thốt ra nghe
như cứa vào lòng. Tô Cẩm bắt đầu cao giọng: “Có việc gì thì các anh tự đi mà
kiểm tra, đừng đi làm phiền người không liên can”.
“Tô Cẩm…” Ngạc Lâm đứng chắn Tô Cẩm, ngữ điệu
trở nên nặng nề, “Em nói không sai, những việc này là nhiệm vụ của bọn anh.
Nhưng, em là bạn thân của cô ấy, lẽ nào không muốn cảnh sát nhanh chóng bắt
được hung thủ?”.
“Bắt được hung thủ thì làm được gì nữa?” Mắt Tô
Cẩm bắt đầu đỏ, “Bắt được hung thủ thực sự, Chi Chi có thể sống lại không?”.
Ngạc Lâm đứng sững nhìn cô, giơ tay ra ôm cô vào
lòng, không nói một lời nào.
Cảm giác túi áo trước ngực nhanh chóng bị thấm
ướt bởi nước mắt của cô, trong lòng Ngạc Lâm cảm thấy buồn bã một cách kỳ lạ.
Anh biết thời gian này đối với Tô Cẩm thực sự
khó khăn, nhưng cho dù nói như thế nào, anh cũng là người đã làm tổn thương cô
ấy… ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy khó khăn.
Nhưng anh vẫn không kìm được tự hỏi chính mình:
Nếu việc đính hôn của anh và việc của Lâm Chi Chi xảy ra vào khoảng thời gian
khác nhau, thì người con gái đang khóc trong lòng anh liệu có dễ dàng vượt qua
hơn không?
Cô có cảm giác cơ thể mình nhẹ bỗng - không phải
vì đã bỏ lỡ cơ hội nhìn Lâm Chi Chi lần cuối, cũng không phải vì nỗi đau mất
mát trong lòng. Hai cảm giác đó cô không thể cảm nhận rõ ràng được vào lúc này.
Tô Cẩm chỉ cảm thấy mình nhẹ bỗng - một cảm giác
hoàn toàn không có thật.
Thực sự là Lâm Chi Chi không còn nữa. Cảnh sát
đang ngồi đối diện với mình, hỏi đi hỏi lại những câu hỏi hoàn toàn vô nghĩa -
Họ muốn tìm dấu vết từ những câu trả lời của mình. Bởi vì trước khi sự việc xảy
ra với Lâm Chi Chi vài ngày, họ đã gặp nhau, điều này do chính miệng cô đã nói
với Ngạc Lâm. Đương nhiên, lúc đó ngoài việc Ngạc Lâm là cảnh sát thì anh còn
có một vị trí quan trọng khác: bạn trai của Tô Cẩm.
“Thời gian chính xác?”. Ngạc Lâm dùng bút gõ lên
quyển sổ ghi chép, vẻ mặt rất chăm chú.
“Ba ngày trước lễ Tình nhân”, Tô Cẩm dựa vào ghế
sofa, trong tay bưng một cốc trà Bích La Xuân nóng bốc hơi nghi ngút, tinh thần
rệu rã, “Vào bữa tối. Ồ, khoảng sáu giờ đến sáu rưỡi”.
“Cô ấy có đưa cho em thứ gì không?”. Ngạc Lâm
nhướng lông mày, trong mắt có vẻ hơi căng thẳng.
Tô Cẩm liếc nhìn anh, không biết vì sao, có lẽ
là do trực giác tự nhiên của phụ nữ, cô nhanh chóng lắc đầu, “Hôm đó cơ quan cô
ấy tặng hoa quả, cô ấy đem hoa quả đến cho tôi”.
“Chỉ có hoa quả?”. Ngạc Lâm tỏ vẻ vô cùng thất
vọng.
Tô Cẩm gật đầu, “Một giỏ hoa quả. Chúng tôi đã
chia cho mọi người.”
Ngạc Lâm dùng bút gõ vào quyển sổ, lông mày chau
lại, vẻ không chịu thua, “Em nghĩ lại xem, Lâm Chi Chi có giao cho em vật gì
đặc biệt không?”.
Cảm giác mơ hồ lạ lùng tận đáy lòng biến mất, cô
tỉnh táo trở lại, trong đầu Tô Cẩm đột nhiên cảnh giác - Rốt cuộc Ngạc Lâm muốn
thứ gì? Anh không ghi một chữ nào những lời của cô vào sổ - Có phải thực sự là
anh ấy đến gặp mình để lấy chứng cứ cho cảnh sát không?
Tô Cẩm thấy bất an, nhấp một ngụm trà.
Có phải do mình đa nghi quá không? Dù sao cô
cũng chưa bị cảnh sát hỏi bao giờ, cũng không biết bình thường việc thẩm vấn
nhân chứng diễn ra như thế nào?
“Vật đặc biệt - Anh đang nói gì thế?” Tô Cẩm
nhìn thẳng vào mắt anh ta, cảm thấy lúc này, Ngạc Lâm có điều gì đó rất lạ
lùng. Mặc dù cô chưa bao giờ nhìn thấy Ngạc Lâm đang làm việc, nhưng… vụ án này
của Lâm Chi Chi, nếu cần cô cung cấp chứng cứ… cũng nên có mặt của cảnh sát
hình sự phụ trách các vụ trọng án tham gia?
Ngạc Lâm nghiêng người về phía trước, bất giác
nói nhỏ, “Ví dụ như sổ ghi chép, giấy tờ hay USB?”.
Sự bất an trong lòng Tô Cẩm ngày càng lớn.
Anh ấy đang ám chỉ nguyên nhân cái chết của Lâm
Chi Chi sao? Nhưng trong điện thoại tối qua Bành Tiểu Ngôn đã nói rõ, nguyên
nhân cái chết của Chi Chi vẫn đang được cảnh sát điều tra…
Cuối cùng Ngạc Lâm biết điều gì?
Cuối cùng Ngạc Lâm biết điều gì?
“Không có.” Tô Cẩm nhìn thẳng vào mắt anh, “Anh
cũng biết Chi Chi làm bảo vệ an ninh, công việc đó… không phải là việc của nhân
viên văn phòng, làm sao có thể dùng sổ ghi chép hay USB được?”.
Ngạc Lâm nhìn thẳng vào mắt cô, hơi mím miệng.
Ánh mắt ấy giống như là đang thăm dò, như muốn kiểm tra tất cả những gì trong
lòng Tô Cẩm.
Tô Cẩm thản nhiên nhìn lại anh, tận đáy lòng có
gì đó co thắt lại. Nhiệt độ của nước trà hơi nóng nên tạo thành một lớp nước
mỏng trên lòng bàn tay cô, ngón tay cũng trơn hơn như thể không giữ được cốc
trà nữa.
“Được rồi.” Ngạc Lâm thu lại cái nhìn của mình,
nét mặt lấy lại được vẻ hòa khí, “Nếu em nhớ lại được điều gì thì điện thoại
cho anh”.
Tô Cẩm gật đầu, rồi mới cảm thấy áo sơ mi dính
bết vào lưng mình, hoài nghi không biết điều hòa có bị hỏng không.
Ngạc Lâm đẩy một tấm phiếu ăn trên bàn về phía
cô, “Em vừa xuống xe, chắc là đói rồi? Nhà hàng này rất nổi tiếng đấy”.
Tô Cẩm lật tờ giấy, không ngẩng đầu nói: “Tôi
biết”.
Ngạc Lâm không thèm để ý đến giọng điệu mất kiên
nhẫn của cô, cười rồi giới thiệu với cô: “Món canh vịt gì đó không tồi, còn cái
này…”.
Tô Cẩm cảm thấy vị đắng ngắt trong miệng, một vị
đắng thực sự,