ức chẳng vui
vẻ gì. Trong mỗi câu chuyện tàng ẩn nỗi đau âm ỉ, đều có dĩ vãng tuy đẹp đẽ nhưng chẳng bao giờ còn có thể trở thành sự thật. Thương hải tang
điền, thế sự biến thiên, những người cùng chí hướng đều đã dứt áo ra đi, sau cùng còn sót lại chỉ là một kẻ không nguôi hồi tưởng, cứ như mượn
độc giải khát, muốn quên nhưng lại không dám lãng quên.
Tận cho đến ngày nương dâu không còn, biển xanh cũng cạn.
Liễu Duy Dương giơ cao tay, âm thanh phần phật trỗi dậy, cả một bầy lớn
huyết điêu vỗ cánh bay đi, chốc chốc lại có vài sợi lông vũ nhuộm đỏ sắc máu chầm chậm chao mình rơi xuống. Một lúc sau, khi thần sắc đã trở lại bình thường, hắn mới ngoái đầu khẽ bảo: “Tiếp tục lên đường thôi.” Đến khi mặt trời
chếch bóng về tây, cảnh vật chung quanh cuối cùng cũng có biến đổi. Từ
một khoảng đất cằn cỗi chẳng có lấy một ngọn cỏ, giờ dần dần đã xuất
hiện rải rác cỏ xanh và những ngọn cây thấp, đâu đó bên tai còn loáng
thoáng nghe được tiếng nước chảy róc rách.
Bọn họ phơi người dưới nắng cả ngày như vậy, giờ đã mệt mỏi rã rời. Nhan Đàm cắn răng chịu
đựng, một câu than thở cũng chẳng dám hó hé, dù gì trong bốn người họ
nàng cũng là kẻ bản lĩnh yếu kém nhất, nếu còn mặt dày kêu khổ thì đúng
là không thể chấp nhận được. Nàng mím chặt môi, sau khi nghe được tiếng
nước dường có dường không thì càng cảm thấy miệng lưỡi khô khốc. Nàng
chăm chú phân định những âm thanh loáng thoáng bên tai, tiếng nước róc
rách chảy mang máng kia lại trở nên mỗi lúc một rõ rệt.
Nhan Đàm không khỏi thở phào nhẹ nhõm: May là không phải mình đã khát tới mức tai cũng sinh ảo giác…
Nhưng đợi khi nàng hớn ha hớn hở chạy ù đến cạnh dòng nước thì ngay tức khắc
đã điếng người ra. Con suối nhỏ này tuy là dòng nước lưu động nhưng lại
không ngừng có thứ gì đó kết thành từng bọc nhớp nháp xanh bủng thuận
theo triền dốc trôi xuống. Nàng còn chưa kịp cúi người thì một mùi hôi
thối nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.
Dư Mặc nhìn vào dòng nước, giọng điệu bình đạm cất lời: “Không biết thứ nổi trên mặt nước kia là gì?”
Nhan Đàm khóc không ra nước mắt, hơi đâu còn đi lo trong nước là thứ gớm
ghiếc gì, xa xăm trong đầu vọng lại tiếng nói từ buổi nguyên sơ: Không
có nước không có nước… Còn không có nước uống nữa nàng sẽ chết khát mất
chết mất thôi…
Đường Châu cúi người quan sát hồi lâu, cuối cùng
vẫn phải lắc đầu: “Nhìn không ra là thứ gì, nhưng có chút giống như là—” Nhan Đàm vừa đánh liều hạ quyết tâm, đang run run đưa tay vào suối thì
nghe thấy lời này của hắn, tức tốc vọt miệng ngăn: “Đừng có nói ra!”
Nhưng đã muộn màng, Đường Châu khảng khái âm vang đặt xuống hai chữ: “…
trứng bọ.”
Nhan Đàm sụp đổ, kéo xệch hai vạt áo trước ngực hắn:
“Té ra ngươi không khát không biết mệt chứ gì? Ta đã kêu ngươi đừng có
nói rồi mà ngươi còn ráng nói nữa…”
Liễu Duy Dương bước lên trước quỳ một chân xuống cạnh dòng suối, chậm rãi chìa tay ra vốc lấy một
ngụm nước, lặng lẽ tạt lên mặt mình, đoạn lại vốc thêm ít nữa, sắc mặt
không chút biểu cảm uống vào một ngụm.
Nhan Đàm nhìn đến đờ đẫn
mặt mày, trong đầu chỉ duy có một câu nói vang đi vọng lại: Hắn uống rồi hắn uống rồi, hắn thực sự nuốt xuống rồi… Nàng còn chưa kịp hồi phục từ trạng thái kinh hoàng thì đã trông thấy Dư Mặc cũng cúi thấp người,
chầm chậm vốc lên một ngụm nước suối. Nàng đương nhiên biết rõ, dựa vào
tình cảnh của họ hiện giờ, nếu như còn không uống nước thì chỉ e không
trụ được đến khi tìm được nguồn nước tiếp theo. Chỉ là bảo nàng uống thứ nước bẩn thế này, bất kể là trên khía cạnh tinh thần, hay trên phương
diện thể chất vốn hưởng an nhàn bao nhiêu năm qua, nàng đều không thể
chịu nổi.
Nhan Đàm một phát túm lấy tay áo Đường Châu, giọng run run hỏi: “Ngươi liệu có đi uống thứ nước suối này không?”
Đường Châu dòm nàng, dùng một giọng điệu mang tính trần thuật nhả chữ: “Ngươi không dám uống.”
“Ta đương nhiên không dám uống, đây hoàn toàn chả phải chuyện đáng xấu hổ
gì! Ngươi ngửi thử cái mùi tanh thối này, nhìn thử đám trứng bọ xanh
nhớt kia, cứ thử dùng tay bóp vô cái chắc chắn sẽ xịt ra một vũng nước
dơ xanh lè đóng váng…”
Dư Mặc ngoái đầu lườm nàng, giọng điệu rất không vui vẻ: “Nhan Đàm!” Hắn lấy ra một chiếc khăn lụa nhúng ướt vào
nước, rồi để nguyên không vắt khô xoay người chìa sang cho nàng.
Nhan Đàm im re đón lấy, vẻ không cam tâm chùi sơ qua mặt, thấm ướt đôi môi
đã khô đến trắng nhợt ra, đoạn dùng hai ngón tay cầm chiếc khăn lụa lên
dòm dòm, lấy làm lạ hỏi: “Dư Mặc, sao ngươi lại còn mang theo cả khăn
lụa nữa vậy nè?” Nàng mở chiếc khăn tay ra, cẩn thận săm soi từ trên
xuống dưới hình thêu muôn chim đua hót mừng xuân bên trên: “Nhìn nét chỉ này còn là do chính tay Bách Linh thêu, vậy mà đã bị ngươi chà đạp
không thương tiếc vầy đó.”
Liễu Duy Dương thấy bọn họ đều đã uống nước, bấy giờ mới không nhanh không chậm cất lời: “Đây không phải trứng bọ bình thường, mà là trứng của loài bọ đục xác.”
Nhan Đàm giơ
tay bịt hai cánh môi, lời vuột khỏi miệng: “Bọ đục…” Loài bọ đục xác này nàng có biết, là một loại bọ chuyên ăn xác chết. Nàng nhớ lại trong