vẫn còn lý tưởng, lý
tưởng vẫn chưa mất đi ánh hào quang của nó. Cho dù người khác có nghĩ mình là
Đôn Kihôtê xuẩn ngốc thì mình vẫn cần phải coi trọng bản thân.
Tô Cẩm cảm thấy lúc này mình đúng là Đô Kihôtê thật.
Nếu là Ngạc Lâm thì anh ta đã mắng mình là một đứa trẻ ngốc nghếch. Trong con
người đó luôn có quan điểm sống rất thực tế, cô luôn biết như thế, nếu không
anh ta đâu có dễ dàng rời bỏ cô để kết thân với gia đình giàu có.
Nếu Lục Hiển Phong ở đây thì sao? Tô Cẩm nghiêng đầu
suy nghĩ, có thể anh ấy sẽ không nói gì, có lẽ sẽ vuốt tóc cô và thơ ơ nói:
Không thích thì không làm nữa, có dự định gì tiếp theo không?
Tô Cẩm cười. Cũng tốt, điều cô cần lúc này là một thái
độ như thế. Chỉ cần trong mắt người khác việc này không quan trọng thì bản thân
mình cũng nhanh chóng thoát ra khỏi điều đó hơn. Có một chút mất mát, một chút
đau lòng khi tách ra khỏi tập thể, một chút lo lắng cho tương lai…
Tô Cẩm quyết định tạm thời không suy nghĩ những vấn đề
này nữa, cô cần phải thư giãn, ăn gì đó và ngủ một giấc thật ngon hoặc rủ Bành
Tiểu Ngôn đi dạo phố, đi cho đến khi nào mệt thì ngủ một giấc, sau đó mới từ từ
suy nghĩ.
Sắp đến giờ nghỉ, từ trong văn phòng rất nhiều người
mặc đồng phục công ty lục tục bước ra, tụ tập thành từng nhóm vừa nói chuyện
vừa đợi xe. Họ đều là người của công ty, hầu hết đều không quen người đi làm dự
án như Tô Cẩm. Tô Cẩm đứng một mình, có cảm giác mất tự nhiên và lạc lõng.
Đúng lúc này thì La Thanh Thụ gọi điện đến.
“Tô Cẩm? Đã nghỉ chưa?” Trong điện thoại, ngoài giọng
La Thanh Thụ còn có âm thanh huyên náo của đường phố, “Đi ăn cơm thôi, tôi có
việc muốn hỏi cô”.
“Tôi đang đợi xe bus”, Tô Cẩm nói, “Khoảng nửa tiếng
nữa thì về thành phố. Gặp nhau ở đâu?”
La Thanh Thụ đáp: “Những nơi khác tôi đều không quen,
vẫn ở nhà hàng Giang Nam nhé”.
Không biết là La Thanh Thụ có việc gì, sau khi xuống
xe Tô Cẩm không thay đồng phục công ty, bắt xe đi thẳng đến nhà hàng Giang Nam.
La Thanh Thụ đã gọi món ăn, nhìn thấy cô đi vào thì ra
hiệu cho người phục vụ mang thức ăn lên.
Sau khi Tô Cẩm nhờ Hình Nguyên trả tiền cho anh về
việc điều tra vụ của Lâm Chi Chi, kết quả là bị anh trả lại, mỗi lần gặp anh,
Tô Cẩm đều cảm thấy ngại, cảm giác như mình đang lợi dụng người ta. Cho dù anh
có giải thích là việc anh về nước không phải chỉ vì chuyện của cô, anh chỉ tham
gia vào một chút mà thôi, vấn đề này vẫn chưa được giải quyết triệt để. Nhưng
khi gặp anh, Tô Cẩm vẫn cảm thấy có gì đó không thoải mái.
“Lúc chiều tôi có nói chuyện điện thoại với Tiểu Lục”,
La Thanh Thụ rót cho cô một tách trà hoa cúc, rồi lại đặt hũ đường đến trước
mặt cô, ra hiệu cô bỏ thêm đường vào, “Cậu ấy nói buổi tối có việc với sếp, vì
thế tôi chỉ hẹn gặp cô”.
Tô Cẩm dùng chiếc thìa nhỏ lấy thêm đường vào tách
trà, tò mò hỏi anh ta: “Có việc gì vậy?”
La Thanh Thụ chau mày, có vẻ do dự, “Người bạn của cô
– Lâm Chi Chi, rốt cuộc là cô ấy làm nghề gì?”
Tô Cẩm dừng tay lại, “Cô ấy là người đứng đầu bộ phận
an ninh của tập đoàn Hưng Hòa”.
La Thanh Thụ lắc đầu, “E rằng không đơn giản như thế”.
Tô Cẩm không muốn nhắc lại chuyện của Lâm Chi Chi nữa.
Mặc dù Ngạc Lâm và Lục Hiển Phong đều nói việc của Lâm Chi Chi không hề đơn
giản như thế, nhưng mỗi lần nhắc đến chuyện này, Tô Cẩm vẫn cảm thấy vô cùng
buồn bã.
“Tô Cẩm, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô”, La Thanh Thụ nói
với vẻ mặt rất nghiêm túc, “Trong vấn đề của Lâm Chi Chi, tất cả mọi người đều
có bí mật riêng”.
Tô Cẩm ngạc nhiên, “Anh có ý gì?”
La Thanh Thụ lắc đầu, “Tôi không có ý gì, tôi chỉ muốn
nhắc nhở cô cẩn thận một chút. Cô hiểu tình hình rõ ràng có nhiều vấn đề khúc
mắc hơn so với những gì cô nhận thức được”.
Ngay lập tức Tô Cẩm nhớ đến chiếc USB và vụ cướp trên
đường, nét mặt trở nên trầm ngâm, “Anh La, lúc đó anh và Lục Hiển Phong đều ở
trong quán cà phê đó à?”
La Thanh Thụ lắc đầu, “Tiểu Lục bảo tôi ngồi ở đó, dù
sao thì Ngạc Lâm cũng chưa từng gặp tôi. Tiểu Lục luôn theo sát anh ta”.
Không biết có phải vì nhiệt độ trong phòng thấp quá
khiến tay chân Tô Cẩm đột nhiên lạnh ngắt, “Từ lúc vào quán cà phê Ngạc Lâm
không hề đi ra ngoài sao?”.
La Thanh Thụ gật đầu, “Anh ta ngồi đó uống nước mơ,
giữa chừng có nghe hai cuộc điện thoại, ngồi chưa đến nửa giờ đồng hồ thì quay
về cục cảnh sát. Tiểu Lục luôn bám theo anh ta, điều này thì không thể sai
được”.
Điều này Tô Cẩm đã biết nhưng không muốn nghĩ lại, lúc
này trong lòng cô chợt cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, “Cũng có nghĩa là, anh ta
không hề đến hiệu sách gặp tôi sao?”.
“Đúng.” La Thanh Thụ trả lời rất dứt khoát. “Anh ta
biết là cô không thể đến hiệu sách. Vì thế rất có thể vụ cướp giật này có liên
quan đến anh ta, hoặc có thể nói, vấn đề trong chiếc USB đó có liên quan tới
anh ta.”
Tô Cẩm xoa ngón tay lạnh cóng của mình, cô vẫn không
thể tưởng tượng được Ngạc Lâm có thể là người mưu hại Chi Chi, hoặc anh ta là
đồng đảng với kẻ đó, những nghi ngờ này khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Anh ta không phải là cảnh sát sao?” Câu hỏi này thốt
ra, ngay cả bản thân cô