én
lửa giận trong lòng, nói: “Em hỏi anh, anh chỉ cần trả lời đúng hoặc là không
đúng.”
Đới Xuân Diệu
nhẫn nại gật gật đầu.
“Nghiêm Cầm Cầm
với anh là thanh mai trúc mã có phải hay không?”
“Xem như là
vậy.” Đới Xuân Diệu nghĩ nghĩ nói.
Nhiếp Tiểu Thiến
hít sâu một hơi “Cha mẹ anh cùng cha mẹ của cô ấy có ý đồ kết làm thông gia,
đúng hay không?”
“Đúng, nhưng là
anh chưa từng có đáp ứng qua.”
“Vậy anh vì cái
gì mà không nói cho em biết?”
“Em cũng không
có hỏi a.”
Nhìn thái độ vô
vị như vậy của anh, Nhiếp Tiểu Thiến tuy rằng đã không còn phẫn nộ như vừa rồi,
nhưng cũng là rất đau lòng, đối với người đàn ông ở trước mặt này, anh ta giấu
mình tốt đến như vậy, chính mình lại một chút cũng không hiểu biết về anh ta,
thật sự là đã sống uổng phí hai mươi chín năm mà.
Bỗng dưng, trong
đầu cô hiện lên ánh mắt lạnh lùng cùng khinh thường cô của mẹ anh. Phía trước
cha mẹ của anh có thể dễ dàng tha thứ Nghiêm Cầm Cầm kia ở trước mặt mình cùng
Đới Xuân Diệu ấp ấp ôm ôm, chắc là cố ý muốn cho cô thấy, làm cho cô tự biết
khó mà lui đi?
“Được rồi, em
hiểu rồi, anh đi đi.” Cô bình tĩnh nói một câu.
Đợi đến khi cô
kịp có phản ứng, thân mình lại bị Đới Xuân Diệu mạnh mẽ ngăn chặn, Tiểu Thiến
giãy giụa, suy nghĩ muốn thoát thân, nhưng là cô càng là giãy giụa Đới Xuân
Diệu lại càng không buông tha cô. Hôn xuống đôi môi của cô. Lại cắn cắn, quả
thực giống như muốn đem cô xé rách.
“Thả em ra!”
Nhiếp Tiểu Thiến trợn tròn hai mắt, cắn thật mạnh vào môi Đới Xuân Diệu mới
khiến cho anh buông môi mình ra “Thả em ra!”
Đới Xuân Diệu
sao có thể chịu nghe cô cơ chứ, nắm chặt hai tay của cô, hung hăng cắn xuống.
Anh ở trước mặt cô chưa từng có thất thố như vậy, liều mạng muốn có được cô như
vậy, đoạt lấy cô, ép khô mỗi một tấc da thịt của cô, những chỗ tên đàn ông kia
chạm qua, anh muốn lấy trở về gấp bội.
Xoạc một tiếng,
y phục của Nhiếp Tiểu Thiến bị thô bạo xé rách, Đới Xuân Diệu điên cuồng mà
tháo nội y của cô, bay thẳng đến tiểu anh đào đã bị sợ làm cho run run ngậm
vào. Khi thì nặng nề mút vào, khi thì nhẹ nhàng gặm cắn.
Nhiếp Tiểu Thiến
cho tới bây giờ đều chưa từng gặp qua bộ dáng này của anh, anh hiện tại hai mắt
đỏ ngầu, ở tại trên người mình liều mạng đòi lấy, quả thực giống như là ma quỷ,
nội tâm sợ hãi áp đảo khoái cảm trên thân thể, làm cho cô chính là liều mạng
muốn giãy khỏi giam cầm của anh.
“Thả em ra,
không nên đụng vào em, ô ô ô ô ~~” Nhiếp Tiểu Thiến khóc cầu xin tha thứ.
Nội y cuối cùng
che đậy ở trên người cũng bị anh thô bạo xé toang. Đột nhiên cảm giác được giữa
hai chân có một vật thể cứng rắng nóng bỏng, không ngừng mà ma sát, thế nhưng
nóng lòng muốn thử.
“Không cần!”
Nhiếp Tiểu Thiến
kêu rên một tiếng, anh đã tiến vào bên trong cơ thể của cô, cũng nhanh chóng ở
bên trong cơ thể cô mạnh mẽ đâm thẳng. Vừa mới bắt đầu Nhiếp Tiểu Thiến còn
muốn giãy giụa phản kháng, nhưng là dần dần, khoái cảm mãnh liệt trên thân thể
đánh sấu vào tất cả tế bào thần kinh của cô, làm cho cô bị lạc mất
chính mình.
Sau một hồi vận
động kịch liệt, toàn thân hai người đều dính dính, Nhiếp Tiểu Thiến mềm mại bị
Đới Xuân Diệu ôm vào trong ngực, trên gương mặt còn chưa hết ửng hồng.
“Cút đi!”
Nhiếp Tiểu Thiến
thở hổn hển như trước không quên hai chữ này, mới vừa rồi Đới Xuân Diệu thô bạo
giữ lấy chính mình như vậy, quả thật còn không bằng cầm thú, anh ta nghĩ rằng
anh ta làm vậy là mình có thể tha thứ cho anh ta hay sao? Nhiếp Tiểu Thiến bi
ai nghĩ, mỗi lần hai người gặp phải vấn đề gì đó, luôn không cùng nhau ngồi
xuống giải quyết tốt, Đới Xuân Diệu mỗi lần đều là dùng phương thức như vậy để
mê hoặc mình. Nhưng là Nhiếp Tiểu Thiến cô không phải là một cô gái mới hai
mươi, nên giải quyết nhất quyết phải giải quyết. Cô cũng thừa nhận, hôm nay lúc
ở trong nhà anh, biểu hiện của mình là không đủ bình tĩnh, nhưng là Đới Xuân
Diệu thì như thế nào? Anh thế nhưng lại không nhìn mình, đúng vậy, điều kiện
của anh là rất tốt, nhưng là ở trong tình yêu, không nên đề cập về điều này,
chẳng lẽ bởi vì Nhiếp Tiểu Thiến cô nhiều tuổi hơn so với anh, cho nên mỗi lần
đều phải tha thứ cho anh, trấn an anh, nhân nhượng anh sao?
Hiện tại suy
nghĩ của Nhiếp Tiểu Thiến phi thường bình tĩnh, cô tinh tế nghĩ đoạn cảm tình
hoang đường này của mình cùng Đới Xuân Diệu, không khỏi muốn cười thành tiếng.
Trước tiên là
thái độ của cha mẹ anh, cô coi như là đã thấy rõ ràng. Tuy rằng không có ở
trước mặt anh tỏ thái độ như thế, nhưng là trong lòng Nhiếp Tiểu Thiến rất rõ
ràng, cha mẹ anh không thích mình, hay nói cách khác, cô nếu cố ý cùng Đới Xuân
Diệu đến với nhau, như vậy con đường này đi sẽ rất gian nan. Đới Xuân Diệu sẽ
vì cô buông tha cho sản nghiệp của gia đình? Hiển nhiên là không có khả năng.
Nhiếp Tiểu Thiến
cười khổ, là cô quá ngây thơ rồi, có lẽ lúc trước là do mình bị vẻ đẹp của anh
làm cho hôn mê, choáng váng đầu óc. Cô cùng anh vốn là không thích hợp, cần gì
phải miễn cưỡng thử một lần đây?
“Tiểu
Thiến......” Đới Xuân Diệu thấp giọng gọi cô, ủy khuất nói: “Anh sau