tóc cũng chẳng hề gì lại
còn chủ động kéo quốc sư đến đây, nhất thời đều nghệt mặt ra. Tôi quay người nhảy
lên đài, thân hình nhẹ nhàng thanh thoát khiến đám đông đang đứng xem ồ lên
khen ngợi.
Tôi dùng dây thừng trói qua quýt bản thân, vẫy tay với quốc
sư ở dưới hô to: “Nè, xong rồi xong rồi!”.
Đại quốc sư lúc này lại không hề ra tay, ông ta nhíu chặt
mày nhìn tôi. Tôi cũng chỉ nhìn ông ta.
Đột nhiên từ bên cạnh có một người phụ nữ xông ra, chính là
người phụ nữ hôm trước đã cùng với Thi Sảnh Sảnh đến nhà tôi gây rối.
Bà ta nhìn thấy tôi thì gào lên: “Chính là ả! Ả ta chính là
yêu quái! Ả mê hoặc thần trí của quan thượng thư, lại còn ra đòn độc thủ với tiểu
thư nhà tôi, đến nỗi tiểu thư nhà tôi đến hôm nay vẫn chưa tỉnh lại. Quốc sư, đại
quốc sư, ngài nhất định phải giúp chúng tôi diệt trừ ả yêu quái này, để phòng hậu
họa về sau!”. Bà ta kéo tay áo quốc sư gào khóc một hồi, khóc đến mức làm những
người nghe ở đó phải rơi lệ, những kẻ chứng kiến phải thương tâm. Nếu như người
mà bà ta chỉ mũi mắng mỏ không phải là tôi, tôi sợ rằng chính mình cũng sẽ cùng
chung mối thù như bà ta.
Ánh mắt của đại quốc sư lạnh lùng, phất tay áo đẩy bà ta ra,
hỏi tôi: “Ngươi có gì biện bạch không?”.
Tôi than thở: “Tôi thật sự không phải là yêu quái”.
Một quả trừng đập vào váy tôi, một đứa nhỏ ăn mặc sang trọng
chui ra khỏi đám đông, lại ném trứng vào tôi: “Dám bắt nạt chị ta! Mi là người
xấu! Dám cướp người mà chị ta yêu thích! Mạch Khê ca ca rõ ràng là thích chị
ta, đều là do mi cả!”.
Nhìn hai quả trứng vỡ trên váy, tôi bất giác nhíu mày lại,
nhưng cái thách thức tôi hơn lại chính là hai câu nói của cậu ta. Tôi cười lạnh
lùng, ngón tay động đậy, thằng nhóc đó liền bị tôi nhấc bổng lên không trung từ
xa: “Nhóc con, chị ngươi thích chàng, nhưng người mà chàng thích lại là ta”.
Nó vùng vẫy loạn xạ trên không trung. Tiếng mắng chửi của
người phụ nữ trung niên càng lớn hơn, bà ta không ngừng gào khóc: “Yêu nữ đừng
có hãm hại tiểu thiếu gia nhà ta!”. Đám đông xung quanh cũng nhao nhao lên.
“Không được hại người!”. Quốc sư lạnh lùng hét một tiếng,
tôi chỉ cảm thấy đầu dây thừng trói trên người thít lại, lực trên ngón tay đã mất,
thằng nhãi con từ không trung rơi xuống, người phụ nữ đỡ lấy nó.
Ngay sau đó toàn thân tôi bỏng rát, một ngọn lửa bùng lên từ
gót chân tôi.
Tam Muội Chân Hỏa.
Người phàm này thực sự đã tu luyện được Tam Muội Chân Hỏa,
thực sự là hiếm có.
Kỳ thực tôi sợ lửa, không có mấy linh vật trong thế giới âm
phủ mà lại không sợ lửa. Chỉ là nếu như cần kiểm nghiệm sự khác biệt giữa yêu
quái và linh vật, dùng lửa luyện đích xác là một phương pháp tốt. Bởi vì yêu
quái sau khi bị lửa thiêu sẽ để lại nội đơn, còn linh vật hoặc người thường sau
khi bị thiêu thì sẽ chẳng để lại gì.
Tôi không sợ chết, bởi vì ở mọi góc độ mà nói, tôi từ trước
đến giờ chưa từng sống. Đường Hoàng Tuyền, sông Vong Xuyên chính là quê hương của
tôi. Tôi vốn dĩ sinh ra ở một vùng đất chết.
Lửa thiêu làm toàn thân tôi vô cùng đau đớn, trong lúc mơ hồ,
tôi lại nhìn thấy người quen cũ của mình. Bọn họ đang đứng trong không trung
nhìn tôi bị ngọn lửa bủa vây. Tôi muốn chào họ, nhưng đau đớn đến mức chẳng thể
làm gì.
Không biết đã qua bao lâu rồi, vết bỏng đau đớn trên người
tôi dần dần dịu lại, Hắc Bạch Vô Thường khoát tay một cái, tôi liền đến bên cạnh
họ. Thân thể lâu lắm rồi không nhẹ bẫng như thế này.
“Ha ha!”. Hắc Vô Thường cười to vỗ lên vai tôi: “Nhìn thấy
bao nhiêu cách chết rồi thế mà Tam Sinh, bộ dáng tắm lửa của muội làm cho hai
huynh chấn động mấy bận đấy”.
Vẻ mặt của huynh ấy vui mừng như vậy, làm cho tôi không biết
nói gì mới phải, chỉ chắp tay nói với họ vài câu khách khí rồi quay đầu nhìn xuống
dưới. Quần chúng xung quanh và người phụ nữ kia đều vui mừng khôn xiết, hoan hô
tên đại quốc sư. Vị quốc sư đó lại một mình đi lên đài cao, hai mắt tìm kiếm một
lượt trong đống tro tàn, sắc mặt dần dần trở nên bợt bạt.
“Đi thôi, kể với hai huynh coi kiếp này muội sống thể nào?”.
“Chờ chút, các huynh ở đây chờ muội một lát. Muội… muội còn
chút việc chưa làm xong”.
Bọn họ nhìn nhau một cái, Bạch Vô Thường nói: “Chiến thần?”.
Tôi gật đầu.
“Mau về nhé!”.
Long khí ở hoàng gia vẫn cuồn cuộn như cũ, may mà tôi bây giờ
đã trở thành linh thể, nên đi vào dễ hơn nhiều.
Lúc tôi nhìn thấy Mạch Khê, chàng đang đứng đối diện với thư
án của hoàng thượng.
Chàng khom người nói: “Hy vọng hoàng thượng có thể bảo vệ vợ
thần được bình an”.
Hoàng thượng nhấp một ngụm trà đáp: “Đàn bà rốt cuộc chỉ là
đàn bà”.
“Hoàng thượng, Tam Sinh chính là mệnh hồn của thần”.
Tim tôi lay động, sự ấm áp dâng tràn. Tôi hạ xuống bên người
chàng, ôm lấy chàng từ phía sau: “Mạch Khê, được gặp gỡ chàng là Tam Sinh có
phúc”.
Thân thể Mạch Khê khẽ cứng lại, chàng vội quay phắt lại. Ánh
mắt xuyên qua thân thể tôi, không biết dừng ở nơi nào.
Dường như cảm thấy điều gì, Mạch Khê vội vàng đi ra bên
ngoài.
“To gan!”. Tay thái giám ở bên cạnh hoàng thượng cao giọng
hét. Hoàng thượng đưa tay ngăn tên thái giám lại. Mạc
