Ring ring
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325860

Bình chọn: 7.5.00/10/586 lượt.

ừ trước tới

giờ anh đều lười đáp. Anh nhìn về thùng mì tôm ở góc tường, vuốt cằm

nói, “Con còn muốn ăn mì tôm tiếp không?” Nếu muốn đứa nhỏ này nghe lời, chỉ còn một cách duy nhất!

Lạc Khanh Khanh nghiêng đầu nhìn về

phía thùng mì ăn liền, tóc gáy bỗng chốc dựng thẳng lên. Ngày nào cũng

mì tôm mì tôm, cậu sắp chết vì ngán rồi!

Lạc Khanh Khanh kiên

quyết lắc đầu, “Không muốn!” Chết cũng không muốn! Nhưng cha hỏi vậy có ý gì? Dù là có ý gì, chỉ cần không phải ăn mì ăn liền, bảo cậu làm gì

cũng được.

Lạc Vân Hải hài lòng cười nói, “Không muốn ăn thì làm theo lời cha. Cha sẽ giao cho con một nhiệm vụ hết sức gian khổ!”

“Nhiệm.... ... Nhiệm vụ gì ạ?” Lạc Khanh Khanh bỗng cảm thấy không khí xung quanh rất lạnh.

“Lát nữa tới nhà bà ngoại, con thấy mẹ thì lập tức ôm chân mẹ khóc rống lên. Mẹ không theo chúng ta về nhà thì con đừng buông, được không?”

Lạc Khanh Khanh ngơ người nhìn Lạc Vân Hải, khó hiểu hỏi, “Con không thích! Con trai không thể khóc nhè!”

Anh đã nói đứa nhỏ này không dễ lừa mà! Lạc Vân Hải nghiến răng nói, “Cho

nên, chỉ thỉnh thoảng con khóc một lần, mẹ con mới có thể mềm lòng, và

con vẫn là đàn ông như thường!”

“Vậy sao cha không ôm chân mẹ

khóc đi? Chắc chắn mẹ thích cha khóc hơn!” Thấy cậu la lối om sòm, nhất

định mẹ sẽ tức giận, ngộ nhỡ lỡ chân đá văng cậu luôn thì sao? Anh hai

sẽ cười nhạo cậu cả đời mất!

Lạc Vân Hải hít sâu một hơi, cười nói, “Cha quá cao, ôm chân mẹ không được!”

“Vậy cha quỳ xuống ôm là được chứ gì!” Lạc Khanh Khanh tỏ vẻ ‘đừng tưởng con là con nít dễ lừa’.

Lạc Vân Hải thản nhiên nhún vai, “Vậy tiếp tục ăn mì tôm đi! Hôm nay không

có nước nóng, chế nước lạnh ăn chắc cũng giống nước nóng thôi!” Nói xong anh đi tới chỗ thùng mì, lấy ra hai gói.

“Đừng đừng đừng!” Lạc Khanh Khanh nhanh chóng nhảy xuống ghế, xông tới ôm lấy chân Lạc Vân Hải, “Con đồng ý là được chứ gì?”

Lạc Vân Hải cười tà, “Vậy mới là con trai ngoan của cha! Đi thôi!”

Trong thang máy, Lạc Vân Hải thấy Lạc Khanh Khanh cứ nhìn chằm chằm bốn sinh

viên nữ đứng bên cạnh thì hận không thể đá văng cậu đi cho rồi. Anh đen

mặt hỏi, “Những lời cha nói con có nhớ hết chưa?”

“Dạ, nhớ hết rồi!” Lạc Khanh Khanh nói, “Nếu mẹ không theo chúng ta về thì con sẽ ôm chân mẹ khóc lóc om sòm!”

“Ừ, không theo về thì không được buông ra!” Lạc Vân Hải vui vẻ gật đầu. Mặc dù có chút lưu manh, nhưng anh vốn cũng chẳng phải người tốt lành gì,

vậy mới đúng bản chất!

‘Phốc, ha ha ha!” Bốn sinh viên nữ nghe

vậy, đều che miệng cười trộm. Hai cha con nhà này thật buồn cười, trông

dáng vẻ đứa nhỏ có chỗ nào như muốn khóc chứ?

Lạc Khanh Khanh

thấy người đẹp cười, vội ôm ngực nói, “Cha em có lỗi với mẹ, nhưng không có bản lĩnh xin mẹ tha thứ, đành phải nhờ em ra tay......”

Lạc Vân Hải nghe vậy, đen mặt, đưa tay bụm miệng Lạc Khanh Khanh lại, lúng túng cười nói, “Đừng để ý lời trẻ con!”

“Tụi em hiểu!” Bốn cô kia cố nhịn cười tới mức chảy cả nước mắt. Bọn họ tin

đứa nhỏ không nó láo, người đàn ông này không chỉ đẹp trai, còn cố gắng

nghĩ cách dỗ vợ, không tồi không tồi!

Lạc Vân Hải vừa bước ra

khỏi thang máy đã nghe thấy tiếng cười to như sấm sau lưng. Anh bỗng có

xúc động bóp chết Lạc Khanh Khanh cho rồi.

Đến trước cửa nhà mẹ

vợ, Lạc Vân Hải trừng mắt nói, “Một hồi nhìn mặt cha mà làm theo, nếu

nhìn không hiểu thì cha sẽ ra dấu tay, biết không?”

“Dạ!” Lạc Khanh Khanh lập tức gật đầu. “Cha phải tin tưởng năng lực của con! Hôm nay, nhất định mẹ sẽ theo chúng ta về nhà!”

‘Cốc cốc cốc!’

Hạ Mộng Lộ đang trò chuyện rôm rả với Hạ nguyệt Đình, nghe thấy tiếng gõ cửa, bèn hô, “Mẹ, mở cửa giùm con!”

Hạ Nguyệt Đình chỉ vào album nói, “Thật ra em thích bộ này hơn vì bên

trong có kèm đồ giữ ấm. Hơn nữa bộ này xòe bung ở dưới, chị mặc vào,

người khác sẽ không nhìn ra bụng chị......”

“A Hải? Mau vào đây,

mẹ đang nấu cơm! Ôi Khanh Khanh của bà ngoại! Có nhớ bà ngoại không?” Mẹ Hạ vỗ đầu Lạc Khanh Khanh cười nói, “Hai cha con ngồi đi, mẹ đi giúp

cha con dọn cơm!”

Lạc Vân Hải lễ phép gật đầu, “Dạ!”

Chờ

mẹ Hạ đi rồi Lạc Vân Hải mới nói với Hạ Mộng Lộ, “Mộng Lộ, thật ra hôm

nay anh tới là để đón em về. Trong nhà rất ấm áp, nhưng vì chỉ có hai

cha con anh nên bỗng trở nên vô cùng lạnh lẽo!” Anh nói xong liền ra

nháy mắt ra hiệu ‘Tới phiên con’ cho Lạc Khanh Khanh.

Lạc Vân Hải thấy Lạc Khanh Khanh không có phản ứng gì, bèn vỗ tay phải một cái.

Hạ Mộng Lộ còn đang suy nghĩ mặc bộ váy nào thì đẹp nên không thèm quan

tâm lời Lạc Vân Hải. Vốn cô đã định chờ sinh xong mới về.

Lạc Vân Hải cúi đầu nhìn thử tại sao Lạc Khanh Khanh không bắt đầu diễn, vừa thấy bản mặt mê gái của con trai thì mặt đen thui.

Lạc Khanh Khanh đang nhìn chằm chằm Hạ Nguyệt Đình, thầm nghĩ, dì càng ngày càng đẹp, da trắng quá...... Cậu hút nước miếng, đang định nhào vào

ngực người đẹp thì bị Lạc Vân Hải kéo lại.

Lạc Vân Hải cúi người

nói nhỏ vào tai Lạc Khanh Khanh, “Cha đưa con tới để đón mẹ về, chứ

không phải tới nhìn người đẹp? Xong chuyện này, muốn bao nhiêu người đẹp cha đều cho!”

Lạc Khanh Khanh nghe vậy vội véo đùi mình một cá