ể
"Giấu trời qua sông?" Cô uể oải. Anh lại gõ vào đầu cô: "Đúng 1à
đồ heo ngốc, mang theo chứng minh thư, đến chỗ đông người sẽ bỏ rớt
chúng!".
"Em biết rồi!" Hai mắt cô rực sáng: "Đây
gọi là dương đông kích tây, kim thiền thoát xác."
"Giấu trời qua sông." Anh nghiến răng nghiến
lợi nói: "Sao em luôn làm trái với lời anh như vậy?".
"Nói không đúng thì phải sửa lại chứ sao."
Cô cãi lại cây ngay không sợ chết đứng.
"Em thật đúng là đáng ghét!" Anh thở phì phì
trừng mắt nhìn cô, cô đưa tay đấm thùm thụp lên ngực anh: "Ban đầu là giấu
trời qua sông, sau đó là dương đông kích tây và cuối cùng mới là kim thiền
thoát xác!".
"Được rồi, mang theo chứng minh thư, chúng ta giả
vờ ra ngoài đi dạo... Trên đường đi nhớ phải chia thành hai đường đấy, hẹn gặp
nhau ở sân bay." Lúc này xúc cảm của anh đột nhiên trào dâng mãnh liệt,
anh nâng mặt cô lên, hôn một cái thật sâu.
Lúc môi chạm vào môi, dính chặt, cô vẫn còn chưa lĩnh
hội được sự huyền diệu của nó, chỉ mở trừng mắt, ngơ ngác nhìn anh. Không khí
trong lồng ngực dường như đã bị anh rút sạch. Cô đỏ bừng mặt, đẩy anh ra:
"Muốn chết phải không?".
Anh sững người, giận dữ, ánh mắt tóe lửa: "Một
chút lãng mạn cũng không có." Cô đưa mắt nhìn ra bên ngoài:
'Trời sắp tối rồi, rốt cuộc anh có đi hay không?"
Anh giận dữ “Trước tiên phải gọi điện thoại để đặt vé đã." Rồi anh bỗng
nhớ ra vài việc, lại nói: "Em mau gọi điện xin nghỉ đi, còn phải nói với
viện trưởng một tiếng, em tạm thời không thể đến thăm mẹ được."
"Mẹ mẹ cái gì, đó là mẹ của em, anh gọi là bác
gái."
"Ha ha..." anh cuời giảo hoạt nói: "Đợi
đến khi anh và em gạo nấu thành cơm rồi, muốn anh gọi, anh còn phải suy nghĩ
nữa.”
"Đáng ghét". Cô giơ quyền lên, anh vội vàng
né tránh: "Đồ dã man!".
Hách Gia Tuấn nhìn đồng hồ: "Bây giờ là bảy giờ,
máy bay cất cánh lúc chín rưỡi, cho nên chúng ta chi có hai tiếng để thoát thân
thôi." Anh liếc nhìn cái ba lô sau lưng Gia Mĩ: "Em đem theo chiếc ba
lô này làm gì? Đánh rắn động cỏ."
"Không có đâu, chỉ là mang theo hai bộ quần áo và
một cái máy chụp hình thôi." Gia Mĩ khẽ cười giải thích. Hách Gia Tuấn
trừng mắt nhìn cô, nói như ra lệnh: "Bỏ ba lô xuống, cầm chúng minh thư
theo là được rồi."
"Nhưng..." Gia Mĩ có chút khó xử "Phải
mang theo một chút đồ chứ, nếu không ở Hồng Kông gặp phải việc gì khẩn cấp thì
thực phiền phức." Hách Gia Tuấn sa sầm mặt xuống, không vui nói:
"Hổng Kông không đến nỗi là không có cái gì cả, cho nên... chúng ta đến đó
mua sau."
“Được rồi." Cô bỏ ba lô xuống, anh kéo tay cô:
"Bắt đầu chạy trốn."
Đám vệ sĩ nhìn thấy họ đi ra, liền đưa tay chặn lại:
"Thái Thái nói, không để thiếu gia bước ra khỏi cửa." Gia Mĩ trong
lòng kinh sợ, nhưng vẫn nhoẻn cười: "Chúng ta muốn ra ngoài đi dạo một
chút thôi." Hách Gia Tuấn vừa cười vừa nói: "Mọi người đừng căng
thẳng như vậy, ai cũng có bạn gái mà. Chia tay, đương nhiên phải chọn một góc
phố tối đen không người qua lại... Nếu như ở trong nhà chi có cách đợi tự sát
thôi."
Đám vệ ở trên gương mặt lạnh lùng chẳng chút biểu cảm
gì: "Thái Thái đã nói, thiếu gia lắm mưu nhiều mẹo cho nên không thể không
đề phòng."
Hách Gia Tuấn sắc mặt sa sầm, nói thầm vào tai cô:
"Kế hoạch thứ nhất thất bại, dùng kế hoạch thứ hai. Gia Mĩ lập tức đáp:
"Được, mỗi người phụ trách năm người". Đám vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau,
ngơ ngác chẳng hiểu gì
.
Cô chạy thẳng đến chỗ tủ giầy, rút chiếc gậy sắt, nhằm
vào đám vệ sĩ vụt tới tấp. Kẻ dẫn đầu đám vệ sĩ vội vàng nói: "Lão Thái
thái dặn dò, không được làm tổn thương thiếu gia." Hách Gia Tuấn cười hì
hì: "Ừm, là ta làm tổn thương các ngươi." Anh nói với Gia Mĩ:
"Ném chiếc gậy sắt cho anh." Gia Mĩ trừng mắt nhìn anh: "Không
được, bọn họ toàn vây quanh em."
Hách Gia Tuấn nhún vai: "Vậy thì anh đành phải
chuồn trước vậy." Lời vừa rứt, cả người anh đã lao ra khỏi cửa như tên bắn
.
Đám vệ sĩ ngẩn người, hốt hoảng rít lên: "Đuổi
theo thiếu gia..." Gia Mĩ bỏ chiếc gậy sắt xuống: "Làm gì vậy, đều
chạy đi hết rồi, xem ra không có việc gì của mình". Cô trở vào phòng, đeo
chiếc ba lô lên lưng, thong dong đi ra ấn thang máy. Hách Gia Tuấn từ trong
thang máy bước ra vừa cười vừa nói: "Một lũ đần độn, giống như một đám
ruổi nhặng không đầu vậy, tất cả đều chạy xuống lầu rồi, ta rõ ràng là ở trong
thang máy của lầu trên." Gia Mĩ dựng ngón tay cái lên: "Theo tâm lý
mà phân tích, tất cả đều cho rằng anh sẽ chạy xuống dưới." Hách Gia Tuấn
vòng tay ôm lấy cô: "Nhưng em biết không, anh đứng trên lầu nhìn bọn họ
chạy xuống dưới, rồi ở đây đợi em."
"Nói nhảm."
"Em lại mang cái ba lô này làm gì?" Hách Gia
Tuấn hỏi.
"Thoải mái nhẹ nhàng như vậy, đương nhiên phải
mang theo ba lô đi rồi." Trên mặt Gia Mĩ lộ rõ vẻ ung dung, Hách Gia Tuấn
cười cười: "Vẫn còn thời gian, chúng ta dứt khoát quay trở về mang theo
một chiếc va li to, bỏ toàn bộ quần áo, đồ dùng vào đây rồi mang theo."
"Ý kiến hay." Gia Mĩ gật đầu tán thành. Hách
Gia Tuấn nói: "Vậy thì nhanh lên đi thu dọn, thu dọn xong chúng ta sẽ từ
từ đi ra sân bay." Anh kéo Gia Mĩ quay trở lại