hì lại mập ra, nhưng, cả hai
mẹ con muội đều cháy nắng”.
“Đa tạ Phúc
tấn quan tâm”, Nhan Tử La đáp.
“Tái ngoại
có vui không, bảo bối Khuynh Thành?”, Nữu Hỗ Lộc thị bế Khuynh Thành hỏi.
“Vui lắm ạ.
Nếu các ngạch nương cũng được đi cùng thì tốt biết bao”, Khuynh Thành lập tức
vuốt đuôi nói, vặn vẹo uốn éo trong lòng Nữu Hỗ Lộc thị.
“Ừm, mấy
tháng không gặp, cái miệng nhỏ này càng ngày càng ngọt”, Nữu Hỗ Lộc thị bẹo bẹo
má Khuynh Thành, nói.
“Khuynh
Thành nói thật mà, Khuynh Thành rất nhớ các ngạch nương”, Khuynh Thành nũng nịu,
rồi lại chạy nhào vào lòng Nạp Lạt thị.
“Chúng ta
cũng nhớ Bảo bối, không có con, trong phủ thật buồn chán.” Nạp Lạt thị cười,
nàng ta thật lòng yêu quý Khuynh Thành.
“Vì vậy nên
con mới về”, Khuynh Thành lại tiện thể nói vuốt đuôi.
Mấy người bọn
họ đang trò chuyện thì Niên thị và các trắc phúc tấn, Cách cách khác cũng đều đến
thỉnh an Nạp Lạt thị. Khi bóng người cuối cùng xuất hiện ở ngưỡng cửa, tất cả mọi
người có mặt trong phòng đều im bặt. Nhan Tử La và Nữu Hỗ Lộc thị đang cúi đầu
nói chuyện cũng ngẩng đầu lên, nét mặt Nhan Tử La thoáng xuất hiện vẻ kinh ngạc
nhưng ngay lập tức bình tĩnh trở lại.
“Bích La thỉnh
an Phúc tấn, các vị tỷ tỷ”, bóng người đó đi vào giữa phòng, nói.
“Không cần
đa lễ, ngồi đi”, Nạp Lạt thị lên tiếng, Bích la thận trọng đi đến ghế và ngồi
xuống.
Nhất thời cả
căn phòng im phăng phắc không một tiếng động, bởi vì không biết nói gì.
“Di nương,
người quay về rồi ạ?” Người hỏi là Khuynh Thành, chỉ có đứa trẻ không biết chuyện
gì đã xảy ra này hỏi thăm nàng ta.
“Ừ”, Bích
La dè dặt đáp, cố gắng nặn ra một nụ cười, len lén liếc nhìn Nhan Tử La.
Nhan Tử La
lại rất thẳng thắn nhìn lại cô ta nhưng cũng không nói gì, thực sự là không biết
nên nói gì.
“Muội muội
đi đường vất vả, ta thấy để vài ngày nữa hãy làm tiệc thiết đãi thì hơn, muội
muội hãy nghỉ ngơi thêm đi”, Nạp Lạt thị nói, Nhan Tử La cười: “Vâng, Phúc tấn.
Làm phiền Phúc tấn và các tỷ muội phải bận tâm.”
Phúc tấn đã
nói thế rồi, mọi người đều lần lượt cáo từ. Còn ngồi thêm nữa, chẳng ai dễ chịu
gì.
Khuynh
Thành nắm tay Nhan Tử La nhảy chân sáo ra khỏi cửa, đi không được bao xa, Nữu Hỗ
Lộc thị liền đuổi kịp. “Muội đừng nghĩ nhiều, Bích La đó…”, Nữu Hỗ Lộc thị
không biết nên mở lời thế nào.
Nhan Tử La
cũng chẳng nói, chỉ nhìn Nữu Hỗ Lộc thị.
“Haizz,
thôi”, Nữu Hỗ Lộc thị tự nói một mình. Sau đó nói tiếp: “Đi thôi, phải nghe hai
mẹ con muội kể cho nghe chuyện tái ngoại mới được, mặc dù không đi, nhưng được
nghe kể cũng tốt”.
“Được
thôi”, Nhan Tử La cũng cười, nói, có điều nụ cười không lan được tới mắt.
Gần trưa, Nữu
Hỗ Lộc thị cáo từ quay về tiểu viện của mình, Nhan Tử La nhìn nhìn Khuynh
Thành, gọi Bách Hợp rót cho con một cốc nước ấm, “Nói nhiều như thế, khát lắm
phải không?”.
“Ngạch
nương, nói thôi mà cũng thật mệt!” Khuynh Thành uống ực một hơi. Nó khua chân
múa tay kể chuyện tái ngoại cho Nữu Hỗ Lộc thị nghe, Nhan Tử La cũng ngồi bên cạnh
nghe ké.
“Ta biết là
mệt, vì vậy mới bảo con nói chứ”, Nhan Tử La cười. Khuynh Thành liếc xèo ngạch
nương của mình, sau đó lao tới, cù Nhan Tử La: “Ngạch nương, người gian thật đấy”.
“Là con ngốc
thôi!” Nhan Tử La vừa tránh vừa cười.
Hai mẹ con
cười đùa cuốn lấy nhau trên sập.
“Đừng đùa nữa,
ngạch nương thua rồi”, Nhan Tử La thở dốc. Con gái lớn thật rồi, sức cũng khỏe
hơn.
“Ha ha!”
Khuynh Thành thu tay về, vừa ngẩng đầu lại cười, liến thoắng, “A ma!”, rồi
nhanh như một mũi tên lao xuống sập, chẳng kịp mang giày chạy thẳng về phía người
cha đẹp trai thân yêu của mình.
“A ma có nhớ
bảo bối không?” Khuynh Thành leo lên người Dận Chân, Dận Chân ôm chặt lấy con.
“Có”, Dận
Chân đơn giản đáp lại. Khóe mắt nhìn về phía mẹ đứa trẻ đang bối rối ngồi đó.
“Khuynh
Thành và ngạch nương cũng rất nhớ a ma”, tiểu nha đầu Khuynh Thành nói, tiện thể
kéo cả ngạch nương của mình vào. Nhan Tử La trừng mắt nhìn con, sau đó lập tức
cúi đầu trước ánh mắt chăm chú của người cha, nhìn ra hướng khác.
“Ừm, tốt!”,
Dận Chân cười nói.
“A ma, tái
ngoại vui lắm! Sang năm con vẫn muốn đi, a ma cũng đi được không ạ?”, Khuynh
Thành ôm cổ cha hỏi.
“Được!”,
cha nó đáp.
“Tứ gia, chủ
nhân, Bích La cách cách đến thăm chủ nhân”, Bách Hợp bước vào, nhún mình nói, vẻ
mặt cung kính, nhưng giọng nói thì lạnh lùng.
Dận Chân vô
thức quay sang nhìn Nhan Tử La, Nhan Tử La khẽ nhếch môi: “Muội muội đến rồi?
Sao đa lễ thế, mau cho mời”.
Bách Hợp
vâng một tiếng rồi lui ra. Dận Chân ngồi xuống ghế, con gấu Koala Khuynh Thành
vẫn bám chặt trên cổ.
Bích La bước
vào, khẽ sững lại, biểu hiện có phần không tự nhiên. Vội vàng nhún người thỉnh
an Dận Chân, đột nhiên cảm thấy đứng cũng không phải mà ngồi cũng chẳng xong.
“Muội muội
ngồi đi”, Nhan Tử La cười, gọi. Sau đó dặn Bách Hợp đi pha ấm trà mới, đích
thân rót trà cho Dận Chân và Bích La xong mới về chỗ ngồi. Dận Chân liếc nhìn sắc
mặt nàng, bị nàng nhìn ngược lại.
“Tỷ tỷ đi
đường vất vả, muội đặc biệt nấu cháo tổ yến cho tỷ bồi bổ đây”, Bích La nói, a
hoàn của nàng
