Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325444

Bình chọn: 7.00/10/544 lượt.

ng cách Tô Cẩm rất thích nhưng

không đủ dũng khí để thử, vì thế cô rất ấn tượng.

Tất cả những gì hiện ra trước mắt là cảnh lúc hai

người gặp nhau. Trong phòng của cô, ngồi cạnh chiếc bàn ăn là Lâm Chi Chi đang

nói đùa với Thanh Thanh, nói cô ấy xào khoai tây nát như tương. Khi cười, cô ấy

để lộ ra những chiếc răng nhỏ đáng yêu như trẻ con.

Khi cô ấy rời khỏi phòng còn dang tay ôm chặt lây cô

rồi nói nhỏ: "Mình xin lỗi".

Tô Cẩm không nhớ rõ là Chi Chi có thực sự nói câu này

không, những gì xảy ra lúc đó quá mơ hồ. Hai tiếng này làm cho cô cảm thấy bất

an, vội vàng tìm cô ấy để hỏi cho rõ ràng. Nhưng trong chớp mắt cảnh vật trước

mắt đã thay đổi.

Một lớp sương mù không rõ là thật hay giả là cảnh đầu

tiên trong giấc mơ. Trong màn sương có tiếng nước chảy, vọng lại từ rất xa là

tiếng kêu giống như tiếng thú dữ bị nhốt. Trong lớp sương mờ mịt hình như có

tiếng bước chân rất nhẹ như đi trên cát, không khí có mùi ẩm ướt khó chịu. Trên

đỉnh đầu là mảnh trăng tái nhợt và lạnh lẽo.

Tô Cẩm bất giác khoanh hai tay lại, cuối đầu xuống mới

để ý trong tay mình còn có bàn tay của một người khác.

Đây là bàn tay của Chi Chi, Tô Cẩm nhận thấy ở đầu

ngón tay giữa có vết sẹo to bằng đồng xu. Đó là vào mùa đông năm thứ hai trung

học, Lâm Cường và cô vì một chuyện gì đó mà cãi nhau trong nhà bếp, kết quả là

cô bị Lâm Cường đẩy mạnh một cái va vào cạnh bếp...

"Chi Chi?" Tô Cẩm gọi tên cô ấy nhưng chỉ

nghe thấy giọng của mình. Lòng thấy hoảng hốt, cô nắm chặt lấy tay của Chi Chi.

Rõ ràng là cô không kéo lại nhưng Chi Chi lại lao về phía người cô. Tô Cẩm

hoảng loạn giơ tay ra để đỡ mới phát hiện ra trong tay mình không phải là Lâm

Chi Chi, đột nhiên...

Đột nhiên chỉ là một cánh tay tàn phế.

Đoạn bị cắt đứt là gần xương ở cùi tay, thịt đỏ và

xương trắng nhợt lẫn vào với nhau, thứ chất lỏng đậm và dính chảy ra từ vết bị

cắt...

Tô Cẩm bất chấp mọi thứ vứt cánh tay đó đi, ôm đầu

thét lên, cho đến khi bừng tỉnh, mồ hôi chảy đầm đìa khắp người cô.

Trong lòng không khỏi hoảng hốt, chân tay tê cứng lại,

run rẩy. Thậm chí cô còn nhớ rõ cảm giác lạnh lẽo khi cầm cánh tay trong giấc

mơ.

Rất rõ ràng.

Rất thật.

Một sự sợ hãi chưa từng có xâm chiếm khắp lục

phủ ngũ tạng của cô đến nỗi cô cảm thấy buồn nôn. Tô Cẩm ngồi bên giường thở

gấp, mồ hôi chảy từ tóc xuống trán, dường như những sợi tóc cũng khiến cô cảm

thấy rùng mình.

Tô Cẩm tiến về phía trước, giơ tay bật đèn.

Một tiếng tách vang lên, ánh đèn ấm áp xóa tan

đi đêm tối, sự sợ hãi dần dần được thay thế bằng những gì thực sự đang hiện ra

trước mắt khiến Tô Cẩm thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là một giấc mơ.

Cô nghĩ: Tốt quá, chỉ là mơ thôi.

Mệt mỏi dựa đầu vào gối nhưng cô không hề có ý

định ngủ tiếp. Đêm yên tĩnh khiến tiếng ồn ào từ khu nhà xưởng vọng lại to hơn,

càng nghe càng thấy tâm trạng rối bời.

Bất luận an ủi bản thân như thế nào thì Tô Cẩm

vẫn không yên tâm, thế là cô cầm điện thoại gọi số của Bành Tiểu Ngôn.

Điện thoại vừa kêu hai tiếng thì đã được kết

nối, rõ ràng là người ở đầu dây bên kia vẫn chưa ngủ.

“Tiểu Ngôn?” Tô Cẩm gọi tên cô, trong lòng lo

lắng, “Mình mới mơ thấy ác mộng, lại mơ thấy Chi Chi, làm mình sợ chết được…”.

Bành Tiểu Ngôn không nói gì.

“Cậu biết không? Mình nhìn thấy Chi Chi mặc

chiếc áo jacket đỏ lần trước đến nhà mình, còn nói là xin lỗi mình. Sau đó mình

kéo cánh tay của cậu ấy…”

Trong điện thoại có tiếng khóc của Bành Tiểu

Ngôn.

“Tiểu Ngôn?” Tô Cẩm dừng lại theo bản năng, “Cậu

đang khóc à?”.

Tiếng khóc của Tiểu Ngôn vượt qua cả không gian,

rõ ràng bên tai cô: “Chi Chi… hôm nay được chôn cất rồi”.

Khi xe bus đi vào bến, Tô Cẩm nhìn ra ngoài cửa

sổ thấy cả một rừng người, sự phẫn nộ đối với La Thành Thụ bất giác lại được

thay thế bằng sự nghi ngờ.

“Tô Cẩm, tôi không biết cô sẽ thế nào khi thấy

người thân qua đời. Nhưng có lúc, nhìn mặt người thân lần cuối đời với người

còn sống thực sự là một khó khăn.” Trong cú điện thoại đêm qua La Thành Thụ đã

nói với giọng bi thương: “Nếu chúng ta không thể đón nhận một kết cục như vậy,

tôi hy vọng cô có thể giữ một khoảng cách thích hợp. Như thế, khi cô nhớ lại

người bạn này, trong đầu cô sẽ chỉ có hình ảnh lúc cô ấy cười, xinh đẹp và hạnh

phúc, chứ không phải là…”

Không phải là gì? Tô Cẩm cắn mu bàn tay tự hỏi

mình.

Không phải là một cảnh thảm thương, một xác chết

tàn tạ khiến người khác không dám nhìn sao?

Không muốn nhớ lại những lời mà La Thành Thụ đã

nói, nhưng những lời nói của anh ta dường như có ý mà mình đang nghĩ đến, anh

ta bắt đầu kể tiếp.

“… Tôi đã

thôi miên Bành Tiểu Ngôn, tìm thấy căn phòng Lâm Chi Chi thuê ở khu phía Bắc

Thần An - cũng là căn phòng xảy ra chuyện với Bành Tiểu Ngôn và Lâm Cường. Khi

Bành Tiểu Ngôn đưa tôi và Lục Hiển Phong đến đó, ở đó đã được người ta thu dọn

rất sạch sẽ. Nhưng, vẫn còn lại một dấu vết. Chúng tôi đã tìm thấy ở chỗ thoát

nước của phòng tắm một sợi tóc, sau khi xét nghiệm thì biết được chính xác đó

là tóc của Lâm Chi Chi. Khi Lục Hiển Phong kiểm tra tủ quần áo, anh ấy lấy được

hai quả gai.


Old school Swatch Watches