nh.
Tiền lương tuy không cao, nhưng An Ninh vốn là người xuề xòa, thế nào cũng
được, do vậy cô rất hài lòng với công việc này.
Phỏng vấn xong ông chủ đồng ý nhận cô vào làm việc ngay, ngày hôm sau cô có thể
đến làm việc. Trên đường đi bộ về nhà , An Ninh rất vui cô quên hết những ám
ảnh mà Tăng Gia Tuấn đã mang đến cho cô, quên hết cả những sợ hãi đi tìm việc
trong những ngày tháng qua.
Vị trí mà An Ninh đảm nhiệm là trợ lý tiếp thị, không dính dáng đến hai chữ
“thư ký” nhạy cảm. Ông chủ là một người ôn hòa tuổi ngoài năm mươi. Những tưởng
rằng mình không gây ra phiền phức thì có thể thoát khỏi những thị phi, nhưng
trớ trêu thay, phiền phức lại chủ động tìm đến với cô.
Vào ngày thử việc cuối cùng của An Ninh, công ty tiếp
nhận một mối làm ăn mới. Nếu hợp đồng được ký kết thuận lợi, thì sản phẩm của
công ty về cơ bản sẽ chắc chắn chiếm vị trí chủ đạo trên thị trường thành phố
H, đặc biệt lợi nhuận của công ty sẽ tăng thêm mười phần tram so với cùng kỳ
năm ngoái.
Vì thế, chủ tịch hội đồng quản trị từ Tổng công ty ở Hồng Kông đã đặc biệt gọi
điện cho người quản lý công ty con, ra lệnh nhất định phải ký được đơn hàng
này.
Chủ tịch hội đồng quản trị giao nhiệm vụ cho sếp, sếp lại đẩy sang cho trưởng
phòng tiếp thị, trưởng phòng tiếp thị lại đẩy cho cấp dưới, cứ cấp này đẩy
xuống cho cấp thấp hơn, và người xui xẻo chính là những nhân viên cấp bậc thấp
nhất.
An Ninh chỉ là một trợ lý quèn, sếp bảo làm gì phải làm theo. Cô cũng không ngờ
rằng, sếp lại gọi tên cô trong cuộc họp toàn công ty.
Trong cuộc họp, sếp nói rất nhiều, rất khảng khái, nhấn mạnh tầm quan trọng hợp
đồng lần này và quyết tâm phải có được nó.
Từ các điều khoản trong hợp đồng, đến tỉ lệ tiền hoa hồng, những điều cần chú ý
khi đàm phán với khách hàng, tất tần tật sếp đều dặn dò cặn kẽ. Ông nói đi nói
lại nhiều lần, đến nỗi cổ họng khô lại, ngay cả An Ninh chỉ ngồi nghe thôi cũng
cảm thấy màng nhĩ mình như dày thêm vài phân.
Sau khi cuộc họp kết thúc, sếp bảo riêng An Ninh và Tiểu Triệu – một cô trợ lý
khác ở lại, nói có nhiệm vụ quan trọng cần giao cho hai cô.
Sếp còn chưa nói gì nhưng An Ninh đã cảm thấy rất ngạc nhiên về hành động của
ông. Cô đến công ty chưa được lâu, còn chưa hết thời gian thử việc, xét về thâm
niên, kinh nghiệm làm việc, cô đều không đủ tư cách để được giao một nhiệm vụ
quan trọng. Nhưng khi bước ra khỏi phòng họp, cô đã hiểu ngọn ngành sự việc.
Sếp nói rất khéo: “Hiện nay công ty đang phải đối mặt với một thử thách
rất lớn, mỗi một nhân viên đều phải dốc sức giúp công ty đạt được thắng lợi
cuối cùng. Dựa vào năng lực hiện tại của cô, thì các cô chưa thể giúp trưởng
phòng trong việc đàm phán với khách hàng, nhưng các cô là những nhân viên trẻ
nhất, đẹp nhất của công ty, trong bữa tiệc chiêu đãi với khách hàng tối nay,
các cô phải thể hiện cho tốt, đừng để khách hàng không hài lòng về công ty
chúng ta”.
Tuy bên ngoài An Ninh vẫn tỏ ta vui vẻ, nhưng trong bụng rất bức bối, cô nghĩ
bụng ông ta cũng biết tận dụng triệt để nhân viên.
Tuy Tiểu Triệu vào làm trước An Ninh mấy tháng nhưng đây là công việc đầu tiên
mà cô ấy được giao, trong việc đối nhân xử thế, cô ấy không khéo léo, nhanh
nhẹn bằng An Ninh. Tiểu Triệu không hiểu ý của sếp, cô định hỏi lại thì An Ninh
lừ mắt ngăn lại. Lúc ra ngoài , Tiểu Triệu kéo An Ninh hỏi: “Chị An Ninh, vừa
rồi sếp nói về việc phát triển nghiệp vụ, tăng cường quan hệ giao lưu với khách
hàng, rốt cuộc là có ý gì?”
An Ninh quay đầu lại cười, vỗ vỗ vào vai Tiểu Triệu
nói: “Buổi tối, khi khách hàng mời rượu em , thì em phải uống, uống bao nhiêu
thì em phải tự liệu, hiểu chưa?”.
Tiểu Triệu gật đầu, vẫn còn lơ mơ.
Thực ra An Ninh cũng chẳng hiểu rõ tối nay sẽ diễn ra việc gì. Theo ý hiểu của
cô thì tối nay chỉ là cùng khách hàng ăn cơm, nói chuyện, chỉ cần họ không đưa
ra những yêu cầu quá đáng, thì cô chẳng cần phải lo lắng.
Trước khi hết giờ làm, An Ninh thấy Lưu Huệ online trên mạng MSN, cô liền gửi
cho Lưu Huệ một biểu tượng mặt cười.
“An Ninh, tớ vừa mới nộp bản thảo, mệt chết đi được. Mấy ngày nay tớ chẳng được
ngủ yên giấc.” Lưu Huệ ca thán. An Ninh có thể hình dung ra cái bĩu môi, vẻ
nũng nịu của Lưu Huệ khi nói câu đó.
An Ninh nghĩ, vừa gặp đã hỏi cô ấy về việc vông ty, có vẻ không được hay lắm,
nên quyết định trêu trọc cô ấy một chút, trước tiên cứ hỏi những truyện viển
vông đã.
“Lần trước cậu đã tố cáo sự đồi bại của hoàng đế Ung
Chính vĩ đại, còn lần này thì sao?”
Nhắc tơi cuốn tiểu thuyết mới, Lưu Huệ bỗng nổi hứng, cô gõ một loạt: "Lần
này mình viết về câu chuyện giữa nữ hoàng đua xinh đẹp Diệp Tử và
ông vua điện ảnh thế giới Hướng Huy, đầy rẫy những đau khổ, vô cùng cảm động.
Cậu có đọc không để tớ gửi cả bản thảo cho cậu không lấy lệ phí đâu”.
An Ninh chán ngán, lắc đầu liên tục. Cô cũng đã lên mạng lén đọc những tác phẩm
của Lưu Huệ. Cô dung từ quá táo bạo, giống giọng văn của Quỳnh Dao, không biết
từ bao giờ Lưu Huệ đã trở thành đệ tử ruột của bà ta.
An Ninh cúi mặt, tiếp tục gõ như một cái máy: “Hình như tớ đ