g ý hay không, trực tiếp kéo cô bước đi.
Sắc mặt của Đới
Xuân Diệu rất khó xem, đi rất nhanh, Nhiếp Tiểu Thiến cơ hồ là bị anh kéo đi,
khí lực của anh rất lớn, dùng sức cầm thật chặt tay Nhiếp Tiểu Thiến, thế cho
nên hai người là lắc lắc đi ra ngoài, đương nhiên, là Nhiếp Tiểu Thiến đi xiêu
vẹo.Vì sao lại như thế này? Đau nhức quá! Bị một người đang ở trong cơn phẫn nộ
nắm chặt cổ tay, không phải là dắt mà là kéo, nếu đổi lại là một con heo cũng
sẽ eng éc kêu lên mấy tiếng đi?
“Anh buông ra,
buông ra!” Nhiếp Tiểu Thiến dùng sức muốn gạt tay anh ra, trên khuôn mặt nhỏ
nhắn đỏ bừng, bởi vì đau đớn mà có chút vặn vẹo.
Đới Xuân Diệu
không để ý tới cô, mặt vẫn còn đen đi ở phía trước, đến trước xe ô tô thì dừng
một chút, trong tay vẫn nắm chặt, không chỉ riêng tay của Nhiếp Tiểu Thiến, có
lẽ anh còn muốn nắm gì đó. Mở cửa xe, ấn Nhiếp Tiểu Thiến vào trong xe, chính
mình cũng tiến vào trong xe. Đôi môi vẫm mím chặt như cũ, sắc mặt lạnh như băng
trước nay chưa từng có, thậm chí ngay cả liếc mắt cũng không nhìn cô một cái,
khởi động xe, hướng nhà chạy về.
Xe chạy
cực nhanh, chạy băng băng trên đường náo nhiệt, Nhiếp Tiểu Thiến nhìn mà mất
hồn mất vía, đang hơi hơi có men say nhìn ra bên ngoài cửa kính xe, người đi
đường thoáng hiện lên một cái rồi biến mất, làm cô sợ tới mức hết hồn. Nhiếp
Tiểu Thiến nghiêng đầu nhìn anh, đầu óc choáng váng, đẹp trai quá! Thật sự là
quá đẹp trai! Cho dù có đang tức giận vẫn đẹp trai như thường!
Nhưng là, nhẽ ra
người tức giận phải là Nhiếp Tiểu Thiến cô chứ, anh ta làm gì mà phải phẫn nộ
như vậy?
“Anh, anh lái xe
chậm một chút, anh đi như vậy sẽ gây ra tai nạn chết người mất.” Nhìn kim đồng
hồ đo tốc độ càng ngày càng hướng lên mức cao nhất, Nhiếp Tiểu Thiến rốt cục mở
miệng khuyên anh. Giận dỗi thuộc về giận dỗi, an toàn cho sinh mạng vẫn là
không thể mang ra đùa giỡn được.
Đới Xuân Diệu
không để ý tới cô, sa sầm mặt tiếp tục giẫm chân ga.
“Này. Tôi bảo
anh chạy chậm một chút, anh có nghe thấy không!” Nhiếp Tiểu Thiến sốt ruột, cô
thật sự là không muốn chết a.
Tiếp tục giẫm
chân ga, Nhiếp Tiểu Thiến vẫn như cũ cảm giác được xe như là đang lao ở giữa
không trung, thật may là đoạn đường này người và xe đi lại cũng ít hơn.
“Đới Xuân Diệu,
anh dừng xe lại cho tôi!” Nhiếp Tiểu Thiến nhìn gương mặt lạnh lùng của anh,
rốt cục nhịn không được hô to “Anh, tên khốn khiếp này, anh dừng xe lại cho
tôi, tôi muốn xuống xe! Muốn chết thì tự anh đi tìm cái chết đi! Đừng kéo theo
tôi chôn cùng anh!”
Lúc nói những
lời này, tiếng gió gào thét vù vù ở bên tai cô, làm cho màng nhĩ của cô đau
nhức, tâm của cô bắt đầu run rẩy, người này khẳng định là điên rồi! Điên rồi!
Két~ một tiếng
phanh gấp vang lên, xe đột nhiên dừng lại làm cho cả người Nhiếp Tiểu Thiến
nhào về phía trước, thật may là xe cao cấp có dây an toàn rất chắc chắn, đúng
lúc kéo cô trở về ghế. Mạng treo lơ lửng, sự sống chết ở trước mắt, người này
rốt cục lạc đường biết quay lại!
Ông trời a ~ vừa
rồi cùng tử thần chạy thi, thiếu chút nữa Nhiếp Tiểu Thiến cô phải lên thiên
đường thăm hỏi ông nội bà nội rồi! Một thân mồ hôi lạnh, mặt trắng bệch, thế mà
cái người điên này bây giờ còn cười được. Cười khuẩy phải không? Vừa rồi không
biết tại sao anh ta lại phát hỏa, Nhiếp Tiểu Thiến cô là nơi để cho anh ta trút
giận sao? Một tên đàn ông có thể tùy tiện quăng cô, lại đến một tên đàn ông
khác trút giận lên cô, thật là muốn bức chết cô mà!
Đầu năm nay, phụ
nữ quả thật là không được coi trọng, Nhiếp Tiểu Thiến thật sự có điểm tức giận,
dựa vào cái gì mà mỗi người bọn họ có thể tùy tiện đến bắt nạt cô, rõ ràng hôm
nay cô là người chịu ủy khuất nhất, không phải hay sao!
Hai người dọc
theo đường đi không để ý đến đối phương, thậm chí ngay cả nhìn đều không có
nhìn một chút. Về tới nhà, đổi dép lê, tắm rửa, lên giường, trong phòng ngủ cửa
sổ mở ra, ngoài cửa sổ lại hiện lên sấm chớp báo trước sẽ có mưa rào, trong lúc
nhất thời gió lớn thổi mạnh. Nhiếp Tiểu Thiến nhìn Đới Xuân Diệu mặt vẫn đen
như cũ, trong lòng lành lạnh, đã có một loại dự cảm phi thường không ổn, hình
như đây là sự yên tĩnh trước cơn bão táp, toàn thân lộ ra ớn lạnh. Cô không dám
lên tiếng nói chuyện với anh, chỉ sợ vừa động, người này liền lập tức bộc lộ sự
tức giận.
Ninh Thái Thần
không biết tốt xấu xông vào, hướng về phía Đới Xuân Diệu kêu meo meo meo meo, ý
tứ là muốn anh ôm nó. Nhiếp Tiểu Thiến xoay người nằm xuống giường, hai lỗ tai
lại dựng thẳng lên, lắng nghe nhất cử nhất động của anh.
“Cút ngay!”
Một tiếng quát
khẽ vang lên, cùng với tiếng kêu rên thảm thiết của Ninh Thái Thần làm hù dọa
đến Nhiếp Tiểu Thiến. Cô xoay người nhìn Ninh Thái Thần kinh hoảng chạy đi, ngọn
lửa trong đầu được khơi mào ~ bỗng chốc thổi bùng lên.
“Muốn phát hỏa
thì trở về nhà của anh mà phát hỏa, Ninh Thái Thần cũng không có thù oán gì với
anh!” Nhiếp Tiểu Thiến kìm nén cơn tức ở trong lòng, lạnh lùng nói một câu.
“Đứng lên!” Đới
Xuân Diệu không khống chế được sự phẫn nộ trong nội tâm, rốt cục hướng Nhiếp
Tiểu