ã làm cho chúng chú ý, rất có thể chúng
không quan tâm đến bạn bè bình thường của Lâm Chi Chi, không tham gia vào
chuyện của Chi Chi thì sẽ an toàn hơn.” Anh dừng lại một lát, bất giác nhấn
mạnh thêm: “Tô Tô, em nhất định phải nhớ rằng, khi có tôi thì em không được làm
điều gì không?”
Tô Cẩm cắn môi, cảm thấy hoang mang.
Việc của Lâm Chi Chi đã đi quá xa những dự liệu ban
đầu của cô, cô biết trong vấn đề này có một yếu tố bất thường, giống như có một
đám mây đen đang bao phủ, điều gì cũng không thể nhìn nhận rõ ràng khiến cho
người ta ngày càng sợ hãi. Nếu đợi đến khi Bành Tiểu Ngôn và Lâm Cường ra viện,
Lục Hiển Phong cũng biến mất như Lâm Chi Chi thì ngoài việc đến tìm gặp bác sĩ
tâm lý để biết được sự thật về trí nhớ của Bành Tiểu Ngôn và Lâm Cường, cô còn
có thể làm được gì? Tiếp tục đi tìm dấu vết hay là đem hai người bệnh này đến
gặp cảnh sát?
Tô Cẩm vặn vẹo hai tay, lắp bắp hỏi anh: “Anh… Anh sẽ
không gặp chuyện gì chứ?”
Lục Hiển Phong cười. “Đương nhiên!”
Đương nhiên, là đương nhiên có thể hay là đương nhiên
không thể? Vì sao lại có thể ung dung như vậy, chẳng khiến cô bớt lo lắng chút
nào.
“Ôi, Tô Tô, không phải lần trước em nói với em và Bành
Tiểu Ngôn đều rất thích ăn xíu mại Vương Ký sao?” Có lẽ cảm thấy sự bất an
trong lòng cô, Lục Hiển Phong chuyển chủ đề. “Hôm nay tôi đặt xíu mại và canh
xương ở đó. Tôi nói cho em biết, không đi thì phí, đó là một nhà hàng rất
tuyệt, đặt hàng, mang đến tận nơi cũng phải xếp hàng.”
Tô Cẩm không nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn anh. Tất cả các
đường nét đều rất nhẹ nhàng, mắt anh sáng, khóe miệng cong lại vẻ mãn nguyện,
không nhìn thấy bất kỳ điều gì mất tự nhiên.
Nhưng cô biết, anh đang cố tình lảng sang chuyện khác.
Anh luôn dùng chủ đề ăn uống để đánh lạc hướng cô.
Không muốn nói thì thôi, đánh lạc hướng làm gì? Tô Cẩm
tức tối nghĩ, một con heo mà giao du với cáo thì cũng phải giảo hoạt hơn một
chút chứ… Anh ta cho rằng mình không nhận ra sao?
Cửa xe vừa mở thì bị một bàn tay phía sau đóng sập
lại.
Tô Cẩm ngạc nhiên, cô nghe thấy bên tai giọng thì thầm
vẻ rất cấp thiết: “Đợi một lát!”.
Đây là bãi đỗ xe của bệnh viện, cách một bã cỏ là cánh
cửa của phòng đăng ký nhập viện. Đã quá bữa trưa rồi, không gian rất yên tĩnh.
Anh ấy… cần đợi điều gì?
Tô Cẩm ngạc nhiên, quay người lại nhìn, một bàn tay
cảu Lục HIển Phong vẫn ấn lên mu bàn tay cô, đơi mắt đang nhìn về phía trước,
giống như một con thú đang cảnh giác trước điều gì đó khả nghi, tất cả các cơ
đều căng lên.
Giống như là… một giây nữa sẽ có một vụ giết chóc đẫm
máu.
Tô Cẩm nhìn đôi mắt đầy cảnh giác của anh, cảm thấy
lạnh sống lưng. Theo hướng anh nhìn, cô thấy hai người đàn ông đang bước lại
bãi đỗ xe từ bậc thang phogn2 đăng ký nhập viện. Người bên trái mặc một bộ vest
màu đen, dáng người tấp, khuôn mặt yếu đuối nhưng lại có đôi mắt rất tinh nhanh.
Người đàn ông bên phải anh ta cao hơn anh ta hẳn một cái đầu, eo thon vai rộng,
mặc một chiếc áo gió màu xám được may rất cầu kỳ, dáng đi nho nhã và ung dung.
Nửa khuôn mặt người đó được che chở bởi cặp kính đen, Tô Cẩm chỉ có thể nhìn
thấy anh ta đang hơi nhếch môi.
Nhưng điều khiến cho Lục Hiển Phong chú ý hình như
chính là người đàn ông đo kính đen đó.
Lục Hiển Phong đột nhiên ôm vai Tô Cẩm, giấu mặt mình
vào cổ cô và tạo thành một khoảng trống nhỏ ở ghế ngồi phía sau.
Lưng của Tô Cẩm như đông cứng lại.
Tay kia của Lục Hiển Phong vỗ nhẹ lên vai cô nói nhỏ:
“Đừng động đậy”.
Tô Cẩm không nhúc nhích, thực sự cô không thể chống cự
được.
Người cô đang trong một tư thế cố định không thể
tránh, cô ngửi thấy mùi cơ thể của anh ấy: mùi chanh thoang thoảng cùng mùi
thuốc ấm áp của kẹo cao su anh ấy mới cho vào miệng, chưa kịp nhai. Tô Cẩm ngửi
thấy mùi đó, lưng cô như được thả lỏng, tựa cằm vào vai anh.
Tô Cẩm cảm thấy anh giơ một vật gì đó cạnh cổ cô, giây
lát sau, bên tai có một tiếng “tách”, hình như anh đang chụp ảnh bằng điện
thoại.
Tô Cẩm muốn quay đầu nhìn, nhưng bị anh giữ chặt.
Người anh ép chặt vào người cô.
Tô Cẩm ngước mắt nhìn hai người bước qua cửa sổ xe.
Mới nhìn thì có vẻ hết sức bỉnh thường, nhưng Tô Cẩm bất giác cảm thấy vô cùng
căng thẳng.
Lục Hiển Phong lấy cánh tay che mắt cô. Không lâu sau,
chiếc Audi màu đen kề sát họ lao ra khỏi bãi đổ xe.
Trong khoảnh khắc chiếc xe lướt qua, cô nhìn thấy
người đàn ông ngồi phía sau đang dựa vào ghế, gọi điện thoại.
Cách lớp cửa kính nên cô
không nhìn rõ mặt. Nhưng người này có khuôn mặt mềm mại và một vẻ mặt nửa như
cười nửa như không khiến cho người khác rợn tóc gáy.
Tô Cẩm nhìn theo chiếc Audi đang lao ra khỏi bệnh
viện, giơ tay đẩy người đàn ông đang áp sát vào mình. “Anh quen người đó à?”
Lục Hiển Phong chống hai tay lên người cô, rất tự
nhiên tựa cằm lên trán cô. “Tô Tô, em đã cứu mạng tôi. Em nói xem tôi nên làm
thế nào để cảm ơn em đây? Tôi lấy thân tôi có được không?”
Tô Cẩm quay mặt đi vẻ ngượng ngùng.
Lục Hiển Phong cười khẽ. “Tô Tô, em không đẩy tôi ra
à?”
Mặt Tô Cẩm đỏ lên.
Cô nghe thấy anh đang cười, nhưng không mu