thủy, “khí” được định nghĩa là trường năng lượng tồn tại
xung quanh có ảnh hưởng đến sinh hoạt và sức khỏe của con người. Cát khí vận chuyển theo lối uốn lượn hiền hòa, sát khí xông thẳng hoặc đi theo
đường góc cạnh; những nơi có địa hình núi non sông ngòi vây quanh sẽ
tích tụ nhiều sinh khí có lợi.
nhân kiệt địa lịnh: chỉ vùng đất
giàu đẹp, linh khí dồi dào sản sinh ra bậc nhân tài kiệt xuất; hoặc
ngược lại chỉ nơi đã từng có bậc hào kiệt sinh trưởng hay ghé chân qua,
nhờ thế mà trở thành vùng danh lam thắng cảnh.
Liễu Duy Dương thấp giọng bảo: “Trên mình hai người đó có mùi tanh thối.”
Nhan Đàm lập tức phấn chấn hẳn lên: “Ta thấy bọn họ ánh mắt láo liên, lại ân cần thái quá, e rằng nội tình có điều cổ quái. Chặng đường tiếp theo
hẳn sẽ thú vị rồi đây.”
“Cứ cho là có điều cổ quái thì cũng sẽ
không đến mức ứng phó không xuể.” Đường Châu nhìn lại tay nải, “Lương
khô không còn nhiều nữa, sau khi vào núi không biết nơi nào mới có nhà
dân, nên tranh thủ lúc này mua thêm một ít mang theo bên người.”
Liễu Duy Dương lắc đầu, miệng đều đều cất giọng: “Bọn họ đã dám dẫn người
vào núi, khẳng định là đã có tính toán cả. Tóm lại vẫn là nên đề cao
cảnh giác.”
Nhan Đàm lạnh toát xương sống, lông tơ trên người
dựng đứng cả lên: “Mùi tanh thối mà công tử vừa nói khi nãy, chắc không
phải là…”
Liễu Duy Dương chẳng buồn đáp lại, chỉ đưa mắt sang nhìn nàng cái, nửa lời không lọt kẽ răng.
Đường Châu có chút lấy làm lạ, Nhan Đàm ngày thường lại có khi nào úp úp mở
mở, lòng nghĩ một câu lại nói có nửa như vậy, bèn lên tiếng hỏi: “Mùi
tanh thối đó thế nào?”
Nhan Đàm vẻ mặt phức tạp: “Ta chỉ là đoán
bừa thôi, ngươi vẫn là không biết thì hơn, sợ là nghe rồi sẽ khiến ngươi mấy ngày liền cơm nuốt không trôi.”
Đường Châu thấy nàng không
muốn nói thì cũng không miễn cưỡng nữa. Ba người bọn họ vào thôn mua
thêm một ít màn thầu, lại kéo thêm ít nước giếng mang theo trên đường,
khi quay trở lại cửa thôn thì đã thấy hai người bản địa nọ lưng vác dây
thừng và rìu, tay cầm gậy dò đường đứng chờ sẵn.
Núi Chu Thúy
sương mù dày đặc, tầng tầng lớp lớp tích tụ vào nhau, thậm chí còn không thể thấy rõ được sự vật ở cách mình mười bước chân. Nhan Đàm âm thầm
quan sát hai người bản địa đang dùng gậy dò đường phía trước, bọn họ
tướng mạo từa tựa như nhau, nước da ngăm đen, khi cười cũng chỉ dùng mỗi cơ mặt.
Bỗng người bản địa thấp hơn kia quay đầu lại, nhe hàm
răng đen sì ra cười với nàng: “Cô nương phải theo sát một chút, trên núi này có mãng xà, chuyên môn thích ăn các tiểu cô nương thịt mềm da mịn
đấy.”
Nhan Đàm lập tức bày ra gương mặt sợ hãi: “Trên núi hãy còn có mãng xà sao?”
“Con mãng xà này mình dày bằng bắp tay, dài như vầy nè.” Y đưa tay ra làm
phép so sánh, “Lúc nó há to mồm, có thể nuốt chửng cả một người vào
bụng.”
“Đủ rồi, đệ đừng nói nữa!” Người bản địa cao hơn kia tức
khắc ngắt lời y, miệng cười cười bảo, “Đó cũng chỉ là lời đồn ở vùng này thôi, cô nương đừng sợ, mà dù cho có thật sự gặp phải mãng xà đi nữa
thì hai người chúng ta cũng dư sức đốn chết nó.” Vừa nói y vừa vỗ vỗ lên chiếc rìu được quấn giữa cuộn dây thừng trên lưng.
Nhan Đàm nở một nụ cười yêu kiều, nhỏ nhẹ cất giọng: “Vậy thì ta an tâm rồi.”
Lại đi thêm một đoạn nữa giữa làn sương mù, nàng đưa mắt sang tứ phía dòm
ngó vu vơ, bỗng phát hiện Liễu Duy Dương vốn đi sau mình đã mất tăm
không thấy bóng dáng. Nàng biết dựa vào thân thủ của hắn thì dù một mình lên đường cũng không có gì đáng ngại, chỉ là nàng vẫn luôn cảm thấy,
Liễu Duy Dương chọn đồng hành cùng bọn họ, hẳn là có mục đích riêng của
hắn. Nói cho cùng thì lòng người khó đoán, ít nhất trước mắt vẫn là chưa thể xác định hắn rốt cuộc là bạn hay thù, hoặc giả là có mưu đồ gì
khác.
Nàng còn đang nghĩ có nên đem việc này nói với Đường Châu
hay không thì trong lúc vô ý chợt loáng thấy một bóng người vụt qua khóe mắt. Quay phắt đầu lại, nàng nhìn thấy Liễu Duy Dương thần thái điềm
nhiên đang đi sau mình.
Nhan Đàm đưa tay dụi dụi mắt, trong lòng
hoài nghi: Lẽ nào lúc nãy là nàng nhìn nhầm rồi ư? Theo lý mà nói thì
sương giăng mù mịt thế này, nhất thời hoa mắt cũng không có gì là lạ.
Nàng chốc chốc lại quay ra sau dòm cái, cứ vậy liên tục, đến Liễu Duy
Dương cũng cảm nhận được, khó hiểu lên tiếng: “Có chuyện gì sao?”
“Lúc nãy công tử có nhìn thấy thứ gì dị thường không?” Nhan Đàm hỏi dò.
Liễu Duy Dương lắc lắc đầu, ngược lại người bản địa thấp lùn kia quay đầu
lại bảo: “Nơi này sương dày, đường núi lại không dễ đi, khó mà tránh
khỏi hoa mắt. Thế nhưng tiểu cô nương cũng thần hồn nát thần tính quá
rồi, nên tập luyện cho lá gan cứng cáp một chút.”
Nhan Đàm thật
muốn dùng biện pháp mạnh chỉnh đốn cái tên phàm nhân miệng mồm bép xép
này một trận, nhưng xét thấy còn phải giữ hắn lại để dẫn đường nên đành
nhẫn nhịn. Cái thời mà nàng đây còn bận tập luyện cho lá gan cứng cáp,
tên phàm nhân lẻo mép này còn không biết đang ở đâu nữa kìa, ở đó dám
nói nàng gan thỏ đế, rõ là lố bịch.
Bọn họ không biết đã đi hết
bao lâu trên núi, trước mặt vẫn cứ là một mảng trắ