Đó là một loại quả rất nhỏ, có màu vàng, trên lông có nhiều gai,
mọc ở gần biển. Ở thành phố T, chỉ có thôn Trần Đường ở ven biển mới có loại
cây đó.”
Tô Cẩm vẫn còn nhớ khi nghe đến đây, bất giác cô
nhớ lại cơn ác mộng của mình, đột nhiên chân tay co cứng lại, cảm thấy cơ thể
mình lạnh toát.
Sau đó Lục Hiển Phong đã báo cảnh sát. Cô cũng
biết, tôi có hộ chiếu nước ngoài, nếu dính líu đến chính phủ thì sẽ rất phiền
phức. Nhưng, hiệu quả làm việc của họ rất cao. Nếu chỉ dựa vào sức ba chúng tôi
thì đi khắp bãi biển cũng không phải là điều dễ dàng. Bãi biển đó có vài động
đá rất nổi tiếng, thi thể của cô ấy được phát hiện ở sâu bên trong một trong
các động đá đó.”
Ác mộng lại quay trở lại trong đầu cô.
Thực sự là… bãi biển.
Giấc mộng vô căn cứ và hiện thực càng vô lý hơn
kết hợp lại với nhau, khiến Tô Cẩm nhận ra bản chất của thế giới này. Cuộc sống
của họ không thể lặng lẽ chảy như dòng nước, không thể cứ chín giờ sáng đi làm
và năm giờ chiều về nhà, mùng mười mỗi tháng xếp hàng nhận lương, cuối tuần ngủ
nướng hoặc đi dạo phố, Quốc Khánh thì đi du lịch cùng đoàn ngắm cảnh trên đất
nước tươi đẹp.
Những điều này chỉ có thể nhìn trên một góc báo
hoặc trên mục pháp luật - súng, ma túy và giết chóc… những điều này đối với cô
như là dòng nước ngầm chảy dưới lòng thành phố - Cô chỉ biết những thứ này có
tồn tại, nhưng không biết cụ thể chúng tồn tại như thế nào. Những thứ này… cho
đến giờ lại hiện lên rõ mồn một trước mắt cô?
Tô Cẩm cảm thấy hoa mắt. Thế giới của cô đột
nhiên trở nên không thật nữa.
Có người gõ vào cửa xe.
Là bàn tay của một người đàn ông, trông rất
quen. Nhưng tay trái của anh ta đeo một chiếc nhẫn bạch kim nhìn rất lạ.
Tô Cẩm dựa vào ghế, hoang mang nhìn theo hướng
của cánh tay, không ngờ lại nhìn thấy Ngạc Lâm trong bộ cảnh phục.
Trời nóng, anh cởi hai cúc trên cổ áo, mũ đội
hơi lệch, vẫn là anh cảnh sát ngông nghênh lần đầu cô gặp ngày nào.
Nhìn thấy ánh mắt của cô, Ngạc Lâm thu tay lại,
chỉ vào hướng cửa xe, có ý bảo cô xuống xe.
Tô Cẩm lại nhìn một lần nữa chiếc nhẫn ở ngón
tay giữa của anh.
Chiếc nhẫn đính hôn trên tay phát ra một thứ ánh
sáng nhức mắt giữa không trung, phá tan giới hạn mà Tô Cẩm đã nhận thức giữa
quá khứ và hiện tại.
Tô Cẩm luôn nghĩ rằng anh ấy đã thay đổi rồi,
nhưng vào lúc này, một lần nữa lại nhìn thấy anh qua cửa xe, cô mới ngạc nhiên
cảm thấy anh chưa bao giờ thay đổi. Ngạc Lâm luôn luôn như vậy, chỉ có cô không
biết mà thôi. Hai người, hoặc thực sự chỉ có cô, từ những huyễn cảnh tự lừa dối
mình lúc ban đầu giờ đã sực tỉnh.
Tô Cẩm nhấc hành lý xuống xe trong cái nhìn mất
hết cả kiên nhẫn của tài xế. Mùi hơi người hỗn tạp trong cái nắng nóng đầu mùa
hè khiến người ta cảm thấy khó thở.
“Bên này.” Ngạc Lâm bước đến trước cửa xe, giơ
hai tay để tạo thành lối đi cho cô.
Có lẽ do anh ấy mặc cảnh phục lên những người
chờ đợi để lên xe mặc dù không hài lòng nhưng cũng phải nhường lối.
Khắp người mướt mồ hôi bước ra khỏi xe, câu đầu
tiên của Tô Cẩm là: “Tại sao anh lại đến đây?”.
Ngạc Lâm lấy khóa xe, chỉ hướng ra bãi đỗ xe,
trả lời không đúng câu hỏi: “Xe của anh đỗ ở bên kia, đợi một lát nhé!”.
“Ngạc Lâm!” Tô Cẩm nhấn giọng, “Có việc gì thì
anh nói ở đây đi, tôi còn có việc”.
Ngạc Lâm giơ chiếc chìa khóa trong tay, hơi chau
mày, dường như thái độ của cô khiến anh cảm thấy phiền não, “Tô Cẩm, chúng ta
vẫn là bạn bè mà? Anh đến đón em cũng không phải là việc gì to tát cả”.
Tô Cẩm nhìn anh, mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
Ngạc Lâm nhìn cô trong giây lát, đành giơ tay
làm điệu bộ đầu hàng, “Được rồi, được rồi, anh thực sự có việc muốn tìm em”.
Tô Cẩm đổi túi du lịch sang tay trái, nắm chặt
cái túi đến mức đau tay, “Việc công hay việc tư?”.
Ngạc Lâm lắc đầu, có vẻ không biết phải làm như
thế nào, “Tô Cẩm…”. Nhìn thấy Tô Cẩm quay người muốn đi, anh vội vàng bước lên
một bước kéo tay áo cô lại, “Là việc công, thực sự là việc công, có liên quan
đến Lâm Chi Chi”.
Người của Tô Cẩm tự nhiên cứng đờ, “Anh là cảnh
sát ma túy mà? Vụ án của cô ấy thì có liên quan gì đến anh?”.
“Tô Cẩm, đây chính là việc anh muốn nói.” Ngạc
Lâm hơi sốt ruột, “Có lẽ em không biết, trước khi chết Lâm Chi Chi đã bị tiêm
một lượng methamphetamine rất lớn…”
Tô Cẩm ngắt lời anh, “Anh nói cô ấy bị tiêm
gì?”.
“Methamphetamine” Ngạc Lâm giải thích, “Còn gọi
là băng. Anh nghĩ là em đã từng nghe qua thứ này rồi”.
Tô Cẩm thấy toàn thân lạnh cóng, ngón tay không
ngừng run rẩy, “Ma túy?’.
“Đúng”, Ngạc Lâm dừng một lát rồi nói tiếp, “Ma
túy nồng độ cao, dùng một lần là thành nghiện. Vì thế, bên phòng ma túy đã tiếp
nhận vụ án này”.
Tô Cẩm cắn vào mu bàn tay mình, nhưng cảm giác
đau về thể xác không thể làm mất đi sự phẫn nộ trong lòng.
Cả người cô run rẩy, ngay cả giọng nói cũng bắt
đầu run rẩy, “Các anh không phải là cảnh sát sao? Những việc này không phải là
các anh tự đi điều tra sao?”.
Giọng Ngạc Lâm có vẻ bất lực: “Tô Cẩm, anh chỉ
muốn gặp em để tìm hiểu tình hình. Do người chết ở thành phố T…”.
“Người chết” hai tiếng mà anh ta