Pair of Vintage Old School Fru
Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327404

Bình chọn: 8.5.00/10/740 lượt.

lộng hành ghê gớm. Hừ, bình thường tìm cô ta để xin thanh toán, cô ta

không những không chịu thu hóa đơn viết tay mà còn yêu cầu viết rõ cả

thời gian, địa điểm, nhân viên, danh mục, lời nói rất khó nghe, “Ai mà

biết các anh mời khách hay tự đi ăn”.

Tôi cũng hơi đồng cảm với Cảnh Phú Quý, nói:

- Đúng là bắt viết rõ ràng ra cũng không tốt, giống như kiểu “phí chơi

gái”, ngộ nhỡ người của Cục thuế tới không phải là hại khách hàng sao?

Lâm Thăng nói:

- Cục thuế không quản lý mấy cái này, họ chỉ quan tâm là hóa đơn thật hay giả, việc anh nói là việc Viện kiểm sát với bên Công an quản lý, huống

hồ những thứ này có phải là để cho người ngoài nhìn thấy đâu, không sao. Có điều anh không có hóa đơn chính thức đúng là khiến phòng tài vụ rất

khó xử, đây là chế độ tài vụ, nếu kiểm tra, kế toán trưởng sẽ phải chịu

toàn bộ trách nhiệm.

Tôi không biết Lâm Thăng nghĩ thế thật hay hắn chỉ muốn gây khó dễ cho Cảnh Phú Quý, có thể là cả hai.

Cảnh Phú Quý chĩa mũi về phía Lâm Thăng:

- Lâm tổng, nhân viên nghiệp vụ của chúng tôi đi tìm gái làm sao mà an

toàn, thoải mái như các anh vào khách sạn, lại còn được lấy hóa đơn nữa, bọn họ toàn tới những nơi không lành mạnh, lấy đâu ra hóa đơn? Họ cũng

muốn tới khách sạn, nhưng công ty có cho không? Chẳng qua cũng chỉ muốn

tiết kiệm tiền cho công ty thôi.

Cảnh Phú Quý nói thế khiến Lâm Thăng nhất thời ngắc ngứ, tôi cũng không biết nên trả lời thế nào, đành an ủi hắn:

- Đúng thế, đúng thế, các cậu vất vả cũng là vì muốn tiết kiệm tiền cho công ty, đều là đồng chí tốt của nhau, thế là được rồi.

Ai ngờ tôi vừa nói thế là Cảnh Phú Quý càng hăng hơn, chỉ tay ra ngoài cửa nói:

- Con mẹ nó cái suy nghĩ của đàn bà! Cô ta cũng không nghĩ xem là đi tìm

gái có hóa đơn đỏ hay không? Lại còn đòi viết danh mục, hừ, giờ hay rồi, chẳng phải Bành Tiền Tiến viết rồi đó sao?

Tôi xua tay với hắn, nói:

- Được rồi, được rồi, người ta là con gái đã bao giờ làm cái trò đấy đâu, làm sao hiểu được.

- Cô ta chưa tìm gái, nhưng đã từng làm gái rồi! – Cảnh Phú Quý kích động buột miệng, tôi trợn mắt lườm hắn:

- Cậu nói câu này hơi quá rồi, đừng có không nể mặt tôi mà nói linh tinh.

Cảnh Phú Quý hừ mũi một tiếng, quay đầu sang hướng khác.

Nổi giận thì nổi giận, sự việc vẫn phải giải quyết, Lâm Thăng đưa ra ý kiến, nói:

- Chờ Lưu Hân tổng kết xong số liệu, tới lúc nào đó bảo Tần tổng cho một

tờ hóa đơn đỏ là giải quyết được ngay, cô ta đã quen việc này rồi.

Tôi gật đầu tỏ ý thán phục Lâm Thăng:

- Không hổ danh là chuyên gia kinh tế, tôi với Cảnh Phú Quý không thể nào nghĩ ra được ý hay như thế.

Cảnh Phú Quý vẫn chưa nguôi lửa giận:

- Nếu cô ta không làm đổ cái công ty này thì tôi đi đầu xuống đất! – Rồi

hắn đập cửa lao ra khỏi văn phòng, như một con gà trống đang giận dữ.

Tôi hơi giận, buông ra một câu:

- Tôi để xem cô ta có tài năng gì mà tôi không biết!

Hồi học đại học, trong giờ triết, thầy giáo hỏi:

- Sinh là gì, tử là gì?

Hầu Kình nói:

- Sinh là ngẫu nhiên, tử là tất nhiên, tất cả đều không do bản thân mình kiểm soát.

Thầy giáo nói rất tốt, sau đó chuyển ánh mắt sang tôi, tôi đứng lên nói:

- Sinh là khổ nạn, tử là giải thoát. – Ánh mắt thầy dừng lại trên mặt tôi vài giây, nói trong lời nói của tôi có bóng dáng của Nietzsche.

Chỉ một câu nói bừa khi đó của tôi mà đã linh nghiệm trong cuộc sống. Quá

nhiều người sinh ra đã bị ông trời ban cho số phận phải tranh đấu trong

bể khổ cả đời, dù cho họ để lại núi xanh, nhưng không còn củi đốt, khổ

nạn không phải là việc tốt, cũng không phải là tài sản, ông trời chưa hề giáng xuống, và cũng không bao giờ giáng xuống cho họ điều gì, còn họ

vẫn chỉ đắm mình trong bể khổ. Nếu kiên quyết nói rằng chịu khổ là phúc, thì câu này chỉ thích hợp cho những người đã rơi xuống vực sâu nhưng

còn bò lên được, tuyệt đại đa số mọi người chỉ sống trong ảo tưởng,

không có ngày thấy được ánh mặt trời, hùng tâm tráng trí của tôi năm xưa giờ đổi lại chỉ là tiếng thở dài trong đêm đen và một cuộc đời đắm chìm trong rượu thuốc.

Dương Hồng Năng từng nói:

- Nếu chưa nếm trải cảm giác muốn nhảy lầu thì chưa phải là một thương gia thực sự.

Vì việc này mà hắn còn hẹn tôi sang Macao chơi trò “heo nhảy” – nhảy xuống từ tòa tháp cao hơn hai trăm mét của Macao. Tôi vội vã xua tay bảo:

- Thôi, tôi mắc chứng sợ độ cao, ngồi máy bay đã thấy căng thẳng lắm rồi chứ đừng nói tới chuyện chơi trò này.

Quay về, hắn khoe với mọi người rằng cái cảm giác đó rất tuyệt vời, cảm thán rằng cái danh từ này chuyên dùng chỉ những kẻ nặng chín mươi ki-lô-gam

như hắn. Thực ra, đến nghĩ tôi cũng không dám nghĩ tới chuyện nhảy lầu,

cho dù có nợ như chúa Chổm. Tôi rất khâm phục người Nhật Bản, người Hàn

Quốc khi làm ăn thua lỗ, họ sẽ tự sát để tạ tội, nhưng tôi không làm như thế, quan niệm của tôi là chết vinh không bằng sống nhục.

Bài

học khiến tôi suýt chút nữa nảy sinh ý định chán sống là trước khi thành lập công ty Phi Thăng, Lâm Thăng thấy làm bảng điện lợi nhuận cao, vội

mở tiệc khoản đãi tôi, nói:

- Thay vì để Cảng Đạt của Trung Sơn

mỗi năm kiếm mấy triệu tệ, c