Ring ring
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327915

Bình chọn: 7.5.00/10/791 lượt.

rồi! Anh em yêu!

Anh muốn kết hôn với em! Dù em bao nhiêu tuổi, chỉ cần em là Thái Bảo

Nhi, tám mươi tuổi anh cũng thích, nghèo rớt mồng tơi anh cũng thích,

giàu đến chảy mỡ anh cũng thích, biến thành quái vật anh cũng thích! Vậy được chưa?”

“Vậy còn được! Kỷ Lăng Phong, tới nhà gặp cha mẹ em được chứ?” Thái Bảo Nhi ôm lấy eo Kỷ Lăng Phong.

Ông chồng nhỏ của cô, ha ha, chồng nhỏ!

Kỷ Lăng Phong ngu người, “Họ....... Họ sẽ đồng ý sao? Cha mẹ em thích gì? Anh phải đi mua quà tặng!”

Thái Bảo Nhi lắc đầu một cái, “Mẹ em không có sở thích gì đặc biệt, chỉ cần

anh yêu em thật lòng, mẹ sẽ đồng ý. Về phần cha, cha rất thích tranh của thầy Mạc, cho nên cũng rất thích anh!”

“Ha ha, cha em cũng thích vẽ?”

“Đúng vậy, chỉ cần về sau anh vẽ tốt, cha nhất định sẽ tiếp nhận anh!”

Kỷ Lăng Phong nhún vai, “Ok, ngày mai sẽ theo em về nhà! Bảo Nhi, nhà em không bắt anh phải ở rể chứ?”

“Anh không còn cha mẹ, ở rể hay không có gì khác nhau đâu?”

“Đương nhiên là khác! Ở rể đại biểu con của chúng ta phải theo họ em, nhưng

nếu em gả cho anh thì con của chúng ta sẽ theo họ anh! Nhà họ Kỷ anh mấy đời đều con một, kéo dài hương khói chỉ dựa vào một mình anh thôi đó!”

Vấn đề này rất nghiêm trọng!

Thái Bảo Nhi buồn cười nói, “Được

được, con chúng ta theo họ anh! Chẳng qua cha mẹ em không thích ở chung

với chúng ta, cho nên từ bây giờ, chúng ta phải bắt đầu để dành tiến,

trước khi em thừa kế công ty thì mua một căn biệt thự to, được không?”

Kỷ Lăng Phong giơ tay, “Đồng ý! Như vậy biệt thự sẽ có phần của anh!”

“Ha ha, em phát hiện anh rất thích tị nạnh, vậy cho anh đứng tên luôn.....”

Hai người càng đi càng xa, để lại hai cái bóng thật dài.

Thật ra hạnh phúc có lúc chỉ đơn giản vậy thôi, nhưng đối với một số người thì nó lại là hi vọng xa vời.

Nhà Kỷ Lăng Phong.

Hạ Mộng Lộ nghe nói Kỷ Lăng Phong sắp gặp cha mẹ vợ tương lai bèn xin nghỉ làm, ba chân bốn cẳng đi chuẩn bị quà tặng với Hạ Nguyệt Đình.

Hạ Mộng Lộ thầm nghĩ, Kỷ Lăng Phong gả đi, đồng nghĩa cô sẽ là nhà mẹ đẻ

của cậu ta. Cậu ta không có người thân, chỉ có cô là bạn, cô không lo

cho cậu ta thì ai lo?

Kỷ Lăng Phong đứng trước gương bất mãn nói, “Có trang trọng quá không?” Lần đầu tiên anh mặc áo vest đeo cà vạt, dù trông chững chạc lên nhiều, nhưng anh thật không quen.

“Cái gì?” Hạ Mộng Lộ trợn mắt, “Chẳng lẽ mặc mấy cái quần như ăn mày của cậu? Lộ

gối lộ mông? Người ta không đuổi cậu ra ngoài mới là lạ đó! Tôi là người từng trải, cứ nghe tôi! Người lớn rất thích đàn ông chững chạc, nhìn có cảm giác an toàn!”

“Chỉ việc cậu mới hai mươi lăm đã khiến hai

bác không hài lòng, giờ còn khiến người ta không có cảm giác an toàn sẽ

làm hai bác càng thêm không thích. Cứ nghe chị Mộng Lộ, không sai đâu!

Đến đó, lúc ngồi phải ưu nhã một chút, cậu đừng nghĩ là đi gặp cha mẹ

vợ, cứ coi như đi ký hợp đồng với một công ty lớn, đối phương là khách

hàng vô cùng quan trọng không thể đắc tội. Cũng đừng hi hi ha ha, lúc

cười chỉ cho lộ nhiều nhất là bốn cái răng!” Hạ Nguyệt Đình liếc Kỷ Lăng Phong một cái, chỉ vào quà tặng nói tiếp, “Những thứ này đều là hàng

cao cấp, một bình rượu giá mười vạn mấy đó! Đủ cho cậu nở mày nở mặt!”

Cũng may chị Mộng Lộ và cô đều có chồng giàu, nếu không khó mà giúp được.

Kỷ Lăng Phong cảm giác cổ bị siết chặt không thể thở nổi, thầm nghĩ, cũng

may anh không phải cấp dưới của Lạc Vân Hải, nếu không ngày nào cũng mặc kiểu này chắc chết?

“Chờ chút, cậu cầm cái này theo làm gì?” Hạ Mộng Lộ thấy Kỷ Lăng Phong xách theo một cái hộp dài có vẻ rất cổ bèn hỏi.

Kỷ Lăng Phong cười nói, “Chờ tin tốt của tôi đi!”

Nhà họ Thái.

Cha Thái, mẹ Thái nghe nói con gái rốt cuộc muốn kết hôn, vui vẻ ngồi trên

ghế sa lon chờ. Mẹ Thái kéo tay chồng cười nói, “Cuối cùng cũng nghĩ

thông!”

“Đúng vậy! Không biết là người nào có thể bắt được trái

tim của con gái bảo bối nhà chúng ta? Tôi nghĩ chắc không kém Vân Hải

bao nhiêu đâu!”

“Đương nhiên! Chẳng lẽ đến từ trung ương?” Đàn

ông có sức hút hơn Lạc Vân Hải, cỡ như thị trưởng thành phố thì không đủ tư cách rồi, nhất định là nhân vật cấp cao hơn.

Thái Bảo Nhi

nghe vậy, thầm đổ mồ hôi hột, thấy Kỷ Lăng Phong đang từ cổng chính đi

vào, bèn chạy nhanh ra mở cửa, “Cha mẹ, anh ấy tới! Cha mẹ đừng làm khó

anh ấy đó!”

“Biết, biết!”

Năm phút sau.......

Không khí vui mừng trong phòng nhanh chóng ngưng kết thành băng. Mẹ Thái

giống như hận không thể nhìn xuyên thủng Kỷ Lăng Phong. Cha Thái cũng

đen mặt.

Kỷ Lăng Phong đứng ngồi không yên, lại gọi, “Bác trai, bác gái!”

“Cậu bao nhiêu tuổi rồi?”

Quả nhiên, cha Thái mẹ Thái không hề bị lão thị, câu đầu tiên đã hỏi đúng vấn đề mấu chốt.

Kỷ Lăng Phong cười gượng nói, “Dạ hai mươi lăm ạ. Vừa qua tết là được hai mươi sáu!”

“Qua tết Bảo Nhi được ba mươi ba!” Mẹ Thái giơ ngón tay ra tính, động tác

giống y đúc Kỷ Lăng Phong lúc biết tuổi của Thái Bảo Nhi, “Hai mươi lăm, hai mươi sáu, hai mươi bảy.... ... Ba mươi hai.....” Đếm xong bà la

lên, “Con gái, con đang giỡn với cha mẹ phải không?”

“Mẹ, con thật sự thích Lăng Phong!”

Mẹ Thái rất muốn mở miệng