cũng đã đến lúc nên hạ màn rồi.
Nàng chậm chạp lắc đầu: “Lên thiên hình đài lần nữa, ta chắc chắn sẽ mất mạng.”
“Nhan Đàm, ngươi không được phép nhảy xuống, có nghe rõ chưa?” Ứng Uyên sắc
mặt tái nhợt, “Thiên hình đài ta thay ngươi chịu, ngươi sẽ không việc gì đâu, mau đưa tay cho ta…”
“Ta đã buông tha người, thế nên
người cũng buông tay đi thôi.” Nhan Đàm ngẩng đầu, miệng nở một nụ cười
khẽ duyên dáng, “Ta giao Chỉ Tích cho người, người phải đối tốt với muội ấy đừng để muội ấy bị người khác bắt nạt.” Vào khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy trong mắt Ứng Uyên như dâng trào một nỗi ưu thương không biết phải xử trí thế nào.
Thật ra nàng không hề nỡ buông tay, chỉ là giờ đây không buông tay cũng không được rồi.
Người nàng từng yêu, người thân thiết nhất của nàng, thế này rất tốt.
Nhan Đàm đè thấp giọng nói thầm bên tai Chưởng Đăng tiên tử: “Ngươi nếu còn
dám hãm hại Chỉ Tích muội muội ta, cho dù là nơi cùng trời cuối đất, ta
cũng sẽ phải khiến ngươi sống không bằng chết.” Chưởng Đăng ánh mắt kinh hãi, miệng lại không thốt nổi một câu.
Nàng biết dáng vẻ
hiện giờ của mình chắc hẳn nom chẳng khác gì ác quỷ vừa tháo chạy từ ao
lửa dữ, cầm chắc có thể dọa được đối phương. Nàng chìa tay đẩy mạnh lên
lưng Chưởng Đăng, bản thân nhân đà rơi xuống ngược chiều cuồng phong.
Nàng nghe thấy phía sau có người đang nói, nhưng lời bị gió đánh bạt đến tai thì đã hoàn toàn không còn nghe rõ.
Ngược chiều luồng
gió mãnh liệt, Nhan Đàm bất chợt nở một nụ cười xuất phát tự đáy lòng.
Nàng biết, từ nay sẽ không còn ai có thể chiếm trọn tâm tư của mình,
cũng không còn ai có thể kiểm soát yêu hận của mình, vì giây phút này,
cho dù có phải đánh đổi tất cả cũng đã hề chi? Nàng vẫn là chính mình.
Nàng nhanh như chớp ôn lại một lượt, đoạn kiên định cất lời niệm: “Ta nguyện từ bỏ tiên tịch, từ nay không chịu trói buộc của thiên quy. Ta nguyện
đánh đổ tu vi, phế bỏ tiên pháp, không chịu vọng trần thất thế luân
hồi…” Thất thế luân hồi là dành cho các tiên quân tiên tử trên thiên
đình ứng thiên độ kiếp, một khi không còn chịu ràng buộc của tiên tịch
thì cũng sẽ không rơi vào luân hồi.
Nhan Đàm cảm thấy tiên lực trên cơ thể đang dần tiêu tan. Nàng bất giác nghĩ, những thứ này đều đã không còn quan trọng.
Ít ra, nàng vẫn còn sống.
Chú thích:
(1) tuệ kiếm: Người nhà Phật ngầm ví trí tuệ như lưỡi kiếm sắc, có thể cắt bỏ mọi vướng bận phiền não.
Trên sông sương giăng
mù mịt, thấp thoáng có thể thấy được non xanh uốn lượn giữa màn hơi
sương, phong cảnh cứ như một bức tranh thủy mặc tinh xảo.
“Cảnh vật nơi này với đám hồn ma đến từ phàm giới các ngươi mà nói giống như
tranh vẽ, nhưng với những kẻ thắp đèn âm hồn mấy ngàn năm như bọn ta mà
nói, nơi này là sinh tử trường. Năm đó thượng cổ tiên thần chinh chiến,
thây người bị tàn sát lấp đầy cả Dạ Vong Xuyên.” Quỷ sai mở gút dây
thừng buộc ở đuôi thuyền, “Các ngươi cứ đi theo thuyền, rất nhanh sẽ
nhìn thấy cầu Nại Hà.”
Nhan Đàm lặng lẽ quan sát những hồn ma xung quanh, ai nấy đều thần sắc đờ đẫn, vô tri vô giác, quỷ sai nói gì
bọn họ đều cứ chiếu theo mà làm. Nàng tuy không bị rơi vào luân hồi đạo
nhưng đã mất đi tiên tịch, chiếu theo quy luật của minh phủ nhất định sẽ không dễ gì để nàng tùy ý rời khỏi. Chẳng lẽ nàng cũng phải như những
hồn ma của phàm nhân lội qua Dạ Vong Xuyên, sau đó đầu thai làm người?
Nàng nhớ đến phàm giới mà Ứng Uyên quân từng kể với mình, phàm nhân chỉ có
thọ mệnh trăm năm ngắn ngủi, nhưng trong trăm năm này, có người sống
thảnh thơi tự tại, có kẻ lại khổ sở đau đớn. Quá trình không có cách nào lựa chọn, thế thì vẫn luôn có thể lựa chọn cách thức, chung quy là cười hay khóc.
Nhan Đàm nối gót những hồn ma kia, từ từ lội xuống Dạ Vong Xuyên. Bên cạnh là con thuyền nhỏ của quỷ sai, đầu thuyền treo
một chiếc dẫn hồn đăng cũ nát, ánh đèn vàng vọt chầm chậm lắt lay.
Lội qua Dạ Vong Xuyên, sẽ quên sạch hết tiền trần, từ nay về sau, chuyện cũ sẽ không còn can hệ đến nàng nữa.
Dù nàng có thể cắt đứt tình duyên, nhưng cũng không thể đoạn tuyệt vương
vấn. Trừ phi hoàn toàn lãng quên, bằng không vẫn sẽ không thể dứt mối
lìa tơ, không nguôi nghĩ đến niềm nhớ nhung đầu đời của mình, nghĩ đến
những tình cảm cố chấp kia.
Nàng không biết bản thân đã đi
được bao lâu, thân người từ từ trở nên tê dại giữa dòng nước Vong Xuyên
lạnh cóng, những phàm nhân chung quanh lại cách nàng mỗi lúc một xa,
nàng dốc hết sức đuổi theo cũng theo không kịp—dường như chỉ trong chớp
mắt ngắn ngủi, tự bao giờ, đến cả vài đốm người càng đi càng xa cũng đã
mất tăm. Ở nơi tiếp giáp của trời và nước chỉ có một khoảnh trống tĩnh
mịch, Dạ Vong Xuyên mênh mang sóng lặng chỉ còn sót lại mỗi mình nàng.
Nhan Đàm nhìn mặt trời bên đường chân trời dịch chuyển từ đằng đông sang phía trên mặt nước đằng tây, cuối cùng từ từ biến mất khỏi tầm mắt,
những mảnh sáng vỡ vụn phản chiếu trên sóng nước trong suốt, dập dềnh
lên xuống, cuối cùng mất đi ánh sáng lấp lánh.
Thế gian này,
yên ắng đến độ cứ như, nơi đây trước nay đều hoàn toàn trống rỗng, ngoại trừ tiếng gió thẽ thọt th