có lẽ cảm thấy thái
độ của Tô Cẩm làm chị ta mất mặt, nên chị ta không còn khách khí nữa. “Chúng ta
mặc dù là hai đơn vị khác nhau, nhưng luôn luôn phối hợp với nhau trong công
việc. Nếu thực sự khó xử, cứ coi như chúng tôi tạm thời thuê kho của Hải Công
có được không?”
Tô Cẩm lúc này có thể khẳng định lô van bướm thực sự
có vấn đề gì rồi. Nhưng rốt cuộc vấn đề là ở đâu, cô nhất thời không thể Hiển
được, nhưng lời nhắc nhở của Hàn Hiển hiện rõ trong đầu cô.
“Chị đừng làm khó tôi nữa, chị Tào.”Tô Cẩm cố gắng mỉm
cười, hai chân tự nhiên nhúc nhắc. Ngồi hơn nửa ngày trên xe, đến lúc này, Tô
Cẩm mới cảm thấy đau đầu và mệt mỏi
Tào Anh không nói gì, nhìn thẳng vào mặt cô. Chị ta
vốn cho rằng, đối phó với một cô gái trẻ thì mọi việc sẽ thuận lợi hơn, không
ngờ cô gái này còn khó nhằn hơn cả cậu thực tập sinh.
Thấy đã quá giờ tan ca, trong lòng Tào Anh vô cùng sốt
ruột, thái độ cũng cứng rắn hơn. “Cô Tô đã có thái độ như thế này thì tôi cũng
xin nói thẳng. Mười chiếc van bướm này đều có vấn đề, sai lệch quá lớn, không
thể dùng được.”
Tô Cẩm và Trần Lâm nhìn nhau, ngạc nhiên.“Sao lại thế
được?”
Nụ cười của Tào Anh có chút lạnh lẽ.“Đây là sự thực,
trong tay tôi có số liệu kiểm tra.”
Tô Cẩm dựa vào ghế, cố bình tĩnh lại, xem xét kỹ lưỡng
việc này từ đầu đến cuối. Từ lúc bộ phận mua bán thông báo cho cô tới kho kiểm
tra đến khi cô dẫn theo vài nhân viên của bộ phận kỹ thuật, cùng họ kiểm tra,
đối chiếu từng mẫu một. Cô vẫn còn nhớ rõ, khi đó có trả lại hai chiếc van bướm
D67A, đường kính 600mm vì nhà xưởng nhầm model…
Sau đó van được đưa về bộ phận kỹ thuật, dỡ ra để ở
trong kho. Quá trình kiểm tra cụ thể Tô Cẩm không tham gia, vì thế trí nhớ của
cô không thể bỏ qua vấn đề này, yêu cầu cần phải có bản chính và bản sao báo
cáo của tổ kiểm tra. Các số liệu, kết quả phân tích đều không có sai lệch, ngay
phần ký tên bên dưới cũng không đóng dấu mà do nhân viên kỹ thuật ký vào từng
tờ.
Mắt Tô Cẩm sáng lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt kiêu
ngạo của Tào Anh cười. “Không thể sai được. Ngày kiểm tra, anh Trần bên chị có
mặt cùng nhân viên kỹ thuật bên chúng tôi, trên bản ghi chép đạt tiêu chuẩn có
chữ ký của anh ấy.”
Tào Anh ngây mặt.“Anh Trần?”
Tô Cẩm gật đầu.“Chính là anh Trần Duy thuộc bộ phận kỹ
thuật của bên chị. Hôm đó anh ấy cho người đến nhận đồng hồ, do cần gấp nên đã
cùng nhân viên kiểm tra của bên tôi tiến hành kiểm tra, thử áp tại hiện trường.
Những chiếc đồng hồ đạt tiêu chuẩn đều được mang đi, vì thế…” Cô nhìn Tào Anh
cười.“Vì thế, nếu có vấn đề thì không phải là do bên tôi.”
Trần Duy là nhân viên kỹ thuật tại hiện trường của
Trung Hoàn, tuổi cũng ngang với Tào Anh, kinh nghiệm trong ngành còn nhiều hơn
chị ta. Điều này cho dù là ở Trung Hoàn hay ở Hải Công thì cũng không phải là
bí mật gì, vì thế không ai có lý do để nghi ngờ khả năng làm việc của Trần Duy.
Tô Cẩm nhìn khuôn mặt biến sắc khó coi của chị ta,
trong lòng cảm thấy dễ chịu.“Nếu chị Tào không tin, có thể xem bản ghi chép của
chúng tôi”.
“Không cần.” Sau khi thốt ra một câu như vậy, chị ta
mới giữ được bình tĩnh, cười gượng gạo.“Có lẽ…có chút Hiển lầm, tôi sẽ về kiểm
tra lại bản ghi chép.”
Tô Cẩm cười, gật đầu.“Được.”
Cho đến khi khuôn mặt tối sầm của Tào Anh khuất khỏi
phòng dự án, Trần Lâm mới nhảy lại, bám vào vai Tô Cẩm, reo lên: “Được, chị Tô,
chị thật lợi hại!”.
Tô Cẩm không khách sáo gỡ tay cậu ta ra. “Không phải
là cậu sắp xếp bản ghi chép sao?Cậu không nhìn thấy bản ghi chép bên kiểm tra
đưa đến có chữ ký của Trần Duy à?”
Trần Lâm vò đầu.“Nhìn thì có nhìn thấy, nhưng em không
biết Trần Duy là ai, em còn cho rằng đó là một nhân viên kỹ thuật thuộc bộ phận
kiểm tra của chúng ta.”Nói xong, cậu ta xấu hổ đành cười khì khì.
Tô Cẩm lắc đầu, ánh mắt thông cảm. “Cậu bé, làm dự án,
cậu nhất định phải có chủ kiến của mình. Nếu không, bên trên ép xuống, bên dưới
ép lên, cậu sẽ nhanh chóng trở thành một lớp váng sữa mỏng dính!”
Trần Lâm cắn đầu ngón tay, nhìn trời oán trách: “Vì sao
giang hồ lại hiểm ác như vậy?”.
Tô Cẩm gác chân lên ghế, giả vờ cười với khuôn mặt
hiểm ác. “Cậu bé, giang hồ hiểm ác sao? Cậu là con thỏ trắng không Hiển sự đời,
nhất định phải học tập. sau này, cậu có thể theo bản soái rồi!”
Lời nói chưa dứt, chợt nghe thấy tiếng người cười nói
ngoài cửa.“Giang hồ quả nhiên hiểm ác.Bản quan vừa đi họp, phòng kỹ thuật đã
biến thành động thổ phí rồi à?”
Tô Cẩm vội vàng thu chân lại, quay đầu cười nói: “Ngụy
đại nhân, ngài quay lại thật đúng lúc, tiểu nhân đang có việc quân muốn bẩm báo
với ngài!”
Người mới đến là người phụ trách bộ phận kỹ thuật, kỹ
sư trưởng dự án xưởng luyện dầu thành phố C, tên Ngụy Xuyên.
Người này mới có ba mươi tuổi, dáng người cao gầy,
hành động lời nói đều rất nho nhã. Anh ấy là kỹ sư trưởng trẻ tuổi nhất của Hải
Công hiện giờ và cũng là thần tượng của Tô Cẩm.
“Tôi vừa nhìn thấy nhân viên Tào của Trung Hoàn.” Ngụy
Xuyên nhìn Trần Lâm rồi lại nhìn Tô Cẩm. “Cô ta có vẻ không vui.”
Tô Cẩm kể lại chi tiết chuyện Tào Anh muốn trả lại
đồng hồ