Trầm Vụn Hương Phai

Trầm Vụn Hương Phai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210930

Bình chọn: 10.00/10/1093 lượt.

ên tại chỗ bất động.

Nhan Đàm rầu thối cả ruột.

Người nọ chỉ đứng bên ngoài một lúc, đoạn cũng xoay người đi khỏi.

Việc này thật sự đi ngược lại với dự liệu của nàng.

Thế là tình trạng ngoài ý muốn này kéo dài suốt năm sáu ngày, Nhan Đàm

không ầm ĩ gây sự nữa, có thức ăn dọn đến thì kéo lấy Mang Quỷ cùng ăn,

nếu là người đàn ông họ Triệu kia đích thân mang đến thì thà nhịn đói

cũng không buồn đụng đũa. Riêng với chỗ thuốc sắc được mang đến cách

ngày, nàng ở trước mặt Mang Quỷ uống được vài ngụm, còn lại nhân lúc cô

bé không chú ý đổ hết vào chậu lan cạnh đó.

Cứ thế làm thân

với Mang Quỷ được ít nhiều, nàng bèn bắt đầu kín đáo dò la lai lịch của

vị Triệu tiên sinh nọ. Tiếc là những việc Mang Quỷ biết được không

nhiều, gạ tới gạ lui, chẳng qua cũng chỉ moi được cái tên hai chữ của

người này là Hoàn Khâm bấy nhiêu.

Triệu Hoàn Khâm, Triệu Hoàn Khâm, Nhan Đàm nhẩm đi nhẩm lại mấy lượt cái tên này, gần như có thể

khẳng định mình là lần đầu tiên nghe thấy.

Đã không dò la

được gì từ trên người y, thế thì tìm ra nơi này rốt cuộc là đâu trước

vậy. Ngờ đâu Mang Quỷ mặt mày khó xử, chực nói lại thôi, dùng một ánh

mắt có thể dùng từ âu lo để tả nhìn nàng.

Nhan Đàm bị cô nàng dùng loại ánh mắt này nhìn đến gai người. Mang Quỷ tuổi đời nhỏ hơn

nàng nhiều, gầy bé rụt rè, tay chân tháo vát, đi đường thường xuyên cúi

gằm mặt, ngày thường cũng không nhiều lời, vốn một cô bé thế này đáng ra rất dễ khiến người khác mủi lòng thương, nhưng Mang Quỷ lại rất thường

xuyên bị bắt nạt. Năm khi mười họa ra ngoài mua ít đồ, trở về người ngợm mặt mũi đều nhem nhuốc cả.

Nhan Đàm thấy bộ dạng này của cô bé bèn hỏi han mấy câu, kết quả Mang Quỷ mặt mày cả kinh vì được chiếu cố.

Lẽ nào Triệu Hoàn Khâm trước nay không bao giờ buồn hỏi han đến những việc này?

Cho dù chỉ là một tiểu nha hoàn trong nhà, nhưng tốt xấu gì cũng phục vụ y

ân cần chu đáo, y bảo gì cũng không nói thêm nửa câu lập tức đi làm,

Nhan Đàm cảm thấy nếu đổi lại là nàng chắc chắn không được năng làm như

vậy.

Hiện giờ Mang Quỷ vì câu hỏi của nàng mà khó xử, Nhan

Đàm trong lòng đã rõ, bèn lập tức bảo: “Bỏ đi, em không muốn nói thì

thôi vậy, thật ra ta cũng không phải rất muốn biết.”

Phản ứng của Mang Quỷ vừa khéo chạm phải tâm sự trong lòng nàng. Cô bé không

chịu nói, hoặc giả là, không dám nói, cho thấy bên trong việc này có

điều bất ổn. Thật ra cho dù cô bé không nói, Nhan Đàm cũng không cần

phải sốt ruột, nàng đã cảm giác được thể trạng mình đang từng chút một

hồi phục, khi không có ai nàng đều tựa vào bàn tủ chậm chạp đi vài bước, tuy vẫn mệt đến hổn hển thở dồn, nhưng xem ra không bao lâu nữa là lại

có thể chạy nhảy linh hoạt.

Đương nhiên những việc này bất kể là Triệu Hoàn Khâm hay Mang Quỷ đều không hay biết. Triệu Hoàn Khâm

dụng ý bất minh, còn Mang Quỷ nhất định là nghe theo y, Nhan Đàm cứ xuôi theo đó mà làm ra vẻ an phận thủ thường.

Mang Quỷ nghe nàng

nói vậy bèn thở phào nhẹ nhõm một hơi, đoạn lại rụt rè lên tiếng: “Phu

nhân, thật ra Triệu tiên sinh ngài ấy rất quan tâm người, người sau này

đừng khiến tiên sinh phải lo lắng nữa.”

Nhan Đàm mỉm cười: “Em yên tâm, sau này ta sẽ không khiến ông ấy phải phiền lòng nữa.”

Nếu Triệu Hoàn Khâm có việc mờ ám gì không thể để cho người khác biết, nàng đương nhiên sẽ không chỉ khiến y phải lo lắng một chút.



Sáng ra rửa mặt

chải đầu, Nhan Đàm phát hiện chậu lan được bón vài đợt thuốc đã héo úa,

mấy ngọn lá xanh biếc đáng yêu đã ngả vàng, thoi thóp gục rũ ra đó. Nàng không khỏi bật một tiếng cười khẩy, quả như dự liệu.

Phỏng

chừng là do những lần gần đây hầu như không uống thứ thuốc sắc đó, thể

trạng cũng hồi phục rất nhanh, nàng đã có thể không cần dựa vào điểm tựa bên ngoài, tự mình đứng dậy đi được một quãng.

Nhan Đàm rửa mặt xong xuôi, làm như không có gì hỏi: “Ông ấy có nhà không?”

Đây là lần đầu nàng chủ động hỏi đến Triệu Hoàn Khâm, Mang Quỷ tuy lấy làm

lạ nhưng vẫn thật thà đáp: “Tiên sinh mới sáng sớm đã ra khỏi nhà rồi

ạ.”

Nhan Đàm đặt chiếc khăn mặt xuống, giọng nhỏ nhẹ bảo:

“Ông ấy cứ bận rộn luôn, cả ngày chạy đôn chạy đáo bên ngoài, ta có muốn gặp cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.”

Mang Quỷ hoảng hồn, vọt

miệng nói liền một hơi: “Phu nhân người chớ nghĩ lung tung, Triệu tiên

sinh bản tính rất tốt, không đời nào lại―” Nàng đây còn khuya mới nghĩ

lung tung, ngày trước lúc ở Địa Nhai cũng đã xem qua không ít kịch bản

tuồng của phàm giới, bên trong nam tử lòng dạ bạc bẽo, nay Sở mai Tần có mà đầy ra: “Ta chỉ là buột miệng nói thế thôi, em khẩn trương như vậy

làm gì?” Nàng giơ tay chống lên thành giường, làm ra vẻ muốn đứng dậy

nhưng lực bất tòng tâm: “Ta muốn ra ngoài sân đi dạo một lúc.”

Triệu Hoàn Khâm không có nhà, thể trạng nàng cũng đã gần hồi phục hẳn, bây giờ không phắn còn đợi bao giờ?

Mang Quỷ rối rít xua tay: “Nhưng mà, tiên sinh đã căn dặn Mang Quỷ không được dẫn phu nhân ra ngoài…”

Nhan Đàm khẽ chau mày, giọng lạnh lùng bảo: “Ta ở trong phòng buồn chán đến

sắp lên mốc đến nơi rồi, chẳng lẽ đến sân nhà mình cũng không được ra đi dạo nữa sa


Lamborghini Huracán LP 610-4 t