ì chưa từng tồn tại bất kì thứ gì. Thế gian
này, cứ như vốn dĩ chỉ có mỗi nàng, những người kia, những gương mặt như từng quen biết, những việc kia, đã mỉm cười hay từng rơi lệ, chẳng qua
chỉ là một màn hoa ẩn trong gương, trăng nơi đáy nước, đợi khi vươn tay
muốn chạm vào, đều bất thình lình tan biến sạch sẽ.
Những ảo ảnh nọ, giữa lúc vô tình bị khua vỡ tan tành.
Nhan Đàm chậm chạp lê bước giữa dòng nước, Dạ Vong Xuyên rất sâu, nhưng chân nàng từ đầu chí cuối đều không chạm đất. Nàng không rõ còn phải đi bao
lâu nữa mới đến được cầu Nại Hà, trước mắt chỉ có nước sông mênh mang vô tận. Phỏng chừng là nàng đã đi sai đường, lâu như vậy cũng không có ai
đi qua, nói cho nàng biết đâu mới là nơi nàng phải đến.
Mãi
rất lâu rất lâu sau, cuối cùng cũng có một hàng hồn phách đi qua. Dường
như chỉ trong chớp mắt, những người kia đã không thấy nữa, lại chỉ còn
sót lại mỗi mình nàng.
Nàng vốn không hề đi sai đường, chỉ
cần lội dọc theo Dạ Vong Xuyên, đi thẳng tới trước là sẽ tìm thấy nơi
cuối cùng nàng phải đến.
Thế gian này cũng không phải chỉ có mỗi nàng, nàng đi quá chậm, tất phải bị rơi lại phía sau.
Thế nhưng đợi một chốc, lại thêm một chốc, sẽ có những người khác đi qua.
Nàng hết lần này đến lần khác tự nói với mình, rồi cũng sẽ có một ngày,
nàng có thể cùng với những người khác đến một nơi khác, chỉ là chậm một
chút mà thôi.
Tà dương ở Dạ Vong Xuyên đẹp đẽ mà cô độc, cứ
như một vệt ửng hồng bên má mỹ nhân. Nhưng phải cần đến một biển ráng
chiều rực rỡ nhường nào mới có thể nhuộm chút sắc đỏ vào chỗ nước sông
bao la vô bờ này?
Nhan Đàm đã không nhớ rõ chung quy có bao
nhiêu phàm nhân từ sau lưng mình vượt lên trước, sau cùng biến mất khỏi
tầm mắt. Nàng chỉ nghe thấy quỷ sai trong lúc chèo thuyền đi xa thở dài
nói, đúng là một kẻ si muội, dù thế nào cũng không chịu lãng quên tiền
trần.
Là không chịu lãng quên sao?
Thân thể Nhan Đàm sớm đã lạnh cóng đến mất hết cảm giác, cũng mỗi lúc một rã rời, nhưng vẫn không nom thấy bóng dáng cầu Nại Hà.
Nàng kiệt sức nghĩ, bản thân rốt cuộc đã ngâm mình trong dòng Vong Xuyên hết bao lâu? Mấy năm, mười mấy năm, hay mấy mươi năm?
Nàng không biết, cứ thế ngày lại qua ngày, ráng chiều cũng ngày qua ngày rực rỡ.
Quỷ sai vẫn cứ chèo thuyền, thắp dẫn hồn đăng đi ngang, có lúc kẻ lái
thuyền đổi thành Ngưu Đầu Mã Diện. Bọn họ người nào người nấy đều nhìn
nàng lắc đầu thở dài, sau đó bỏ đi.
Nhưng dung mạo nàng vẫn cứ không chút mảy may biến đổi, nàng cũng không rõ rốt cuộc đã trôi qua bao lâu.
Cuối cùng một phen, quỷ sai dừng lại, miệng thở dài hỏi, ngươi có biết mình đã lội Dạ Vong Xuyên hết bao nhiêu năm rồi không?
Nhan Đàm thẫn thờ lắc đầu.
Quỷ sai giơ tay ra một dấu hiệu.
Hóa ra đã qua hết tám mươi năm rồi ư?
Đã tám trăm năm có lẻ rồi, ngươi còn tiếp tục thế này, có ngày sẽ biến
thành quỷ thi đứt khúc dưới đáy sông, không thể đầu thai, chỉ có thể cả
đời vô tri vô giác.
Tám trăm năm. Chớp mắt ngắn ngủi, năm tháng thoi đưa.
Nhan Đàm nở một nụ cười yếu ớt.
Nàng ngước mắt nhìn ra phía trước. Trên sông sương mù ngợp tỏa, mặt trời
đang lặn đỏ rực như máu, nom hồ một vết nứt rạn xé toạc đất trời.
Bóng người hiện lên trước mắt đang ngồi bên bàn, vươn tay tỉ mẩn sờ soạng,
chậm chạp đẽo gọt ra hình thù một lò trầm hương, khi nghe thấy tiếng
chân nàng đầu khẽ ngoảnh sang, khóe miệng gợn một nét cười dường có
dường không.
Nhan Đàm đã không biến thành quỷ thi, cũng không bị hồn phi phách tán.
Nàng từ từ mở mắt, khẽ nhúc nhích thân người đang bị tấm ván giường bên dưới cấn vào hơi đau. Đây là một gian phòng rất đơn sơ, bàn ghế khung cửa
đều đã có phần cũ kĩ, màu sắc đã hơi ngả sang nâu nhạt.
Nhan
Đàm vừa ngồi dậy thì đã nghe tiếng cửa phòng kẽo kẹt mở ra. Nàng ngẩng
đầu nhìn, chỉ thấy trước cửa là một nam tử ăn vận giản dị, tay đang bưng một bát thuốc bốc khói nghi ngút, mặt mũi bị vây giữa làn khói trắng
nom không rõ nét.
“Nàng tỉnh rồi ư? Thế thì mau uống bát
thuốc này đi.” Nam tử nọ bước đến gần, giơ tay chìa bát thuốc sang. Y có một đôi bàn tay đậm chất thư sinh, móng tay được cắt nhẵn nhụi, trông
như bàn tay chuyên dùng cầm bút viết chữ.
Nhan Đàm đón lấy
bát thuốc uống hết mấy ngụm, cảm thấy vô cùng đắng chát, không khỏi chau mày. Tiên pháp trị thương nàng am tường không ít, nhưng với các loại
thảo dược mạch tượng của phàm giới thì lại hoàn toàn mù tịt. Huống hồ
tuy nàng không còn tiên tịch, nhưng xét cơ thể huyết mạch của nàng, thảo dược bình thường cũng chẳng có tác dụng gì. Chỉ là đối phương rất có
thể là ân nhân cứu mạng của nàng, Nhan Đàm không tiện cự tuyệt thuốc do
người ta vất vả sắc ra.
Nam tử nọ thấy nàng chau mày, miệng
chợt mỉm cười: “Nàng quả nhiên vẫn còn sợ đắng, nhưng ít ra cũng không
còn như trước đây ngang bướng không chịu uống thuốc nữa.”
Nhan Đàm nghe tim đánh thịch một tiếng, bàn tay đang bưng chén thuốc thoáng
khựng sững lại. Việc này dường như có chỗ nào không được ổn cho lắm, chỉ là việc đến bất ngờ, nàng nhất thời cũng không thể lập tức nghĩ thông
suốt. Nhân lúc đối phương xoay đi, nàng khẽ nghi