cũng không biết nên trả lời thế nào.
“Cảnh sát cũng có nhiều loại cảnh sát, huống hồ”, La
Thanh Thụ lắc đầu, “Huống hồ đây chỉ là nghi ngờ của chúng ta mà thôi. Có lẽ
anh ta làm thế cũng là vì có nguyên nhân gì đó”.
“Có thể như vậy không?” Tô Cẩm ngẩng đầu, trong lòng
đầy hy vọng.
La Thanh Thụ gật đầu một cách gượng ép, “Có khả năng”.
Tô Cẩm nhìn thấy sự do dự trong ánh mắt của La Thanh
Thụ, trong lòng xuất hiện hai suy nghĩ trái ngược nhau. Nhận thức điều này
khiến cô vô cùng bực bội, hận rằng không thể đến trước mặt anh ta để hỏi cho ra
lẽ.
“Tô Cẩm”, La Thanh Thụ gõ lên chiếc đĩa trước mặt cô,
vẻ mặt có chút căng thẳng, “Tôi đã đặt vé máy bay về nước. Trước khi đi tôi
muốn nhắc nhở cô một câu, tôi hy vọng là cô không làm điều gì ngốc nghếch”.
Tô Cẩm hỏi ngược lại anh: “Việc ngốc nghếch là gì?”.
La Thanh Thụ nhìn cô, sự chân thành khiến cô cảm thấy
mất tự nhiên, “Tôi hy vọng là cô rời xa Ngạc Lâm ra một chút, tôi hy vọng là cô
không vì sự ngây thơ của mình mà làm hại đến Tiểu Lục.”
Tay Tô Cẩm run lên, chiếc đũa rơi xuống bàn, phát ra
một tiếng động, “Anh có ý gì?”.
La Thanh Thụ nhìn cô, ánh mắt đầy hàm ý, “Tô Tô, tôi
không tin là cô không nhận ra”.
La Thanh Thụ không nói ra, nhưng từ khi họ quen nhau,
Tô Cẩm đã biết giữa hai người họ có liên quan đến nhau. Đó là một mâu thuẫn rất
lớn mà không hoàn toàn là mối thù mang tính chất cá nhân, cũng không đơn giản theo
kiểu ai đắc tội với ai. Hai người này đều có liên hệ với mình, nhưng trong vấn
đề có liên quan đến họ thì rõ ràng cô hoàn toàn đứng ngoài. Lúc này, lời nói
của La Thanh Thụ giống như một lời cảnh cáo, khiến cô cảm thấy mình đang đối
diện với một câu hỏi lựa chọn: Bất luận là cô chọn ai thì đều làm cho người còn
lại chịu sự tổn thương.
Nhưng trên thực tế… cô đã đứng về phía Lục Hiển Phong
rồi, suy nghĩ này khiến tâm trạng Tô Cẩm trở nên rối loạn, “Tôi chỉ là một
người bình thường, và cũng chỉ muốn được sống yên ổn, nếu không có việc gì xảy
ra ngoài ý muốn…”.
Nếu không có việc gì xảy ra ngoài ý muốn, cô vẫn giống
hầu hết mọi người trong thành phố này, hàng ngày đi làm rồi về nhà. Trong ký ức
của cô về quãng đường đời đã qua, ngoài việc đi làm chứng minh thư ra thì chưa
từng tiếp xúc với cảnh sát, đương nhiên là không tính Ngạc Lâm.
Tô Cẩm chống tay lên trán nhớ lại cái ngày lễ Tình
nhân đen đủi đó. Tất cả mọi thứ của cô đều đi chệch khỏi đường ray từ cái ngày
đó, bắt đầu không bình thường nữa.
Cái ngày lễ đó, rốt cuộc không biết là bị ai ám?!
Đứa trẻ vẫn khóc ầm ĩ cho đến khi bố nó bắt đầu hát
mới dừng lại, tiếng nấc giống như tiếng hát đệm cùng. Nghiêng tai lắng nghe,
tiếng hát đã dừng lại, thay vào đó là tiếng trò chuyện to nhỏ không rõ là nói gì.
Lục Hiển Phong bê tập tài liệu, không nhịn được cười
thầm. Sống trong nhà họ Mạnh nhiều năm rồi, anh chưa bao giờ nghe thấy Mạnh
Hằng Vũ hát. Có vẻ như Mạnh Hằng Vũ cũng có lúc sống tình cảm, chỉ có điều là
người khác không nhận thấy được.
Cửa phòng sách mở, trên bàn vẫn còn một tập giấy tờ
chưa xử lý xong. Lúc Mạnh Hằng Vũ xem được một nửa thì bị tiếng khóc của đứa
trẻ chen ngang nên đến giờ vẫn chưa xong việc. Đến khi đứa trẻ không khóc nữa
thì Lục Hiển Phong vẫn chưa để tâm thu hết giấy tờ trong tay.
Lục Hiển Phong nhìn lên chiếc đồng hồ để bàn ở góc
phòng sách, đưa tay cầm hộp thuốc, ngửi rồi lại tiếc nuối đặt xuống.
Tách trà đã nguội rồi. Lục Hiển Phong do dự không biết
có nên đi vào phòng bếp làm nóng lại không thì nghe thấy tiếng động cơ xe hơi.
Không lâu sau, có người mở cửa, rồi có tiếng giày cao gót chầm chậm bước đến
phòng sách.
Lục Hiển Phong hạ tay đang cầm súng xuống, ung dung
tiếp tục lật xem tài liệu.
“Là anh à?” Giọng nói ở trước cửa có vẻ ngạc nhiên,
“Mạnh Hằng Vũ đâu?”
Lục Hiển Phong ngẩng đầu, không nói gì chỉ nhìn Vu
Dương.
Vu Dương tránh cái nhìn của anh, bước lại rồi ngồi
xuống sofa. Dưới anh đèn, sắc mặt cô ta có vẻ xanh xao, dưới mi mắt có vết
quầng thâm, dường như là bị mất ngủ. Từ khi xảy ra việc của Lâm Chi Chi, Lục
Hiển Phong nhìn thấy cô ta thì cũng coi như không, một câu chào khách sáo cũng
không buồn nói. Vốn dĩ Vu Dương đã có chút nể sợ anh, nên cũng không dám đến
quấy rầy, nhưng đã gặp nhau ở đây, đi mà không nói gì thì cũng mất thể diện. Vu
Dương cầm lấy hộp thuốc, đang định châm thuốc hút thì nghe thấy tiếng Lục Hiển
Phong lạnh lùng nhắc nhở: “Đứa bé đang ngủ. Anh ba dặn không được hút thuốc ở
trong phòng”.
Vu Dương dừng tay lại, rõ ràng là do dự, “Nó đâu?”.
Lục Hiển Phong không thèm để ý đến cô ta.
Vu Dương tức giận cất hộp thuốc, lười biếng dựa vào
sofa.
Cửa phòng sách mở, cửa phòng ngủ trên tầng cũng mở, có
lẽ là vừa rồi Mạnh Hằng Vũ bế đứa trẻ từ hành lang vào phòng. Trong phòng sách
yên tĩnh trở lại, trên tầng lại có âm thanh mơ hồ nghe ngày càng rõ hơn. Mạnh
Hằng Vũ đang thầm thì gì đó, giọng nói rất dịu dàng, sau đó thì nghe thấy tiếng
cười vang lên của đứa trẻ.
Vu Dương lạnh lùng hừ một tiếng, nói với giọng cay
nghiệt: “Con yêu tinh này, chết rồi cũng không để người khác được sốn
