át đi những tiếng chửi thô lỗ”. Không những vậy, hắn còn thường
xuyên chế nhạo tiếng Tương Tây của tôi, “khăn tay” nói là “mùi soa”,
“quần lót” nói là “quần con”; có một lần tôi nói “nhà vệ sinh” thành “hố xí” khiến mọi người không biết nó là cái gì, nghiêm trọng nhất là một
lần tôi nói “bơi” thành “tắm” khiến hắn cười nghiêng ngả. Trước khi tới
Thượng hải, cứ tan học là bọn chúng tôi đều nói “xuống sông tắm”, chưa
bao giờ nói “xuống sông bơi”, trong khái niệm của tôi, “bơi” với “tắm”
chẳng có gì khác nhau.
Bao nhiêu oan ức tích lũy quá lâu rồi cũng có ngày bùng phát.
Tối hôm đó sau khi ký túc xá tắt đèn, mọi người đang tranh nhau nói quê
hương mình có cái gì tốt, kích động tới mức giọng nói cao dần lên, thành giường kêu ken két. Vương Tiểu Sơn ở Đại Liên nói người Đông Bắc chúng
tôi là trọng tình anh em nhất, uống rượu vô địch, bóng đá giỏi nhất, còn có những cô gái da trắng, cơ thể khỏe mạnh. Hầu Kình ở Nam Thông nói tự cổ Tô Bắc đã nổi tiếng với các văn nhân mặc khách, với các bậc đế
vương, nếu không có người Tô Bắc chúng tôi, lịch sử sẽ phải viết lại. Đỗ Thành Quế nói quê hương Trùng Khánh của tao vô cùng bình yên, các em
gái ngoan phải biết. Tôi đã không nhịn được từ lâu, ngồi bật dậy khỏi
giường, kích động nói Trương Gia Giới kì mĩ và thành Phượng Hoàng được
ca ngợi là đẹp nhất Trung Quốc, còn có hai người là Thẩm Tùng Văn và
Hoàng Vĩnh Ngọc mà người Tương Tây đi đâu cũng lấy làm tự hào. Lúc này
chắc anh bạn Dương Cương đã không chịu nổi nữa, từ góc tối bắn ra một
câu:
- Sao mày không nói ở nơi đó có nhiều thổ phỉ? Đúng là đồ A Phi!
Lúc này bộ phim “Thổ phỉ Ô Long Sơn” đã nổi tiếng khắp cả Trung Quốc, hình
tượng của Toàn Sơn Báo và Điền Đại Bảng đã trở thành đại chiến cho người Tương Tây, bình thường tôi cũng hay bị bọn bạn trêu trọc vì chuyện này.
Người khác nói không sao, nhưng những lời nói độc ác của Dương Cương khiến
tôi không chịu nổi, liên tưởng tới mấy bao diêm, bật lửa của tôi với Hầu Kình bình thường mất tích vô duyên vô cớ, thù mới hận cũ cộng lại với
nhau, tôi nhảy xuống giường lao vào cái bóng trong góc tối. Người Tô Bắc Hầu Kình cũng ghét người Thượng Hải giống như tôi, sau việc đó đã đánh
giá hành động của tôi:
- Đấu chiêu với đối thủ phải tránh thực,
dùng hư, gặp phải thằng miệng lưỡi độc địa mày phải dùng nắm đấm, gặp
phải đứa cao to khỏe mạnh mày phải dùng súng, nói một cách đơn giản là
võ công cao đến đâu cũng sợ đao kiếm, trí tuệ giỏi đến đau cũng sợ gạch
đá.
Nỗi oán hận của tôi với người Thượng Hải đã sâu, nhưng nực
cười một chỗ là mười năm sau, tôi lại kết hợp với người Thượng Hải Lâm
Thăng cùng lập công ty kinh doanh.
Có một lần chúng tôi đi dạo
tại Siêu thị Raffles gần Quảng trường Nhân dân, sự nhiệt tình của nhân
viên bán hàng làm chúng tôi giật mình, trong ấn tượng của tôi, thái độ
của nhân viên phục vụ người Thượng Hải với người nói tiếng Thượng Hải và người nói tiếng phổ thông hoàn toàn khác nhau:
- Có phải bây
giờ quan niệm của người Thượng Hải thoáng hơn không, bao dung hơn với
người tỉnh lẻ? – Tôi hỏi Lâm Thăng, Lâm Thăng nói không phải:
-
Là vì mắt họ tinh tường hơn, bây giờ những người ăn mặc sang trọng mà
nói tiếng phổ thông chắc chắn còn giàu hơn người Thượng Hải. – Lâm Thăng lại cười cười nhìn tôi, nói tiếp, – Bây giờ một số chỗ sang trọng ở
Thượng hải dùng nhiều tiếng Anh và tiếng Nhật, sau đó đến tiếng phổ
thông kiểu Hồng Kông và tiếng phổ thông kiểu người miền Nam, tiếng
Thượng Hải không linh nghiệm nữa.
Tôi bất giác thầm khen ngợi sự thông minh và tiến bộ của người Thượng Hải, hiểu rằng đúng là họ có chỗ để kiêu ngạo.
Cả đời này tôi cứ dây dưa với người Thượng Hải, bây giờ lại có một người
Thượng Hải nữa xuất hiện trong mắt của tôi, Lôi Anh Minh, tôi không biết gặp phải chị ta là phúc hay họa.
HOÀNG CHÍNH LONG GẶP MẶT LÔI TỔNG
Có thể là vì sự khích lệ cùng với áp lực tôi gây ra đã có hiệu quả, bức
thư hẹn gặp mặt mà Cảnh Phú Quý và Bành Tiền Tiến đưa ra cùng không tồi, thời gian, địa điểm, số người tham gia và mục đích đều được trình bày
rõ ràng, đầy đủ, ngôn từ cũng hợp lý, vừa thể hiện được lập trường, vừa
thể hiện được thiện ý, tất cả là nhờ công của những tháng mài đũng quần
trước màn hình máy tính để chát chít với gái.
Bên Khoa Mỹ cũng
chuẩn bị rất đầy đủ cho chuyến viếng thăm của chúng tôi. Lôi tổng đích
thân chủ trì, các lãnh đạo phòng kỹ thuật mua hàng, chất lượng, tài vụ
đều có mặt, tôi tin là việc “chiếu cố đặc biệt” trước đó cho Dương Hùng
Vĩ đã có tác dụng.
Hình tượng của Lôi tổng cũng tương tự như
những gì tôi tưởng tượng. Mái tóc chấm vai, uốn xoăn, trên cổ là sợi dây ngọc trai màu trắng, ăn mặc chỉnh tề, không nhận ra quần áo nhãn hiệu
gì nhưng nhìn màu sắc và kiểu dáng cũng biết là hàng cao cấp, dù sao
cũng là người sinh ra ở đô thị quốc tế Thượng Hải, hơn nữa lại gánh vác
trách nhiệm Phó Tổng Giám đốc một doanh nghiệp đa quốc gia, ngồi xuống
ghế cũng đã có một phong cách khác người, tôi quét mắt toàn hội trường,
trung tâm của cả hội trường này không cần nói cũng biết chính là chị