ể
nghe điện thoại.
“Này, Xuân Diệu,
có việc sao?” tại thời điểm quẫn bách nhất, anh lại gọi điện thoại tới, kỳ thật
là làm cho trong lòng của Nihếp Tiểu Thiến cảm thấy ấm áp.
“Cô đang ở đâu?
Như thế nào về nhà lại không thấy cô, tôi đang làm chút cá cho Ninh Thái Thần.”
giọng nói của đối phương cực kỳ ôn nhu, Nhiếp Tiểu Thiến trong lòng ấm áp, suy
nghĩ hai giây nói: “Tôi hôm nay ăn cơm ở bên ngoài, anh cứ ăn cơm đi nha.”
Đới Xuân Diệu
vừa nghe, đột nhiên khẩn trương lên, vội hỏi: “Ở đâu? Với ai? Tôi tới đón cô.”
Có nên nói cho
anh ta biết không? Nhiếp Tiểu Thiến do dự một chút, nghĩ đến kẻ bạc tình đầy
chán ghét ở trong gian ghế lô kia, liền lên tiếng: “Bạn học gặp mặt nhau, ở
Long Dược.” Nói xong, liền vội vàng cúp điện thoại. Kỳ thật cô vẫn là hy vọng
Đới Xuân Diệu đến đây đón cô về, cô có thể hướng người nọ chứng minh cô hiện
tại một người cũng tốt lắm.
Nhìn gương mặt
ỉu xìu buồn bã của mình trong gương, Nhiếp Tiểu Thiến dùng nước lạnh rửa mặt,
hít sâu một hơi, trở lại gian ghế lô. Bên trong bắt đầu có người kính rượu, một
người lại một người, tất cả đều hướng Đường Tống chúc tụng.
Cô thiếu chút
nữa quên, bữa tiệc ngày hôm nay cũng là do Đường Tống tổ chức.
Đường Tống cũng
là không từ chối, cầm lấy ly rượu uống một hơi cạn sạch, cũng không biết là đã
uống bao nhiêu ly rồi, Lục Khổng Tước bên cạnh rốt cục nhìn không được, nhẹ
giậm chân, trên mặt hiện lên hai rặng mây hồng, mồ hôi~ làm trôi đi lớp phấn
thật dày, làm cho rặng mây hồng kia nhìn thấy rất rõ, thẹn thùng nói: “Mọi
người không cần phải rót rượu cho Đường Tống nữa, nếu uống nữa anh ấy sẽ say
mất~”
“Ơ, Liễu đại mỹ
nhân đau lòng a, Nhiếp Tiểu Thiến của người ta còn chưa lên tiếng nha, cô gấp
cái gì a?” Có người ồn ào, làm cho trên mặt Lục Khổng Tước lại càng đỏ lên, cắn
môi đỏ mọng trừng mắt nhìn Nhiếp Tiểu Thiến.
Con mẹ nó!
Chuyện nhố nhăng này sao lại đổ lên trên đầu của mình vậy? Chẳng lẽ không thể
để cho mình ăn một bữa thật ngon sao? Nhiếp Tiểu Thiến nóng nảy, không thể chịu
được nữa, có một số việc cần phải nói rõ ràng!
“Mọi người thích
uống hay không, chuyện này liên quan gì đến tôi!” Nhiếp Tiểu Thiến tức giận trả
lời một câu, nhất thời không có người còn dám lấy cô ra để nói giỡn nữa, chỉ là
kinh ngạc nhìn cô vài giây, tiếp tục uống rượu.
Lục Khổng Tước
vừa rồi chịu nhục, lúc này lại nhịn không được, cô ta cắn răng, nói: “Được, tôi
thay mặt Đường Tống uống có được không?”
Ái chà, thật
đúng là đem chính mình trở thành nữ nhân của người ta!
Nhiếp Tiểu Thiến
không để ý tới bọn họ ầm ĩ, tiếp tục ăn sơn hào hải vị của cô, cô không có chú
ý tới, Đường Tống hai má đã đỏ lên, không biết từ khi nào đã ngồi trở lại bên
cạnh cô, một đôi mắt hoa đào mang theo vài phần men say, nhìn chằm chằm vào cô
không chớp mắt, ánh mắt hồng hồng kia, biểu tình thực cổ quái, giống như là
muốn đem cô ăn luôn vậy.
“Tiểu
Thiến......” Bên tai truyền đến thanh âm gọi khẽ của hắn, phỏng chừng hắn là
mượn rượu, tiến đến bên cạnh tai của Nhiếp Tiểu “Tiểu Thiến, uống với anh một
chén đi.”
Móa! Quả nhiên
là say! Nhìn ánh mắt hắn ôn nhu long lanh như nước, Nhiếp Tiểu Thiến lắc lắc
đầu, hừ, mới không cần nói cho hắn biết hơi thở mang theo mùi rượu của hắn thật
mê người, rất dễ chịu nha! Nghe không thấy, nghe không thấy ~ cô không để lại
dấu vết xê dịch mông, cùng hắn giữ một khoảng cách.
“Tiểu Thiến ~
mấy năm nay anh vẫn luôn nhớ về em......”
Khốn khiếp! Lại
tới nữa! Nhiếp Tiểu Thiến trong lòng mềm nhũn ra, dù sao tình cảm nhiều năm như
vậy, lại là mối tình đầu, nụ hôn đầu tiên, đêm đầu cũng là trao cho hắn, cho dù
là không còn thương nữa, nhưng tại đây khi bị nhắc tới vẫn là sẽ có cảm giác bị
bóp chặt trái tim một chút, cô lại có như vậy mấy giây sợ hãi, nhưng rất nhanh
khôi phục lại sự trấn định, hơi hơi nghiêng đầu, cười cười, nói: “Cám ơn anh
còn nhớ rõ tôi.”
Đường Tống mặt
cứng đờ, đáy mắt hiện lên sự ưu thương, nhẹ nhàng nhấc đầu lên trên vai Nhiếp
Tiểu Thiến. Lục Khổng Tước quay đầu lại, ngây người. Mọi người, ngây người.
Nhiếp Tiểu Thiến, hóa đá!
Con mẹ nó, người
này là muốn gây ồn ào loại nào a, nhất định phải tới trêu chọc mình mới được
hay sao? Thật vất vả mới buông xuống được, hắn rốt cuộc là muốn nháo loại nào!
Nhiếp Tiểu Thiến thật sự rất nổi giận, rất muốn khóc, rất bất đắc dĩ, lại rất
không cam lòng, tư vị bị người nhìn chăm chú như vậy quả thật là khó chịu, quan
trọng nhất là vì sao quyền chủ động đều nằm trong tay hắn, hắn nghĩ muốn buông
tha liền buông tha, muốn dựa vào gần liền dựa vào gần hay sao?
Đột nhiên trong
đầu hiện lên nụ cười bá đạo của Đới Xuân Diệu, anh ta ôm Ninh Thái Thần nhà cô
ngồi trên ghế sô pha, cùng nhau xem cảnh cô mới vừa bước ra khỏi phòng tắm,
nhất thời khí huyết dâng trào, Đường Tống ngươi là cái thá gì chứ!
Nhiếp Tiểu
Thiến~ phốc ~ đứng lên, mặt đen lại, nói: “Đường Tống anh muốn cùng
tôi cụng ly sao? Đến đây đi!” cô phi thường hào sảng cầm chai rượu trắng ở trên
bàn lên, chai rượu này hình như tên là Điếu Ngư Đài chuyên dùng trong những bữa
tiệc
