nàng phải nghe lời
của chủ tử, huống chi lão gia còn nói qua, sau khi thành công trở về sẽ thưởng
cho nàng năm mươi lượng bạc, có phần thưởng có thể cầm, nàng đương nhiên phải
tận tâm tận lực.
"Ta.
. . . . . Chưa nói là không nghe, nhưng là. . . . . ." Nhưng tại sao trong
ngực lại khó chịu như vậy?
"Không
có nhưng là, Tứ tiểu thư, lão gia rất tín nhiệm ngươi, mới có thể đem chuyện
này phó thác cho ngươi. Nếu chuyện không thành, lão gia sẽ thất vọng. Có thể
trong cơn tức giận, lão gia sẽ không thừa nhận có người nữ nhi này nữa. Không
lẽ ngươi muốn vậy sao?" Tú Anh ngữ ra đe doạ nói.
Phùng
Si Tâm cả kinh, "Ta. . . . . . Ta nghe lời của phụ thân là được."
"Rất
tốt, nếu lão gia biết ngươi nghe lời như vậy, nhất định cảm thấy rất vui mừng.
Bây giờ ta sẽ đem đồ ăn tới cho ngươi." Tú Anh cáo mượn oai hùm nói xong,
liền hài lòng đi ra ngoài.
Tại
sao phụ thân cố ý muốn nàng làm như vậy đây? Nàng hoàn toàn không thể hiểu
được, nhưng là lại không thể không nghe theo.
Nàng
yêu phụ thân.
Từ
nhỏ nàng đã hâm mộ tỷ tỷ có thể tùy thời làm nũng với phụ thân, lắng nghe bọn
họ nói cười khoái trá. Nhưng là mỗi khi nàng một đến gần, mặt phụ thân liền trở
nên lãnh đạm, ngay cả nói với nàng một câu cũng không có.
Phùng
Si Tâm không biết mình đã làm sai điều gì, tại sao phụ thân không thích nàng?
Đã từ lâu, nàng cũng chỉ dám đứng xa xa nhìn, dường như bọn họ mới là người một
nhà, còn nàng chỉ là người đứng xem.
Cho
nên hàng năm vừa đến ngày sinh nhật, nàng sẽ thành tâm thành ý mà cầu khẩn, hy
vọng một ngày kia nguyện vọng có thể trở thành sự thật, cho dù cha chỉ cho nàng
một nụ cười cũng tốt. Lòng của nàng không lớn, rất dễ dàng thỏa mãn.
Phụ
thân muốn nàng làm như vậy, nàng không thể không nghe theo. Nhưng, nàng cảm
thấy có chỗ không đúng?
Rốt
cuộc là cái gì đây?
Sáng
sớm, khí lạnh bao phủ khắp mọi nơi, hắn đem Phùng Si Tâm từ trong mộng đẹp say
sưa tỉnh dậy.
Hơi
thở ấm áp bên tai không làm nàng cảm thấy đỏ mặt nữa —— nàng thích cảm giác khi
tỉnh giấc được nằm trong lồng ngực hắn, thật muốn cả đời không thức dậy.
Đưa
ra bàn tay nhỏ bé, nàng nhẹ vén sợi tóc trên mặt hắn. Phùng Si Tâm đã sớm thành
thói quen mỗi sáng sớm thức dậy được nam nhân yêu mến ôm trong ngực, cùng nhau
nghênh đón sáng sớm rực rỡ. Bất quá cho dù hai người đã cùng giường cộng chẩm
nhiều ngày, nhưng vẫn thủy chung bình an vô sự, trừ mấy nụ hôn nóng bỏng suýt
nữa sát thương cướp cò ra, vẫn là cẩn thủ lấy lễ.
Dáng
dấp hắn thật là đẹp mắt, Phùng Si Tâm say mê nhìn nam nhân trước mắt, hơn
nữa nam nhân này chỉ thuộc về riêng nàng, không cần chia xẻ cùng những người
khác. Chỉ nghĩ đến điểm này, nàng đã cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên
thế gian.
Khuôn
mặt kia mang vẻ kiên cường, trải qua một đêm chòm râu đã mọc ra, thoạt nhìn cực
kỳ hấp dẫn, tràn đầy vận vị nam tử thành thục. Bỗng nhiên trong lòng nàng như
có chú nai con đi loạn.
Sau
đó tầm mắt của nàng dừng ở trên môi của hắn, nghĩ đến hắn rất thích ăn miệng của
nàng, giống như là nghiện mất rồi, hại nàng không nhịn được muốn thử một
chút. Nàng trúc trắc đem môi đặt lên môi hắn, theo bản năng dùng đầu
lưỡi liếm liếm, vừa nghiêm túc lại thẹn thùng, còn không quên thưởng thức tư vị
kia. Ừ! Thật là có cảm giác khó tả. Bất quá khi nàng từ chủ động bị buộc trở
thành bị động, thân thể nàng cũng bị một thân thể to lớn, cường tráng áp vào
bên trong nhuyễn tháp. Thế cục đã thay đổi!
"Sáng sớm liền hấp dẫn ta, nàng có biết điều này rất
nguy hiểm không?" Đông Phương Duật khàn khàn giọng hỏi.
"Nguy hiểm? Sao lại nguy hiểm?" Phùng Si Tâm không
hiểu chút nào, hồn nhiên không biết đôi mắt thuần chân kia khiến dục hỏa hắn
dâng cao.
"Chính là loại này ——" Môi của hắn hôn lên môi
nàng, đầu lưỡi tiến quân thần tốc ôm trọn lấy cái lưỡi đinh hương của nàng,
muốn đoạt lấy ngọt lành chỉ riêng nàng có.
Nàng đem hai cánh tay lượn quanh trên cổ hắn, sợ
hãi hưởng ứng.
Thấy nàng hợp tác, ngay cả kháng cự cũng không hiểu, cộng
thêm mấy ngày nay đều là giữa đường dừng lại, đối với nam nhân mà nói là chuyện
rất thống khổ, tất cả đã thiêu hủy hết kiên nghị, lý trí cùng tự chủ của hắn.
"Si Tâm ——" Nàng tựa như tim của hắn, Đông Phương
Duật biết trong cuộc đời mình đã không thể không có nàng."Ta không muốn
nàng rời đi, không muốn nàng phản bội ta ——"
Phùng Si Tâm không rõ ràng lắm tại sao hắn cho là mình sẽ
phản bội hắn, bất quá vẫn là mềm mại hưởng ứng.
"Ừ, ta hứa."
Thân
thể hắn hướng trên người nàng ma sát, hé miệng rên rỉ, "Ông trời ạ—"
"Duật ——" Phùng Si Tâm nghi ngờ đẩy đẩy hắn.
Đông Phương Duật giống như người phải chịu đói bụng thật
lâu, gặm cắn bên gáy trắng mịn của nàng, không để ý tới thanh âm nàng kêu
lên.
Nàng lại thử kêu lên một lần, "Duật —— Có cái gì đó
cứng cứng để ở trên đùi ta."
"Ngô. . . . . . Cái gì?" miệng hắn dao động đến
phía dưới cổ áo hơi rộng mở của nàng.
"Vật kia khiến ta rất không thoải mái, chàng bỏ nó đi
có được hay không?" Phùng Si Tâm khẽ nhíu mày kháng nghị.
Đông Phương Duật nâng lên hai tròng mắt đầy dục vọn