay em gái út của tôi tốt nghiệp cho nên đến dự lễ trao bằng.” Vừa nói vừa hướng cô vẫy tay, sau đó giới thiệu: “Đây là Hội Thi em gái út nhà tôi, mới vừa tốt nghiệp thạc sĩ, học chuyên ngành nghệ thuật Châu Âu đương đại.”
Hắn hướng cô mỉm cười vuốt cằm: “Tiền tiểu thư, xin chúc mừng cô đã tốt nghiệp.” Nụ cười kia tuy thản nhiên và hơi gượng, trên mặt cũng có vết sẹo, lại như có ma lực khiến người ta đui mù mấy phần.
Hắn tựa như vương tử, vô cùng ga lăng, khi lên máy bay cô và chị gái mỗi người chỉ có một chiếc vali kéo nhỏ nhưng hắn cũng chủ động giúp đỡ. Hắn và trợ lý mỗi người một cái, cũng không phải là có duyên hay không mà cái vali hắn kéo lại chính là của cô.
Sau khi trở lại Lạc Hải, cô liền bắt đầu làm việc trong công ty của gia đình. Một tháng nhau tình cờ gặp hắn ở trong yến hội từ thiện. Lần này hắn lại nhớ cô, hướng cô hào sảng chào hỏi: “Tiền tiểu thư, xin chào.” Cô cũng mỉm cười sáng lạn với hắn, hai người hàn huyên vài câu, xoay người đã thấy mẹ mình và mẹ hắn đang nói chuyện, cũng không biết nói cái gì, hai người nói cười rất vui vẻ.
Sau đó, hắn liền tặng hoa hồng đến văn phòng của cô, chủ động mời cơm. Khi đưa cô về nghà hắn nhìn cô nhẹ nhàng hỏi cô: “Em có thích hoa anh tặng không?” Cô gật gật đầu. Lòng ngọt ngào đến tận cùng: “Ngốc quá, anh tặng gì em cũng thích hết.”
Ngày sau, ngày nào cũng có hoa hồng đưa đến, cuối tuần không ngừng hẹn họ. Sau khi hẹn hò không lâu. Hắn liền dẫn cô đến văn phòng của hắn. Lần này lại lần khác, đi khá nhiều khiến cho nhân viên ở đó đều cho rằng cô là nữ chủ nhân tương lai cho nên đối đãi thân thiện khách khí.
Sau đó hắn nói công việc của hắn bận, cho nên ít liên lạc hơn một chút. Cô cũng không để ý, dù sao đàn ông luôn phải lấy sự nghiệp làm trọng.
Chính là, cô không nghĩ tới hắn nhanh như vậy sẽ cầu hôn, càng thật không ngờ còn chưa có chí