Disneyland 1972 Love the old s
Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323753

Bình chọn: 7.5.00/10/375 lượt.

ã đọc ở đâu đó về

câu chuyện giữa Diệp Tử và Hướng Huy, sao cậu lại đặt giống như của người ta

thế?”.

Lưu Huệ trả lời hùng hồn: “TVB, TVB cậu có hiểu không?”

An Ninh trừng mắt ko hiểu.

Hai người lại tán gẫu vài câu, An Ninh bắt đầu vào chủ đề chính: “Tối nay công

ty mời khách hàng ăn cơm, bắt mình cùng mấy trợ lý đi cùng. Không biết trước

kia công ty đã có tiền lệ như vậy chưa?”

Lưu Huệ lơ đễnh “ờ “ một tiếng.

“Trước đây cũng có trường hợp như vậy, nhưng rất ít. Sếp chi ly lắm, thường thì

nếu không phải khách hàng quan trọng, ông ấy không chịu bỏ tiền ra đâu.”

“Là khách hàng lớn, công ty Philip, cậu đã nghe tên bao giờ chưa?” An Ninh khẽ

thở dài.

Một lúc sau Lưu Huệ mới trả lời: “Tiểu An Tử

này, theo tớ biết thì mấy tên thu mua của công ty Philip nổi tiếng háo sắc, cậu

phải đề phòng đấy”.

An Ninh thấy lòng trữu nặng, ánh mắt dừng lại trên máy tính.

Lưu Huệ tiếp tục nói: “Trước kia cũng đã có trường hợp

như thế này, hồi đó tớ mới vào công ty được vài ngày, nên họ không cho tớ tham

gia. Nhưng ngày hôm sau, hai cô gái có mặt trong bữa tiệc tối hôm trước dã bị

đuổi việc, nghe nói là người của công ty Philip động tay động chân với họ, họ

phản kháng, nên mấy người đó tỏ ra tức tối, từ chối ký hợp đồng. Công ty bị mất

vụ làm ăn mấy chục triệu nên dồn mọi bực tức lên hai cô gái đó”.

An Ninh nghe xong càng thêm lo lắng. Cô đã nghĩ sự việc quá đơn giản, tưởng

rằng mình hiểu đời hiểu người hơn cô Tiểu Triệu ngây thơ kia, thực ra những cô

gái non nớt mới rời khỏi ghế nhà trường không lâu như cô làm sao hiểu được

những phức tạp trốn quan trường.

An Ninh chần trừ không biết nên làm thế nào, trước mắt cô là hai con đường. Một

là lập đi gặp sếp và khéo léo từ chối, bữa cơm tối nay cô không thể tham gia,

ai muốn đi thì đi. Đương nhiên kết quả sau đó thế nào thì ai cũng biết, không phải

là mình tự ra đi, thì cũng bị sếp đuổi khỏi công ty. Con đường thứ hai, dù biết

trên núi có hổ vẫn phải đi, đánh cược với vận may của mình, dù gì thì những gì

Lưu Huệ nói cũng chỉ là nghe người khác nói mà thôi.

“Tiểu An Tử, cậu có đó không?” Lưu Huệ tỏ ra lo lắng, liên tiếp gửi cho An Ninh

mấy dấu chấm hỏi.

“Còn.” An Ninh gõ trên bàn phím câu trả lời gọn lỏn.

“Cậu định làm gì?” Lưu Huệ hỏi.

An Ninh gõ phím: “Tất cả mọi việc đều sẽ có hướng giải

quyết thôi, nước chảy đến đâu ta nhảy đến đấy thôi.”

Sau khi từ công ty Philip trở về, Lý Chính Hy – trưởng phòng tiếp thị vui

mừng ra mặt, vừa gặp mọi người đã chào hỏi niềm nở khiến An Ninh cảm thấy yên

tâm phần nào. Xem ra hợp đồng có hy vọng rồi, có thể bữa cơm tối nay không đến

mức đáng sợ như Hồng Môn Yến.

Hết giờ làm, sếp, Lý Chính Hy, An Ninh, Tiểu Triệu cùng một vài nhân viên

nghiệp vụ khác ngồi lên chiếc xe Buick – xe công vụ của công ty, đưa bảy người

thẳng tiến tới nơi cần đến.

Tiểu Triệu lần sờ cửa kính chiếc xe và ngắm cánh bày trí trong xe đầy vẻ mới

lạ, thích thú như khó khăn lắm cô ấy mới được hưởng sự đãi ngộ như thế này.

Đi được chừng nửa tiếng, chiếc xe hơi xóc lên rồi từ từ dừng lại. An Ninh

nhìn ra ngoài, dưới ánh đèn sang chói, cô nhận ra bốn chữ lớn, bất chợt thấy

vững tâm một cách kỳ lạ.

Kim Bích Huy Hoàng.

Họ vừa bước đến cửa đã lập tức được một cô lễ tân xinh đẹp đưa thẳng bảy người

lên tầng ba, rồi dẫn vào phòng VIP đã đặt trước.

An Ninh thấy hơi lo, lần trước cô ăn cơm cùng với Tăng Gia Tuấn ở ngoài sảnh

lớn may mắn được Tô Khoáng bắt gặp, nhờ đó cô mới được cứu. Lần này, dù Tô

Khoáng có phép thần thông thì cũng chẳng thể đoán được cô đang ở trong phòng

VIP nào.

Chẳng may xảy ra chuyện gì… An Ninh không dám nghĩ tiếp nữa.

Nếu sớm biết sẽ xảy ra chuyện này, thì hôm đó cô nên xin số di động của Tô

Khoáng, không chỉ lưu trong di động, mà cô phải thuộc làu nữa.

Người của công ty Philip vẫn chưa tới. Lần này đúng là người đi nhờ vả chỉ đáng

bậc con bậc cháu, còn người được nhờ vả đương nhiên đáng bậc ông cha.

Sau khi ngồi vào ghế, An Ninh xin phép Lý Chính Hy: “Giám đốc Lý, tôi vào nhà

vệ sinh một lát.”

Lý Chính Hy đang gọi điện thoại nghe vậy liền gật đầu.

“Đi nhanh về nhanh nhé, khách hàng đến ngay bây giờ đấy.”

Bên trong phòng VIP thường bố trí một phòng vệ sinh riêng. An Ninh đi đến cửa

phòng vệ sinh, quay đầu lại nhìn những người khác, thấy không có ai để ý đến

mình cô liền rẽ xuống lối cầu thang bộ.

“Xin lỗi, làm ơn cho hỏi, anh có biết Tô Khoáng đang ở đâu không?” Thấy một

nhân viên phục vụ bưng thức ăn đi lên, cô bèn kéo anh ta lại hỏi.

Người đó nhìn cô thăm dò một lúc, rồi lắc đầu ý không biết.

An Ninh lòng như lửa đốt, cô không còn nhiều thời gian nữa, Kim Bích Huy Hoàng

lại rộng lớn như thế này, làm sao cô có thể xuống từng tầng tìm anh được.

Trí nhớ của An Ninh khá tốt, nếu như cô không nhận nhầm, thì người này chính là

một trong hai người mặc áo đen cơ bắp bỗng nhiên xuất hiện lần trước. Chỉ có

điều hôm nay người này mặc một chiếc áo len màu trắng ngà trông khá tuềnh

toàng, hoàn toàn khác so với bộ quần áo đen đằng đằng sát khí hôm trước.

“Anh…” An Ninh không biết phải xưng hô với anh ta