thư.
‘Trình Thất, kiếp này anh thua tên đó, nhưng kiếp sau, chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau! Xuống địa ngục anh sẽ xin Diêm Vương cho chúng ta đầu thai
cùng một chỗ. Anh tình nguyện tiếp nhận bất kỳ nỗi khổ nào ở địa ngục để đạt được mong ước đó. Tuy em luôn xem anh như anh trai, nhưng anh thích em, thích từ rất lâu rồi!’
Tên Kỳ Dịch đáng ghét, chết rồi vẫn
còn nhiều chuyện, không cho người ta sống yên ổn! Lạc Viêm Hành giật bức hình, hung hăng xé nát, “Kiếp sau? Kiếp sau Trình Thất vẫn là vợ của
Lạc Viêm Hành này!” Phòng tên đó mấy chục năm, không ngờ còn có chiêu
này!
Trình Thất trừng Lạc Viêm Hành một cái, “Tôi đâu có ngốc!
Chuyện này tôi đã biết từ sớm, chỉ nghĩ cứ giữ một khoảng cách, là anh
ta sẽ hiểu và đi yêu người khác. Không ngờ đến chết anh ta vẫn không
chịu từ bỏ. Ông già trong lòng tôi chỉ có ông, chết cũng không đổi, được chưa? Đừng tức giận nữa, tôi đi chào hỏi khách khứa đây!” Già rồi còn
ghen! Nhàm chán!
Lạc Viêm Hành tức giận ném vụn giấy vào thùng
rác. Tên Kỳ Dịch này đúng là si tình, hi vọng Diêm Vương đừng nghe lời
nói bậy của tên đó. Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!
Ngay đêm tân
hôn, Lạc Viêm Hành vừa từ phòng sách bước ra đã thấy con trai đang bưng
một chậu nước nóng, bèn nói, “Phòng con có nhà tắm mà?”
“Mộng Lộ
nói dùng nước muối rửa chân mới thoải mái!” Lạc Vân Hải thấy nước đã
nóng vừa đủ, bèn lướt qua người Lạc Viêm Hành, “Cha ngủ sớm đi!”
“Đợi đã......!”
Lạc Viêm Hành ngăn Lạc Vân Hải lại, “Con rửa chân cho Mộng Lộ?”
Lạc Vân Hải không hiểu sao cha mình lại kinh ngạc như thế, nhưng vẫn gật
đầu đáp, “Dạ!” Có gì không đúng à? Hiện giờ Mộng Lộ khom lưng rất khó
khăn, anh không rửa chân cho cô thì ai rửa?
Lạc Viêm Hành tức
giận vỗ đầu Lạc Vân Hải một cái, “Con...... Con thật vô dụng.......Còn
tệ hơn cả cha!” Nói xong ông tức giận thở phì phò đi xuống lầu. Còn chấn chỉnh nề nếp gia đình cái gì? Chuyện như vậy nó còn chịu làm thì không
biết bình thường còn đến mức nào nữa! Trời ơi! Nhà họ Lạc bị cái gì
nguyển rủa hả?
Lạc Viêm Hành rất hối hận, thầm nghĩ, sớm biết vậy đã không đi nói giúp giùm nó rồi!
Lạc Vân Hải liếc Lạc Viêm Hành một cái. Có bản lĩnh cha đi ra oai với mẹ
đi! Việc này quả thật rất mất mặt, nhưng anh không thể để Mộng Lộ tự
mình rửa chân được. Cha, chuyện chấn chỉnh nề nếp gia đình đành giao cho đời sau vậy. Đào Đào tuyệt đối không phải là một đứa sợ vợ đâu!
Ngày hôm sau Trình Thất tự tay mình làm cơm chiên trứng, chờ con dâu xuống thì nói, “Ăn hết cái này đi!”
Lạc Viêm Hành vừa nghe, thầm đổ mồ hôi hột, giả bộ xem báo tiếp.
Hạ Mộng Lộ nhìn cái món đen thui trong dĩa, nghi ngờ hỏi, “Đây là gì vậy ạ?”
“Cơm chiên trứng!” Trình Thất tự hào hất cằm, “Món cha con thích ăn nhất!”
Lạc Viêm Hành thầm nghĩ, món ông thích nhất? Ngoại trừ món này bà ấy còn
biết làm món nào khác nữa đâu! Nếu có thật sự ông rất muốn ăn món khác!
Hạ Mộng Lộ cau mày nói, “Không ăn!”
“Tại sao?” Trình Thất khó hiểu hỏi.
“Đây là cho người ăn à?” Hạ Mộng Lộ thấy Trình Thất hung hăng như muốn đánh
nhau, bèn cười nhạo nói, “Ngày đầu tiên đã muốn gây gổ?”
Trình
Thất siết chặt nắm tay, tức giận cầm cái khay đi vào bếp. Thật không
muốn ăn? Bà cảm thấy rất ngon mà. Trình Thất cầm lấy cái muỗng, múc một
muỗng to cho vào miệng, thật là thơm!
Hạ Mộng Lộ sờ sờ bụng mình, thầm nói, con gái à, có con thật là tốt! “A Hải, quà của em đâu?”
“Không có ở đây! Đi thôi!” Lạc Vân Hải nhìn đồng hồ một cái, rồi đứng dậy kéo hai cái va li đi ra cửa.
Có ý gì? Hạ Mộng Lộ gãi gãi đầu, không thể không đuổi theo. Dù rất tò mò
nhưng cô vẫn không hỏi nhiều, vì cô biết, chỉ cần anh không muốn nói, có hỏi cũng mất công.
Khi thấy xe tới sân bay, Hạ Mộng Lộ thầm
nghĩ, chẳng lẽ đi hưởng tuần trăng mật? Đây cũng được coi là quà tặng?
Vốn là kế hoạch đã định sẵn mà?
Tới cửa kiểm tra, Hạ Mộng Lộ không nhịn được nữa nỏi, “Lạc Vân Hải......”
“Đinh đinh đinh!”
Hạ Mộng Lộ chưa hỏi xong, Hạ Nguyệt Đình đã xuất hiện, lắc lắc vé máy bay
trong tay, “Chẳng lẽ chị quên rồi sao? Trước kia, lúc ở Phồ Đà, chúng ta đã từng hẹn, sẽ đi Bắc Kinh với nhau! Bảo Nhi cũng đi chung với chúng
ta!” Nói xong, cô kéo tay Thái Bảo Nhi đang cười tươi rói tới.
Hạ Mộng Lộ ngây người, “Bắc Kinh?”
Lạc Vân Hải ôm vai Hạ Mộng Lộ, nói nhỏ vào tai cô, “Em biết điều hạnh phúc
nhất trên thế gian này là gì không? Chính là được đi du lịch với người
yêu nhất và bạn bè tốt! Lần này chúng ta chỉ là những khách du lịch bình thường! Hài lòng không?”
Hạ Mộng Lộ đưa tay che miệng, hốc mắt
ửng đỏ, “Thì ra mọi người vẫn nhớ!” Cô tưởng họ đã quên mất rồi. Đây quả thật là chuyện hạnh phúc nhất thế gian!
“Chị, ai cũng nhớ hết,
không ai quên cả. Hơn nữa lần này là do anh rể đề nghị!” Tuy anh rể
không biết nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng những gì đã hứa, anh ấy đều
ghi tạc trong lòng.
Thật giống như trở về sáu năm trước. Mùa xuân năm đó, bốn người ngồi trên du thuyền đi quanh Phổ Đà. Quanh đi quẩn
lại, ước nguyện đã được thực hiện! Hạ Mộng Lộ ôm lấy Hạ Nguyệt Đình và
Thái Bảo Nhi, nức nở nói, “Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau đú