cần một cái trừng mắt
đằng đằng âm khí của tôi là lập tức chân sẽ nhũn ra, quỳ xuống “rầm” một cái,
thi lễ lớn với tôi.
Nhưng đám người phía sau lại không biết đó làm gương, xông
vào tôi như một bầy ong.
Tôi niệm một câu thần chú, cánh tay khẽ vung lên, đám binh
sĩ tấn công tôi đều bị tạt bay đi. Tôi than rằng: “Làm người thì nên chú ý quan
sát một chút, xem xét thời thế, đoán định tình hình”.
Thi Sảnh Sảnh và người phụ nữ kia đều bị âm khí quét qua, té
xuống đất, ngây người nhìn tôi. Tôi bước lên đưa tay ra muốn kéo người phụ nữ
kia dậy, nhưng bà ta lại kêu to một tiếng “yêu quái”, lồm cồm bò dậy rồi ba
chân bốn cẳng bỏ chạy. Tôi đành phải chuyển qua đỡ Thi Sảnh Sảnh dậy.
Cô ta thì ngược lại, ngoan ngoãn để mặc tôi kéo dậy. Tôi lau
lau vết bụi trên mặt cho cô ta, nói: “Có thích một người đến đâu thì cũng nên
giữ danh dự của mình. Những việc như đến nhà gây phiền phức thế này từ sau đừng
làm nữa. Vừa đánh mất thân phận, lại còn uổng công. À, còn nữa, ba kiếp này của
Mạch Khê đã được định cho tôi rồi. Nếu như cô thực lòng muốn quyến rũ chàng,
thì sau ba kiếp hãy đến nhé!”.
Những lời tôi nói đều là sự thực, không ngờ đến tai cô ta lại
bị hiểu thành một ý khác. Mắt cô ta đỏ lên, nước mắt lã chã, quay đầu bỏ chạy.
Tôi dọn dẹp cửa nhà một lượt, rồi lại điềm nhiên quay về mở
sách ra đọc. Tôi còn nhớ lúc nãy vừa xem đến đoạn tài tử giai nhân mới gặp
nhau, giai nhân hôn mạnh tài tử một cái. Đáng lý để một cảnh nhã nhặn hơn mới
phải.
Chiều tối, Mạch Khê vội vã trở về nhà.
Tôi ngồi tựa vào giường, liếc chàng một cái rồi lại tiếp tục
đọc sách. Chàng đứng ngoài cửa một lúc, rồi mới dè dặt bước vào. Chàng ngồi xuống
giường, ngập ngừng vài bận rồi mới nói: “Ta nghe nói hôm nay có quan binh đến”.
“Ừ”.
“Tam Sinh…”
Tôi vứt cuốn sách sang một bên, nhổm người ngồi dậy, nhìn thẳng
vào chàng: “Chàng muốn hỏi gì?”.
Chàng hé miệng nhưng vẫn không nói lời nào.
Tôi nói: “Quan binh bị em đánh bỏ chạy rồi, Thi Sảnh Sảnh
cũng là do em đuổi đi đấy”.
Chàng nhìn tôi một lát, nở một nụ cười cực kỳ bất đắc dĩ.
Tôi nhướn mày đáp: “Sao vậy? Hóa ra chàng muốn lấy con gái của
viên tướng quân đó sao? Ô, lại là em không đúng, hủy mối nhân duyên này của
chàng. Chàng đã không nỡ như vậy thì em đi tìm cô ta về cho. Em thấy cô ta dành
tình cảm rất sâu sắc cho chàng đấy”. Nói rồi tôi liền đi ra ngoài.
Chàng kéo tôi lại, khuôn mặt hơi ửng đỏ lên: “Tam Sinh, nàng
biết rõ là ta không hề có ý này. Nàng… nàng có thể vì ta mà ghen như vậy, trong
lòng ta thực sự rất vui. Chỉ có điều…”.
“Chỉ có điều gì?”.
“Những binh sĩ kia nói nàng là yêu quái, ngày mai phải mời đại
quốc sư đến đây để trừ yêu”.
“Đại quốc sư?”. Tôi nhớ lại hôm qua chỗ con ngõ nhỏ đã nhìn
thấy vị đạo sĩ mặt mày nghiêm nghị đó.
Mạch Khê nhíu mày gật đầu: “Tam Sinh, nàng có cần trốn đi
không?”.
“Trốn đi?”. Tôi ngạc nhiên đáp: “Sao lại phải trốn đi? Em
không phải là yêu quái”. Nhưng nhìn thấy vẻ lo lắng của Mạch Khê tôi chợt bừng
tỉnh hiểu ra: “Mạch Khê, chàng vẫn luôn coi em là yêu quái sao? Chàng bảo em trốn
đi là sợ đại quốc sư sẽ làm lộ thân phận ‘yêu quái’ của em sao?”.
Mạch Khê nhăn mày.
Tôi nghĩ đến mình, gật gật đầu, lầm bầm nói: “Không sai, em
với chàng sống cùng nhau nhiều năm thế này, dung mạo không hề có nửa phần thay
đổi. Lúc muốn có lửa thì liền hóa ra lửa, lúc muốn nổi gió thì gió liền thổi,
chàng cho rằng em là yêu quái cũng có lý thôi. Chắc bây giờ chàng đang sợ em nhỉ?”.
Nghe tôi nói xong, sắc mặt Mạch Khê hiện rõ vẻ tức giận hiếm
gặp: “Sao ta lại phải sợ nàng? Nàng là yêu quái thì đã sao, ta chỉ biết Tam
Sinh của ta chưa từng hãm hại ta. Ta không phải là kẻ vô tâm, thế gian này ai đối
xử với ta thế nào ta đều biết! Chưa nói đến việc Tam Sinh, nàng không phải là một
yêu quái ác độc. Mà cho dù nàng là yêu quái như thế, thì đời này ta đã thích
yêu quái như nàng rồi!”.
“Thích”, chữ này làm cho tôi mừng thầm trong bụng, khóe miệng
không kìm được cong lên.
Tính khí của Mạch Khê từ trước đến giờ rất tốt, đối với tôi
thì dịu dàng không phải nói, hiếm khi chàng nổi giận như thế này. Tôi cảm thấy
vô cùng kỳ lạ: “Vậy chàng đang sợ điều gì?”.
Sắc mặt chàng đông cứng lại, bị tôi nói trúng tâm sự khiến
chàng có chút lúng túng. Chàng trầm ngâm một lúc, khẽ nói: “Tam Sinh, ta sợ
nàng bị ức hiếp”.
Tôi nghe xong thấy rất buồn cười: “Chàng có nhớ sân sau của
nhà thằng mập Vương không?”.
Chàng liếc tôi một cái: “Một ngọn cỏ cũng không còn”.
Tôi gật gật đầu hài lòng: “Bị bắt nạt cũng không sao cả, chỉ
cần bắt nạt lại chúng là được. Nương tử của chàng cái gì cũng có thể chịu được,
trừ chịu thiệt. Chàng lại còn phải lo thay cho em!”.
Mạch Khê bị tôi chọc cười, không nói gì thêm nữa.
Đến đêm lúc rửa mặt, tôi thấy trên tay áo chàng có vết rách,
ngạc nhiên hỏi: “Sao lại thế này?”.
Mạch Khê giấu tay áo đi: “Không sao cả, chỉ là hôm nay cãi
nhau với mấy tên binh sĩ, bị mắc vào giáp trụ của chúng mà thôi”.
Tôi đưa tay ra: “Đưa áo cho em, em khâu giúp chàng”.
Châm nến lên rồi, tôi tỷ mẩn ngồi khâu vết rách. Mạch Khê ng