Vẫn chưa đến giờ khóa cửa, bảo vệ
cổng chỉ nhìn ra rồi quay về phòng.
Tô Cẩm mơ hồ bước lên tầng bốn, vẫn nghĩ năm nay
có một mùa đông ấm áp, vừa mới đến lễ Tình nhân mà đã ấm áp như vậy…
Bóng đèn trên trần nhà đã bị hỏng, Tô Cẩm dựa
vào khung cửa cố gắng móc chìa khóa ra, nhờ vào ánh đèn ở tầng năm, hoa mắt
chóng mặt mãi một lúc lâu mới nhét được chìa khóa vào ổ.
Khóa xoay hai vòng nhưng cửa không mở. Tô Cẩm
bực mình đá một cái, cánh cửa chống trộm đã cũ kêu lên một tiếng rồi mở ra, đập
vào tường và bật ngược trở lại, cả hành lang bị chấn động.
Thanh Thanh vẫn chưa về, trong phòng tối om. Gió
đêm thổi vào mang theo không khí tươi mới của cây cối đầu hè. Tô Cẩm nhớ khi
mình ra khỏi nhà thì đã đóng cửa sổ, sau lần bị đột nhập lần trước, cô rất chú
ý đến vấn đề cửa sổ mở hay đóng.
“Đồ cẩu thả”, Tô Cẩm rủa thầm cô bạn cùng phòng
vẫn chưa về, “Nhớ ăn mà không nhớ làm”.
Bước chân vào nhà, chuẩn bị với tay đóng cửa,
thì nghe thấy cửa phòng mình phát ra một tiếng động nhỏ.
Những người sống ở những căn hộ cũ thường nghe
thấy các âm thanh kỳ lạ trong đêm khuya thanh vắng. Ví dụ tiếng đồ đạc cũ bị
nứt vỡ vì không chịu được trọng lượng nặng hay tiếng nước nhỏ giọt, cũng có thể
là tiếng bước chân của một con vật nhỏ nào đó bò qua cánh cửa.
Nhưng bây giờ vẫn chưa đến nửa đêm, nếu Thanh
Thanh vẫn chưa tan giờ làm, thì cửa mình đóng không thể mở. Rõ ràng là trước
khi đi mình đã cẩn thận đóng cửa, cửa phòng thì không thể tự mở được… Nghĩ lại
việc mình đã một lần bị đột nhập vào nhà…
Tô Cẩm đột nhiên thấy lông tơ dựng đứng.
Một chân còn ở ngoài hành lang nhưng mồ hôi đã
nhỏ thành giọt trên trán. Theo bản năng cô biết mình nên quay đầu chạy, nhưng
cơ thể thì đã cứng đờ lại rồi, không còn nghe lệnh của bộ não nữa.
Trong bóng tối không thể nhìn rõ được gì, không
khí kỳ lạ như vậy, có cảm giác như đang phải đối mặt với cao thủ, ai cũng không
dám xuất chiêu trước.
Vấn đề duy nhất là… Từ trước đến giờ Tô Cẩm chưa
bao giờ là cao thủ võ lâm. Cô chỉ là một nhân viên kỹ thuật đen đủi vẫn chưa
thi đỗ bằng kỹ sư, không những chưa từng gặp bọn giết người độc ác mà ngay cả
trộm vặt cô cũng chưa bao giờ gặp.
Tô Cẩm cảm thấy rõ ràng mồ hôi đang chảy xuống
cổ mình, lạnh và dính. Mùi rượu cũng như đang theo mồ hôi tỏa ra ngoài không
khí, mặc dù cơ thể không động đậy được nhưng thính giác lại rất nhanh nhạy.
Trong phòng có nhịp thở của một người khác, mặc dù đã cố gắng thở nhẹ nhưng vẫn
khiến người khác không thể mất cảnh giác.
Muốn chạy vào bếp lấy dao thì phải chạy qua cửa
phòng mình, Thanh Thanh có một con dao gọt hoa quả rất sắc để trên bàn ăn.
Nhưng bàn ăn lại đặt giữa cửa phòng ngủ của hai người, cách chỗ nguy hiểm quá
gần…
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, trong chốc
lát phá tan không khí căng thẳng chết người.
Tô Cẩm bỗng chốc tỉnh táo lại, vội vàng đưa tay
lấy điện thoại trong túi. Ngón tay vừa ấn vào nút nhận điện thoại, bỗng nhiên
nhìn thấy một bóng người chạy nhanh vào bếp.
Theo bản năng Tô Cẩm trốn ra phía sau, một chân
vấp vào bậc cửa sổ ngã sõng soài.
Khuỷu tay đau nhức, điện thoại cũng bị văng sang
một bên, giọng người đàn ông trong điện thoại gọi cô đầy bất an: “Sao thế? Xảy
ra chuyện gì thế?”.
Cửa bếp vang lên một loạt các tiếng va đập rồi
nhanh chóng yên tĩnh trở lại.
Trong phòng có lẽ không còn ai nữa, nhưng Tô Cẩm
vẫn mơ màng ngồi trên sàn, cả người không ngừng run rẩy.
Khi ngã hình như cô đã bị trẹo cổ chân, cử động
thấy đau nhói, muốn đứng dậy nhưng tay chân đều mềm nhũn, cả người không còn
chút sức lực nào nữa.
Không biết run rẩy như vậy bao nhiêu lâu rồi mới
nhớ ra chiếc điện thoại, nhưng khi cầm lên thì mới biết điện thoại đã tắt rồi.
Tô Cẩm không biết nói thế nào về cảm giác trong
lòng mình. Có lẽ là sự mệt mỏi sau khi cơ thể căng thẳng cao độ rồi đột nhiên
thả lỏng, cũng có thể chỉ là một chút thất vọng không nói ra được thành lời,
nhưng mắt cô đã ướt rồi. Cô cảm thấy lạnh lẽo và mệt mỏi, tự nhiên nảy ra ý
định nằm ngủ luôn ở đó suốt đêm.
“Tô Tô?” Có người gọi tên của cô.
Giọng nói nghe rất quen từ phía xa truyền lại,
nhưng không thấy thân thiết. Nếu chỉ là ảo giác… ảo giác thì không thể cầm lấy
cánh tay cô và đỡ cô dậy từ dưới sàn.
Tô Cẩm cố gắng mở mắt, ánh sáng yếu ớt, người
này lại đứng ngược sáng, cô hoàn toàn không nhìn được rõ mặt anh ấy. Nhưng
đường nét, hơi thở của người này lại rất quen thuộc như thể đã in sâu vào trong
lòng cô vậy.
Tự nhiên cô cảm thấy yên tâm.
Tô Cẩm thả lỏng người, dựa vào phía sau, không
khách sáo dựa người vào vòng tay của anh, miệng tự an ủi mình, “Chỉ dựa một
lát…”.
Lục Hiển Phong không nghe rõ lời cô nói, trong
lòng lo lắng kiểm tra khắp người cô - áo sơ mi không sao, cánh tay cũng không
bị thương. Cho đến khi đưa tay đến gần chân cô thì nghe thấy tiếng cô nói, anh
mới thấy yên tâm.
“Trẹo chân rồi.” Lục Hiển Phong cẩn thận bế
ngang người cô lên, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, không kìm được nói nhỏ trách
móc, “Sao lại uống rượu nữa?”.
Tô Cẩm thu người vào lòng anh, hàm hồ nói: “Hôm
nay là l