nào, mà tự mình mua một căn nhà nhỏ tĩnh mịch.
Cách bài trí của căn nhà này cũng từa tựa như nhà ở vườn mai nơi tôi và chàng
chung sống trước kia.
Ăn tối xong, tôi kéo Mạch Khê tản bộ trong tiểu viện.
“Kinh thành và thị trấn nhỏ mà chúng ta từng ở khác xa nhau,
một mình chàng sống hẳn có nhiều thứ không quen?”.
“Cũng không có gì là không quen cả, chỉ là sáng dậy thì
không thấy bát đũa mà nàng bầy sẵn, tối quay trở về thì không thấy đèn mà nàng
thắp cho ta. Nghĩ đến nàng một mình ở nhà, không biết nàng tự chăm sóc mình thế
nào thì thoáng có chút buồn rầu”.
Tôi thích thú cười thầm trong bụng. Nắm lấy tay chàng, nhìn
ánh sao trên đầu, vừa đi vừa chầm chậm lắc lắc: “Mạch Khê”.
“Ừ”.
“Mạch Khê”.
“Gì?”.
“Mạch Khê”.
“Chuyện gì vậy?”.
“Chỉ là muốn gọi thôi”. Tôi nói: “Mỗi lần gọi tên chàng, em
luôn muốn nghe ethayas chàng đáp lại. Em cảm thấy, đây thật là một niềm hạnh
phúc chẳng dễ gì có được”.
Mạch Khê khẽ cười. Tôi tiếp tục nói: “Đến kinh thành làm
quan hẳn là vất vả?”.
Mạch Khê trầm ngâm một hồi đáp: “Có thể dùng quyền lực của
mình giúp đỡ những người cần giúp đỡ, có thể dựa vào đôi tay của mình để thỏa tấm
lòng thương xót lê dân, để có người vì hành động của ta mà được sung sướng hạnh
phúc, dù rằng đấu đá trên triều đình rất phiền phức, nhưng những quyền lực mà
ta đạt được này đều có thể có ích cho nhân dân… Tam Sinh, nàng có hiểu được sự
toại nguyện này không?”.
Tôi bất giác rùng mình một cái, ngẩng đầu nhìn chàng, trong
mắt chàng có vẻ lấp lánh mà tôi chưa từng nhìn thấy suốt những năm qua.
Trong khoảnh khắc này, tôi dường như lại nhìn thấy vị chiến
thần Cửu Thiên đạp lên ánh sáng mà đến địa phủ năm xưa.
Mạch Khê thế này mới đích thực là Mạch Khê. Tôi chợt nhớ tiểu
quỷ Ất đã nói với tôi từ nhiều năm trước rằng: “Mạch Khê thần quân giữ chức chiến
thần Cửu Thiên, lên trời xuống đất không gì là không thể, nhưng trong lòng ngài
chỉ quan tâm đến thiên hạ. Trong lòng có người dân trăm họ, làm gì có chỗ cho
tư tình nữ nhi đây!”.
Lúc đầu tôi không hề để tâm đến câu nói này, nhưng hôm nay
nhìn thấy thần sắc trong mắt Mạch Khê, tôi mới biết rằng tiểu quỷ Ất quả thật
là vua tiên tri giỏi quan sát.
Mạch Khê quả là có trái tim lo cho trăm họ, cho dù chàng có
biến thành hình dạng thế nào…
Ngày hôm sau, Mạch Khê vào cung. Tôi vẫn như thường lệ, nằm
trong nhà đọc sách.
Còn chưa lật được hai trang, thì chợt nghe thấy ngoài sân có
tiếng bước chân nhẹ và đều. Quan binh? Từ khi có linh thức đến giờ, tôi đã là một
linh vật biết giữ phép tắc. Tôi từng bị quỷ bắt, từng bị Diêm Vương mắng, từng
bị lão hòa thượng truy đuổi, từng bị đạo sĩ đánh, nhưng chưa hề bị lũ bị thịt
quan gia vây bắt bao giờ.
Đây là trải nghiệm lầm đầu tiên trong đời nên tôi có chút
kích động.
Tôi cứ hy vọng họ sẽ tràn vào vậy chặt lấy tôi để xem rốt cuộc
bọn quan binh bày ra thế trận gì. Chẳng dè chờ rõ lâu lại chỉ thấy một hồi tiếng
gõ cửa vang lên, tôi vô cùng thất vọng, đành đi ra mở cửa cho phải phép.
Chắc là quan binh đã nấp đi. Chỉ có một cô gái thanh tú đang
đứng ngoài cửa. Tôi nhìn cô ta hồi lâu mới nhận ra, đây không phải là cô gái bị
Mạch Khê vứt ngoài phố hôm qua - Thi Sảnh Sảnh sao!
Cô ta thấy tôi mở cửa, tức khắc bộ dạng như bị sét đánh, lầm
bầm tự nói: “Quả là có con gái thật, chàng quả thật đã đem một cô gái về nhà”.
Thích Mạch Khê của tôi là một chuyện, đến tận nhà quấy rối lại
là một chuyện khác. Tôi thầm nghĩ không thể buông thả cho tình cảm của cô gái
này phát triển tràn lan được, liền khoanh tay, tựa vào cửa nói: “Không sai, tôi
đúng là người của chàng, tử nhỏ đã cùng ăn ngủ với chàng rồi. Cô có gì chỉ giáo
không?”.
Tiểu cô nương dù sao cũng ít hiểu biết, nghe lời nói này của
tôi sốc đến mức đầu như bốc hỏa, loạng choạng lùi về phía sau hai bước, suýt nữa
thì ngã ra đất. Tôi nhướn mày nhìn cô ta, trong lòng cảm thấy vừa không nỡ lại
vừa sảng khoái.
Lúc này, một người phụ nữ trung tuổi đột nhiên từ bên cạnh
nhảy ra, chỉ vào tôi mắng chửi: “Đừng có bắt nạt tiểu thư nhà ta! Đừng có dùng
những lời lẽ nhơ bẩn của ngươi làm bẩn tai tiểu thư của chúng ta!”.
Tôi cực kỳ vô tội: “Cô ta hỏi, tôi đáp, mỗi câu đều là thật,
lời nhơ bẩn ở đâu vậy?”.
Mặt của Thi Sảnh Sảnh càng trắng bệch hơn. Người phụ nữ tiếp
tục mắng: “Yêu phụ to gan! Lại dám vô lễ với tiểu thư! Người đâu, bắt ả lại!”.
Tôi bất đắc dĩ day trán, rõ ràng là bà ta vô lý gây sự mới
đúng. Tôi định nói lý với bà ta thì trong nháy mắt bên cạnh đã túa ra một đám
quan binh áo xanh.
Mắt tôi sáng lên, hưng phấn “ồ” lên một tiếng. Bà ta lại hét
to: “Ả sắp giở ám khí ra đấy! Bảo vệ tiểu thư!”.
Tiếng tuốt gươm vun vút nghe thật rợn tóc gáy.
Tôi há miệng, bốn chữ “dĩ hòa vi quý” còn chưa kịp thốt ra thì
một lưỡi đao lớn đã chực bổ xuống đầu tôi. Đã trải qua rèn luyện ở dương thế,
so với hồi mới đến, tính khí của tôi đã ôn hòa đi nhiều, nhưng cũng không thể để
bị người ta ức hiếp thế này. Ngay tức khắc, tôi nghiêm mặt lại, giận dữ trừng mắt
nhìn tên binh sĩ đầu tiên tấn công tôi.
Người phàm chưa luyện qua pháp thuật chỉ
