Polaroid
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325620

Bình chọn: 9.00/10/562 lượt.

c tới anh ta là vì không muốn anh bận tâm, không muốn anh buồn. Em nghĩ rằng chỉ cần em hiểu phải làm gì là được.”

“Được thôi, vậy anh có thể hỏi em câu này, em còn gì không muốn anh bận tâm, không muốn anh buồn nữa không, có thể nói cho anh được không?”

Giai tức giận, hai mắt mở to, quay đầu đi thẳng. Hàng “hừm” một tiếng rồi cũng quay lưng đi, hai người đi về hai phía.

Điện thoại ban 6 đổ chuông, Tây lại bắt máy, là điện thoại trợ lý Khải Đoạn gọi tới, yêu cầu nhà xuất bản tổ chức buổi thảo luận sách của Giáo sư Cố, mời tác giả tới dự nói về dự án bất động sản, yêu cầu cụ thể là nói về giá trị nhân văn của các dự án bất động sản, nhưng Tây từ chối luôn. Dù nói về giá trị nhân văn chính là sở trường của bố, nhưng làm sao có thể nhờ bố đây! Bố mà biết cuốn sách này được xuất bản nhờ tài trợ chắc sẽ không xuất bản nữa, mà để xin tài trợ còn bắt bố đích thân ra mặt nói mấy lời khen ngợi thì chắc chắn bố sẽ không làm, thà không ra sách còn hơn làm vậy. Tây hiểu bố mình quá mà, đó là đại diện của phần tử tri thức cũ, làm gì cũng phải giữ thể diện, “không được luồn cúi quyền thế”, chỉ trách lúc đầu bàn với Đoạn, Giai không nói rõ vấn đề này. Giai nói rằng lúc đó Đoạn đâu có đề cập tới chuyện này. Thế là Tây phảy tay: “Vậy kệ anh ta đi. Dù sao hợp đồng cũng đã ký rồi.”

“Hợp đồng thì đã ký song tiền chưa chuyển về.”

Tây bỗng ngớ người ra.

Giai nói tiếp: “Nếu không, để mình gọi điện cho anh ta vậy.”

“Làm phiền bạn nhé!” Tây lí nhí thốt ra mấy lời như vậy.

Việc Giai và Hàng cãi nhau Tây cũng biết. Dù đây là kết quả mà Tây và gia đình luôn mong đợi, nhưng khi nó xảy ra, Tây cũng thấy tiếc cho hai người và cũng thấy có chút tội lỗi. Bất luận nói thế nào đi chăng nữa, Tây cũng không phải kẻ chia rẽ tình yêu của họ. Và Tây cũng tự an ủi rằng đó là nguyên nhân bên ngoài chỉ là ảnh hưởng của nguyên nhân bên trong, còn nguyên nhân bên trong mới là cái nguyên nhân sâu xa nhất. Mà nguyên nhân sâu xa đó là, hai người họ vốn dĩ không thuộc về nhau. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cảm giác tội lỗi trong Tây vẫn không hoàn toàn mất đi. Thậm chí khi thấy Giai đôn đáo cho cuốn sách của bố, Tây cũng thấy khó xử, thấy mình như kẻ tiểu nhân vậy. Vẫn còn nghi ngờ Giai giúp bố là vì lấy lòng bố, nghĩ thế chẳng phải tiểu nhân là gì. Sau một hồi gọi điện thoại, Giai thông báo là Đoạn không hề có ý đó, đó là chủ ý của cấp dưới, anh ta sẽ gọi điện bảo họ lập tức chuyến tiền đến. Tây vừa gật đầu cảm kích: cái gì mà “chủ ý của cấp dưới” chứ, nếu anh ta không ra lệnh, cấp dưới có làm cũng được gì đâu, đúng là vừa được ăn vừa được nói, vừa được gói mang về. Đây là vì Giai gọi cho anh ta, anh ta ngại gặp mặt Giai nên mới nói thế. Nói cách khác, đối với Giai, ngoài vấn đề kết hôn, thực tình cũng có tình cảm. Anh ta yêu Giai thật!

“Cảm ơn.” Tây khẽ nói, ngừng một lát, Tây tiếp tục thanh minh: “Giai à, mình phản đối bạn với Hàng thực sự không hoàn toàn là vì Hàng thôi đâu.”

“Chủ yếu là vì Hàng, cậu sợ em trai bị lừa.”

“Cũng sợ cậu bị tổn thương! Mình đã nói rồi, Hàng là đàn ông, dù bị lừa cũng thiệt thòi tới đâu chứ?” Ngừng giây lát, Tây lại nói: “Mình nói rõ nhé, mình thực sự không có ý định đẩy cậu vào tay Khải Đoạn. Mình thực lòng nói rằng, Khải Đoạn là một người đàn ông không tồi. Có tiền, rất yêu bạn, không ít cô gái muốn theo đổi không được…” Lúc đó nét mặt của Giai lộ vẻ khó chịu khiến Tây không nói thêm được gì nữa. Sự khó chịu đó có thể dành cho Đoạn mà cũng có thể đang dành cho Tây, cho những hành vi của Tây. Tây cúi mặt xuống vờ như đang đánh máy, chữ đánh ra Tây cũng chẳng hiểu ý nghĩa là gì nữa, cứ thế mà gõ thôi, lát sau mới dám ngẩng đầu lên, dũng cảm nói với Giai: “Giai à, có cần mình đi giải thích với Hàng hộ không?”

Giai nhìn thẳng vào Tây, hỏi lại: “Giải thích cái gì?”

Tây không trả lời được. Tiếp tục đánh máy. Lại gõ một lúc lâu, rồi dừng lại: “Giai, mình hỏi bạn câu này nhé!”

“Ừ.”

“Nếu bây giờ Khải Đoạn đồng ý cưới bạn, bạn sẽ lấy anh ấy chứ?”

“Không có nếu vậy đâu.”

“Thì giả dụ.”

“Vậy thì anh ta đã chả là anh ta rồi!”

“Mình hiểu rồi.” Tây khẽ gật đầu. “Vấn đề cốt lõi của bạn là anh ta không chịu cưới bạn, cũng giống như Jane Eyre (1) (nhân vật nữ chính trong tác phẩm cùng tên của Charlotte Bronte), bạn cần danh phận trong ngôi nhà đó.

“Sao bạn không nói mình giống Jane Eyre luôn đi, không muốn làm người tình được sủng ái của kẻ nhà giàu?”

“Làm người tình được sủng ái và làm vợ không biết cái nào tốt hơn, điều này cần phải suy nghĩ đã. Ví dụ nhé, nếu bạn để anh ta lựa chọn, là người tình của kẻ lắm tiền và…” Tây nghĩ một lát “hay là vợ của những người như Quốc, bạn chọn thế nào?”

“Nói vậy cực đoan quá.”

“Cực đoan mới nói được ra vấn đề.”

“Ý bạn là gì?”

“Vật chất và tình cảm không thể phân rạch rõ rằng.” Sau đó Tây dốc bầu tâm sự: “Chẳng nói đâu xa, mình với anh Quốc, tình cảm sâu đậm là vậy. Ban đầu cũng phải vượt qua biết bao cản trở, đến giờ sao chứ? Ba ngày năm trận, cãi nhau rồi lại làm lành. Khi quyết định đến với nhau là thật lòng; nhưng khi cãi nhau cũng là thật. Điều này nói lên cái gì? Con người khôn