theo phong kiến, lại rất cố chấp, là đối tượng trọng điểm cần phải đả kích.”
“Dừng, dừng,
dừng!” Nhiếp Tiểu Thiến nuốt xuống một miếng cơm cuối cùng, cắt ngang lời anh
“Anh đang ảo tưởng cái gì vậy? Ai muốn cùng anh đả kích ba anh chứ? Em có nói
sẽ cùng ở một chỗ với anh sao?”
“Chúng ta chẳng
phải đã sớm ở cùng nhau rồi hay sao?” Đới Xuân Diệu dùng ánh mắt như đang nhìn
bệnh nhân tâm thần nhìn Nhiếp Tiểu Thiến “Nếu đã dự định cùng sống với nhau,
như vậy nhất định phải thu phục cha mẹ anh!”
“Hừ!” Nhiếp Tiểu
Thiến lại nghĩ đến ánh mắt mẹ của anh nhìn mình, lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Ba
mẹ anh chính là chê nghèo yêu giàu, khinh thường người bình dân như em, bất quá
em cũng không oán bọn họ, nếu đổi lại là em, con của mình không cần đại tiểu
thư môn đăng hộ đối, mà lại đi tìm một con bé khô quắt, em cũng sẽ không đồng
ý.”
Lại nghĩ đến Big
breast (gái ngực bự) Nghiêm Cầm Cầm lắc lắc eo thon nhỏ lắc lư ở trước mặt cô,
cô liền nén giận, thế cho nên nửa câu cuối cùng vừa rồi nói ra cũng là chua
chát.
“Khô quắt?” Đới
Xuân Diệu ánh mắt dao động ở trên người Nhiếp Tiểu Thiến, không có ý tốt nở nụ
cười “Trước kia thì đúng là có điểm, hiện tại có thể coi như là tiểu S......”
“Lăn!” Nhiếp
Tiểu Thiến cắn răng, đứng dậy chuẩn bị đi, lại bị Đới Xuân Diệu một phen giữ
chặt, thuận thế kéo vào trong lòng.
“Tiểu Thiến, anh
sai rồi, chúng ta trở lại đề tài chính đi.”
Nhiếp Tiểu Thiến
từ chối một chút, hung hăng nói: “Cầm thú còn không buông móng vuốt của anh
ra!”
Đới Xuân Diệu
nghẹn khuất buông móng vuốt đang đặt ở trên gò núi nhỏ của Nhiếp Tiểu Thiến,
con ngươi sáng trong nhìn chằm chằm Nhiếp Tiểu Thiến, nói chân thành: “Tiểu
Thiến, anh thật sự là muốn sống cùng với em, muốn kết hôn với em, anh hiện tại
rất muốn biết em nghĩ như thế nào.”
Nghe anh dùng
giọng nói chân thành nói chuyện với mình, Nhiếp Tiểu Thiến tâm run lên nhè nhẹ,
thậm chí có chút không biết phải làm sao. Suy nghĩ thật lâu, mới chậm rãi nói:
“Anh vì cái gì nhất định phải sống cùng với em, anh không chê em tuổi lớn hay
sao, nhà lại nghèo, tính tình không tốt, thích bạo lực, hay nói tục sao?”
“Trời ạ! Tiểu
Thiến, em không phải là thục nữ sao! Loại chuyện như vậy mà cũng phải hỏi sao?
Anh chính là nghĩ, rất muốn, phi thường nghĩ, tối hôm qua anh cũng đã suy nghĩ
thật lâu, sống chung với em, cũng không phải là do anh nhất thời xúc động, thật
sự, có lẽ với em là thân cận, nhưng là hiện tại quyết định này tuyệt đối không
phải là nhất thời xúc động, anh tuyệt đối không phải là giở trò lưu manh!”
Đới Xuân Diệu
bỗng nhiên quỳ một gối xuống đất, khóe miệng nhoẻn nụ cười, trong mắt phượng
phản chiếu khuôn mặt tròn bầu bĩnh của Nhiếp Tiểu Thiến, con ngươi long lanh
như nước, hôn lên mu bàn tay của Nhiếp Tiểu Thiến.
“Anh, anh làm gì
thế! Anh đây là đang muốn cầu hôn em sao?” Nhiếp Tiểu Thiến kích động ! Nhìn
anh trước măt cùng tình tiết cầu hôn trong TV rất là giống nhau, chỉ thiếu là
tay không cầm nhẫn, tiểu tâm can rung động, đầu óc bắt đầu rút gân “Hừ, anh nằm
mơ đi, trước khi chưa thu phục được cha mẹ anh, em sẽ là không đồng ý, em cũng
không nghĩ sau khi cưới sẽ xảy ra đại chiến giữa mẹ chồng và nàng dâu!”
“Thật sự ? Em
nguyện ý gả cho anh sao?” Đới Xuân Diệu âm lượng trong nháy mắt cao vút, đứa
ngốc đều có thể nghe ra cảm xúc dâng trào trong lúc này của anh.
“Này, này, này!
Ai nguyện ý gả cho anh a! A? Chớ tự mình thêu dệt!” Nhiếp Tiểu Thiến nói năng
lộn xộn.
“Vậy ý em nói là
anh đem cha mẹ anh thu phục em gả cho anh, hừ hừ, em cứ chờ đấy Tiểu Xuân Diệu
của em sẽ cưới được em về nhà!” Đới Xuân Diệu đắc chí vừa lòng, nhịn không được
lại hôn chụt lên má Nhiếp Tiểu Thiến một cái.
Nhiếp Tiểu Thiến
ghét bỏ lau quệt nước miếng chảy trên mặt, đầu óc còn chưa có quay lại. Chính
mình vừa rồi nói phải gả cho anh sao? Ô~ hình như là có nói qua một câu như vậy
a. Móa! Lại bị vẻ đẹp của anh làm cho mê hoặc, quả nhiên đầu óc một đoạn đường
chỉ nói hươu nói vượn! Nhiếp Tiểu Thiến a Nhiếp Tiểu Thiến, mi không thể khống
chế được hay sao! Oa oa oa oa oa!
Hai người đem sự
tình nói rõ, hiểu lầm cũng được giải khai, lại hoan hỉ vui mừng tắm uyên ương.
Đối mặt với cha mẹ, bọn họ muốn cùng chung mối thù, trước sau giáp kích, đấu
trí đấu dũng khí, thân thể cùng tinh thần cùng chung kiên trì! Bất quá phương
pháp đấu trí đấu dũng khí như thế nào, Nhiếp Tiểu Thiến còn không biết, trước
nhìn xem Đới Xuân Diệu xử lý như thế nào đã.
Ư hừ, có một
người đàn ông để đảm đương vẫn là tốt nhất.
Ngày hôm sau,
mặt trời theo lẽ thường dần dần nhô lên, tuy rằng đã là đầu thu, nhưng là vẫn
còn chút nóng bức của cuối mùa hạ, bởi vậy Nhiếp Tiểu Thiến quả quyết bỏ đi ý
niệm chen lấn ở bến xe bus trong đầu, ngoan ngoãn chờ Đới Xuân Diệu đưa cô đi
làm. Sau khi đưa cô đến bệnh viện, Đới Xuân Diệu vội vội vàng khởi động động
cơ, trước khi xử lý tốt vấn đề phía cha mẹ, anh trước hết cần phải giải quyết
dứt điểm một việc phiền toái.
Bên trong quán
Starbucks, Đường Tống y theo thời gian hẹn gặp mặt trong điện thoại, đúng giờ
t
