Duck hunt
Trầm Vụn Hương Phai

Trầm Vụn Hương Phai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213233

Bình chọn: 7.5.00/10/1323 lượt.

ả ngọn

núi đã lật hết một nửa.”

Nhan Đàm nghiến răng ken két: “Ta đem hắn gả đi rồi, ai biểu hắn một tiếng cũng không thèm nói trước đã đẩy ta xuống vách núi?”

Đường Châu chẳng lấy gì làm ngạc nhiên, chỉ khẽ thở dài một tiếng: “Gả đi rồi à.”

Dư Mặc nở một nụ cười, thanh âm trầm thấp dễ nghe: “Thì ra là trút giận.”

“Là trút giận thì đã sao?” Nhan Đàm trưng ra vẻ mặt hung hăng không buồn nói đạo lý nhất.

“Không có gì. Chỉ là ta đang nghĩ, huynh ấy ít ra còn dùng tay đẩy ngươi

xuống, còn ta và Đường huynh là bị đá xuống, món nợ này nên tính thế nào đây?”

Nhan Đàm không nhịn được nghĩ, tên Liễu công tử này đúng

là quá dã man, nếu không phải hắn bản lĩnh đầy mình thì sớm đã gây thù

kết oán khắp thiên hạ, bị phanh thây mười lần cũng còn sợ không đủ.

Vết thương bên mắt của Dư Mặc rất nghiêm trọng, miệng thương bị rách hết

hai ba lần, lại bị bụi bẩn bám vào, thoáng đã có chút mưng mủ, tuy nàng

đã dùng chú thuật nhưng cũng không phải nhất thời có thể khỏi ngay.

Nhan Đàm tựa sấp người bên mép giường, chống má nhìn gương mặt đang ngủ say

của hắn. Nàng đã dùng một loại yêu thuật khiến người ta sản sinh cảm

giác buồn ngủ, nhưng đây chỉ có thể xem là một thuật pháp thô sơ, nếu Dư Mặc không phối hợp thì e cũng chẳng có tác dụng gì với hắn. Nàng không

khỏi nghĩ, trên thế gian này, có lẽ nàng là người duy nhất có thể khiến

Dư Mặc yên tâm giao phó tính mạng, mà nàng thì cũng hệt vậy yên lòng

mang an nguy của bản thân toàn bộ gửi gắm vào tay hắn.

Chỉ là trong suốt hai mươi năm nay, nàng chưa từng nói với hắn điều này.

Nàng không biết những lời như vậy phải nói thế nào.

“Hình như mấy năm trở lại đây thương tích trên người ngươi đều là do ta hại

mà ra, lần này cũng vậy, nếu như ta có bản lĩnh bằng một nửa Liễu công

tử thì đã tốt rồi, ít nhất ngươi không phải chỉ lo coi sóc ta đến cả bản thân cũng quên không ngó ngàng tới…” Nhan Đàm rất ư khổ não, “Thực ra

ta cũng có nỗ lực học yêu pháp đó chứ, nhưng mà dù gì cũng là bắt đầu

ngang xương, tới giờ vẫn chỉ là một yêu tinh nửa vời.” Nàng ôm một nùi

chăn vo tròn ngồi chồm hổm bên thành giường, từ từ bị cơn buồn ngủ cuốn

lấy: “Nhưng mà Dư Mặc nè, ngươi về sau có thể đừng xài mấy loại yêu

thuật gì mà hễ chút là xẻ ngực rạch bụng có được không? Thiệt sự là máu

me khó coi quá đi à…”

Khi nàng chìm vào cõi mộng còn phảng phất

ngửi thấy mùi trầm hương dìu dịu bên mũi. Nàng không khỏi mơ màng nghĩ,

dường như lúc ở Da Lan sơn cảnh Dư Mặc đối với trầm hương đặc biệt có

cảm tình, tuy loại sở thích này rất kì quặc song rơi vào người hắn thì

lại không mấy bất ngờ. Cứ vậy dần theo thời gian, đến cả trên người cũng vương vít chút hương sen dường có dường không, ngửi vào rất dễ chịu, mà đó trùng hợp cũng là mùi trầm hương Nhan Đàm yêu thích nhất.

Trong lúc mơ ngủ, nàng loáng thoáng nghe thấy tiếng thở dài nhè nhẹ, có người chậm rãi nói bên tai mình: “Bởi vì muộn đến, nên đã không còn chỗ dành

cho ta nữa sao…”

Nhan Đàm theo phản xạ khẽ nhíu mày.

Cái gì mà sớm đến muộn đến, nàng thật tình nghe vào một chút cũng không hiểu.

Từ lúc đặt chân vào Ma Tướng thì Nhan Đàm trở nên rất mê ngủ, thường xuyên nằm xuống cái là không còn hay biết trời trăng gì nữa. Khi nàng tỉnh

dậy, những tia nắng bên ngoài đã lọt vào gian gác, còn nàng thì đang nằm trên giường, mình còn đắp một lớp chăn mỏng.

Nàng vừa ngồi dậy thì đã cảm thấy bầu không khí chung quanh có gì đó rất không ổn.

Nhan Đàm bằng một cử động chậm chạp cứng nhắc quay đầu sang. Cửa phòng mở

to, Liễu Duy Dương đang tựa vào khung cửa, thanh sáo ngọc màu lục nhạt

gác trên cánh tay, một chân hơi co lên, dáng điệu cực kì phóng túng.

Nàng xưa nay chưa từng nhìn thấy hắn phóng túng như vậy, có điều sao lại cứ phải phóng túng ở đây cơ chứ? Còn Đường Châu thì đang ôm dáng bộ

nhàn nhã ngồi bên bàn, một tay chống cằm, tay kia nâng một ly trà, thấy

nàng tỉnh dậy vẫn ngồi yên một chỗ không nhúc nhích, ánh mắt lướt qua

nơi cổ áo nàng, dừng lại chốc lát rồi lại dời đi. Dư Mặc đứng xoay lưng

về phía nàng trước ô cửa sổ, tóc đen như mực, thân hình cao thẳng, thong thả cất lời: “Việc này đúng là khiến người ta nghĩ không thông.”

Nhan Đàm suýt nữa ói ra ngụm máu tươi. Ai nói nàng biết đây rốt cuộc là

chuyện gì vậy nè? Gian phòng này hiện giờ tốt xấu gì cũng là của nàng ở

mà, Dư Mặc ở đây cũng không nói đi, sao hai người kia cũng có mặt nữa?!

Nàng run bần bật hết nửa ngày, cuối cùng mới nghẹn ngào thốt ra được một câu: “Các người sao lại ở đây hết vậy…”

“Cứ cho bọn họ muốn ngáng đường cũng chưa chắc đã ngáng được.” Đường Châu đặt ly trà xuống đều đều cất giọng.

Liễu Duy Dương khẽ lắc đầu: “Chúng ta đang ở bên trong Ma Tướng, vì thế phải chiếu theo quy tắc của Ma Tướng hành sự.” Hắn xoay đầu sang phía Dư

Mặc: “Những trận pháp huyễn cảnh này, nói cho cùng vẫn là huynh tinh

thông, chẳng hay có cao kiến gì?”

Dư Mặc nghiêng đầu sang mỉm

cười bảo: “Nói ra cũng chẳng phải cao kiến gì, có điều ta cũng cảm thấy

vẫn là nên thuận theo quy tắc của Ma Tướng. Ta hiện giờ đã không còn cảm nhận được sát khí và dao động ở trung tâm Ma