XtGem Forum catalog
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325491

Bình chọn: 9.00/10/549 lượt.

mà nói hôn lễ này chỉ như

một trò chơi, chỉ cần đi đăng ký kết hôn là được rồi không phải sao?

Nhưng cô phải làm cho cha mẹ chồng và mọi người thấy cô và Khâu Nguyên

Phượng rất hạnh phúc.

Trên đường, hơn một trăm chiếc xe hoa nối

đuôi nhau đậu, gồm bốn chiếc Rolls- Royce, và một chuỗi dài Ferrari đều

màu đen, nên không muốn người ta chú ý cũng khó. Con đường gần như bị

phong tỏa, chỉ cho người đi bộ qua lại. Trong số các cảnh sát giao thông đứng ngăn hai bên đường, phần lớn là người của Long Hổ giả làm. Buổi lễ ở Paris kia là một lần sơ sót hết sức nhục nhã, chuyện như vậy, tuyệt

đối sẽ không có lần thứ hai!

Mùa đông năm nay có vẻ lạnh hơn năm

trước rất nhiều. Gió lạnh thấu xương đập vào đoàn xe đang chạy chầm

chậm, thỉnh thoảng lại có vài bông tuyết bướng bỉnh rơi xuống tựa như

đang khiêu vũ, trông rất đẹp mắt.

Đôi tay lạnh lẽo của Hạ Mộng Lộ đang được Lạc Vân Hải nắm chặt, sưởi ấm. Tư thế ngồi của anh vẫn ưu nhã như cũ. Anh khẽ cười ngó ra ngoài cửa sổ, “Người tới chúc phúc cho

chúng ta không ít!”

“Đúng vậy! Có thể dùng từ ‘tấp nập’ để hình dung!” Hạ Mộng Lộ nghiêng người tựa vào vai Lạc Vân Hải, nhìn theo ánh mắt anh.

Lạc Vân Hải ôm Hạ Mộng Lộ vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô. Con gái anh

sắp ra đời. Anh có trai có gái, có vợ yêu. Tất cả những ấm áp này đều do cô cho anh. Anh vĩnh viễn sẽ không quên cô, dù có mất trí nhớ một lần

nữa cũng không, bởi vì chiếc nhẫn cưới này đã trói anh thật chặt. Đột

nhiên anh thật mong đến lúc tặng quà cho cô.

“Trời! Nhiều người quá!” Hạ Nguyệt Đình tựa vào cửa xe nhìn ra đường, cảm thán.

Cha mẹ, giờ Nguyệt Đình đang rất vui vẻ và hạnh phúc, cám ơn cha mẹ đã sinh ra con, giờ cha mẹ có thể yên nghỉ rồi.

Đỗ Vương xoa đầu Hạ Nguyệt Đình, cười nói, “Ngoan, ngồi đàng hoàng nào!”

Bên xe Thái Bảo Nhi cũng đang rất ngọt ngào.

Duy chỉ có bên Lam Băng, tuy là vợ chồng mới cưới, nhưng hai người vẫn ngồi cách nhau một khoảng. Lam Băng ngồi sát bên trái, ôm ngực, lạnh nhạt

nhìn ra ngoài. Còn Khâu Nguyên Phượng thì bắt chéo chân ngồi sát bên

phải, một tay chống lên cửa xe, cũng nhìn ra ngoài, trông chẳng có vẻ gì là vui sướng.

Hứa Trí Viễn thấy hai người như vậy, bất đắc dĩ

lắc đầu. Nguyên Phượng, tốt nhất cậu hãy cầu nguyện cha mẹ cậu mãi mãi

không biết sự thật đi! Thì ra không phải mọi đám cưới đều vui vẻ. Anh cứ tưởng, đồng ý kết hôn nghĩa là bọn họ sẽ không có tranh chấp, không có

hiểu lầm nữa, sẽ có một cuộc hôn nhân hoàn mỹ.

Nhưng khi giữa hai người bị chắn bởi một con sông thì mãi mãi sẽ không có cái gọi là hạnh

phúc, có lẽ chỉ cần một trong hai người chịu nói một câu xin lỗi, thì

bên còn lại sẽ khóc mà tha thứ, nhưng không ai chịu nhường bước hết.

Thôi tùy họ đi, chuyện này người ngoài không giúp được, dù muốn giúp

cũng không biết phải giúp sao? Chẳng lẽ, đánh Khâu Nguyên Phượng gần

chết rồi nói cho Lam Băng? Anh tin Lam Băng sẽ chỉ nhẹ nhàng nói một

câu, ‘Chết coi như là giải thoát, rất tốt!’, và tuyệt đối sẽ không đi

thăm.

Chờ đến khi bảy tám chục tuổi, râu tóc bạc trắng, có lẽ họ

sẽ nói, kiếp này chúng ta không nên gặp nhau, nếu có kiếp sau, mong rằng chúng ta chỉ là người bình thường.

Ha ha, kiếp sau! Thật sự có kiếp sau?

Trong tiếng hoan hô của mọi người, bốn cặp cô dâu chú rể lần lượt đi vào lễ đường.

Tới lúc chú rể hôn cô dâu, cặp Hạ Nguyệt Đình và Thái Bảo Nhi rất thuận

lợi, đến phiên cặp Lam Băng lại rất cứng ngắc. Khâu Nguyên Phượng nhìn

chằm chằm vào Lam Băng, bắt chước những chú rể khác, giữ mặt cô, nghiêng người hôn xuống. Lam Băng không nhúc nhích, cũng không thẹn thùng, hay

kinh ngạc, lúc Khâu Nguyên Phượng vói lưỡi vào miệng cô, cô bỗng cười

nhạt một tiếng. Khâu Nguyên Phượng sửng sốt nói nhỏ, “Kiếp sau, tôi hi

vọng chúng ta sẽ không gặp lại nhau!” Xong anh cố nén xúc động muốn

khóc, cười cười buông cô ra. Em rất đau lòng đúng không? Nhưng tôi còn

đau hơn em nhiều!

“Được!” Lam Băng mỉm cười, gật đầu một cái.

Ngay trong lễ cưới lại nói kiếp sau, hi vọng chúng ta không gặp lại nhau,

chắc chỉ có ở đám cưới này thôi. Thế giới rộng lớn, quả nhiên chuyện gì

cũng có.

Tới cặp Hạ Mộng Lộ, cô đỏ mặt, thầm nghĩ, trước mặt

nhiều người như vậy, anh không thể nhẹ nhàng hôn lướt qua một cái thôi

sao? Chờ Lạc Vân Hải buông ra, cô liền nghiến răng nói, “Nửa đời sau,

anh chờ bị tôi dạy dỗ đi!”

“Em thật là....... Trước mặt thần linh, không được nói bậy!”

“Tôi cứ thích vậy đó, anh cấm được sao?”

Sau khi buổi lễ kết thúc, Hạ Mộng Lộ được đón về nhà họ Lạc.

Trong bữa tiệc cưới ở nhà họ Lạc, Trình Thất cười to nói với mấy bà bạn,

“Trước mặt tôi, con dâu tôi không dám nói lớn tiếng nữa là! Yên tâm, tôi trấn được nó!”

“Thật là một đứa dâu hiền!” Mấy người không ngừng chúc mừng Trình Thất.

Đúng lúc này, một cô gái trẻ chạy tới chỗ Trình Thất cười nói, “Dì Trình,

đây là thư do một ông chú đã đưa cho con, chú ấy dặn, lúc nào dì vui

nhất thì đưa cho dì!” Nói xong cô gái kia vội chạy đi.

Trình Thất nghi ngờ mở lá thư ra xem, có một tấm hình của Kỳ Dịch!

Lạc Viêm Hành không biết đã lén tới từ lúc nào, rình coi nội dung bức