mắng to, nhưng giáo dưỡng tốt đẹp ép bà phải nhịn xuống.
Cha Thái bình tĩnh nói, “Tại sao cậu muốn kết hôn với Bảo Nhi? Nhà cậu ở
đâu? Sao cha mẹ cậu không đến? Còn nữa, cậu đang ở đâu.... ...” Một đống câu hỏi.
Kỷ Lăng Phong bị hỏi dồn dập hơi không vui, nhưng vẫn
lễ phép trả lời, “Con yêu Bảo Nhi nên muốn cưới cô ấy. Nhà con vốn ở
đây. Cha mẹ con đã qua đời từ lâu. Giờ con đang làm nghề tự do.”
“Có nghĩa là không có việc làm?” Mẹ Thái đấm ngực một cái, tức chết bà!
“Cha, cha biết anh ấy là ai không? Anh ấy chính là học trò của thầy Mạc, Kỷ Lăng Phong!”
Mẹ Thái không biết thầy Mạc là ai, càng không biết ai là Kỷ Lăng Phong, chỉ lo giận dỗi.
Cha Thái trợn to mắt, kinh ngạc hỏi, “Kỷ Lăng Phong? Cậu chính là Kỷ Lăng Phong?” Trời, học trò của thầy Mạc đây sao?
“Dạ!” Kỷ Lăng Phong chưa bao giờ cảm thấy may mắn vì có một người thầy nổi tiếng như lúc này.
“Ôi, lần đầu tiên thấy con là bác đã biết con không phải người thường rồi! Giỏi lắm!” Mắt cha Thái sáng lên.
Kỷ Lăng Phong đỏ mặt, đứng dậy khom lưng, nói, “Năm ngoái con vẫn còn ở
Đức ngủ dưới vòm cầu như một tên ăn xin, nói ra lại xấu hổ, là học trò
của thầy Mạc, nhưng vẫn không thể vẽ nổi một bức tranh hoàn chỉnh, nếu
không nhờ Bảo Nhi nhắc nhở con, con nghĩ con sẽ mãi mãi không dám khiêu
chiến chính mình.
Về sau con sẽ cố gắng nhiều hơn nữa, để không
phụ sự dạy dỗ của thầy con, không phụ sự mong đợi của Bảo Nhi! Con yêu
Bảo Nhi! Con biết con không xứng với Bảo Nhi, nhưng xin bác hãy cho con
một cơ hội, đời này con sẽ không bao giờ rời xa cô ấy, tuyệt đối không
làm bất cứ chuyện gì tổn thương cô ấy!”
Kỷ Lăng Phong mở cái hộp
dài ra, nâng bức tranh bằng hai tay, tiếp tục nói, “Thật ra đối với con, bức tranh này là vô giá, nhưng con không có tài sản gì, lại không muốn ở rể, chỉ có thể lấy nó làm sính lễ. Nghe nói bác trai thích tranh, nên
con tin tưởng bác nhất định sẽ bảo quản nó thật tốt!” Anh cúi người giơ
bức tranh lên.
Thái Bảo Nhi hút hút lỗ mũi, cũng đứng dậy, khoác
tay Kỷ Lăng Phong, nức nở nói, “Cha mẹ, chúng con thật lòng yêu nhau,
chứ không phải con tìm đại một người để gạt cha mẹ. Lăng Phong không
phải vì tiền mới kết hôn với con! Con thật không ngờ anh ấy sẽ đem tác
phẩm quý nhất của anh ấy cho cha mẹ. Bức tranh này đã có ngưởi ra giá
hơn một tỷ, cha mẹ thử nghĩ xem, nếu Lăng Phong là người tham tiền, vì
sao không bán lấy tiền mà phải đi ngủ vòm cầu? Lúc trước khi con nói
tuổi của con cho Lăng Phong biết, anh ấy đã bỏ đi, là tự con tìm anh ấy
trước, anh ấy thừa nhận áp lực rất lớn, vậy nên cha mẹ đừng làm khó anh
ấy được không?”
Mẹ Thái nghe vậy, bèn hỏi cha Thái, “Thật hơn một tỷ?”
Cha Thái cẩn thận mở bức tranh ra. Sau khi thấy rõ, cha Thái mừng rỡ kêu lên một tiếng.
Đây chính là bộ Quỷ Ốc Mị Ảnh đã biến mất thật lâu? Trời ơi! Đúng là bút
danh của thầy Mạc! Có thể nó là đi mòn giày sắt tìm không thấy, bỗng
nhiên lại có được chẳng mất chút công sức nào.
Cha Thái kích động nói, “Được, được, được! Bác nhất định sẽ trân trọng nó! Lăng Phong, bác biết con rất kính yêu thầy mình, đợi bác trăm tuổi, bác sẽ trả nó lại
cho con! Đến đây, mau ngồi xuống, chuyện hai đứa, bác đồng ý!”
“Chỉ một bức tranh đã mua được ông?” Mẹ Thái trợn mắt nhìn chồng một cái,
sau đó dịu dàng gật đầu, “Được rồi, bác tin con thật lòng yêu con gái
bác! Là mẹ, bác không cầu gì hơn, chỉ mong con đừng thương tổn Bảo Nhi.
Nó lớn tuổi hơn con, nhưng thật ra vẫn như một đứa bé, không bao giờ
tranh giành cái gì với, có khổ cũng chỉ chịu đựng một mình. Con đừng cảm thấy áp lực gì hết, tiền tất nhiên quan trọng, nhưng so với tình cảm vợ chồng, nó chỉ là một đống cặn bã, kiếm nhiều hơn nữa, lúc chết cũng
chẳng mang theo xuống mồ được, chẳng qua vì tạo phúc cho con cháu mới cố gắng kiếm thôi. Nếu con sợ người ta coi thường thì sau này quyền thừa
kế cứ để cho con của hai đứa là được chứ gì!”
Nếu không phải người tham tiền, nhất định sẽ đồng ý với bà.
Kỷ Lăng Phong nghe vậy cười nói, “Con hiểu ạ! Sau này sẽ chỉ có con của tụi con có quyền thừa kế!”
Đã hiểu? Không tệ, không tệ! Cuối cùng con gái cũng tìm được một người đàn ông tốt rồi!
Biệt thự bên bờ biển.
Bên ngoài tối thui như mực, gió lạnh thổi xào xào, trong hành lang rộng
rãi, đèn đuốc sáng trưng, không biết có phải vì căn nhà quá lớn không,
mà khiến người ta có cảm giác cực kỳ vắng vẻ.
Hai cha con Lạc Vân Hải đang ngồi đối mặt trước bàn ăn, nhai mì ăn liền mà như nhai sáp.
“Cha, không phải cha biết nấu cơm sao? Chúng ta còn phải ăn mì tới khi nào?
Con ngán sắp ói rồi này!” Mỗi tối cậu đều phải ăn mì tôm, còn anh hai
thì gà vịt, canh thịt đầy ắp, sớm biết thế này cậu đã không về rồi!
Lạc Vân Hải cau mày nói, “Sắp tết nên công ty rất bận, cha không có thời
gian nấu cơm! Mau ăn đi! Ăn xong đi làm bài tập, cha còn phải làm việc!” Ăn mì ăn liền rất tốt, Mộng Lộ biết chắc chắn sẽ rất đau lòng, sau đó
sẽ ngoan ngoãn quay về!
Lạc Vân Hải nhìn con trai ăn mì với vẻ
mặt khổ sở lại thấy đau lòng, nhưng tự nhủ phải quyết tâm vì mười lăm
tháng sau là đám cưới của A Đỗ và Nguyên P