lại đặt xuống không nỡ mua. Sau đó, Tây quyết định bỏ tiền ra mua tặng, Hạ chẳng nói gì, chị không giỏi ngoại giao mà nhưng nhìn thái độ là biết Hạ rất cảm động. Lúc ấy, mẹ Tây cũng liên tục gọi điện, mỗi lần gọi điện là một nội dung na ná nhau, đại để là hỏi cái này để đâu, cái kia để đâu. Thế nên, khi có điện thoại, Tây liền đưa Hạ nghe luôn và cưới nói: “Lại tìm chị đấy mà. Gia đình em bây giờ không thiếu chị được rồi.” Quả nhiên là ở nhà tìm Hạ hỏi xem dấm để ở đâu. Cúp máy rồi cả hai đều cười rộ lên. Từ siêu thị về, hai người đi ngang qua vườn bách thú, Tây chợt thấy hơi tiếc vì lẽ ra nên dẫn Hạ đi thăm vườn bách thú trước rồi mới đi mua đồ. Nhưng Hạ không ngại, chút đồ này có nặng gì đâu. Một mình Hạ vác hết. Nghe qua có vẻ rất muốn đi. Đương nhiên Hạ muốn đi chứ, dù có thể với chị thì không có gì, nhưng chị muốn đi vì con gái. Thế là hai người cùng đi thăm vườn bách thú.
Tới cổng, Tây mua vé vào cửa. Hạ không ngờ phải mua vì ở Thiên An Môn đâu cần vé. Một vé 20 tệ, hai vé là 40 tệ. 40 tệ đủ cho con gái học trong một học kỳ. “Thôi không đi nữa, lấy lại tiền đi!” Nhưng Tây không nghe theo lời Hạ, chỉ cười và đi mua vé dẫn Hạ vào. Tây còn bảo rằng lúc này họ vào thăm không hợp lý lắm vì không đúng thời điểm cá heo ở Nhà Hải Dương biểu diễn, hôm khác sẽ dấn Hạ tới xem. Lúc đó, Hạ không dám nhận lời ngay, mà còn hỏi xem giá vé xem cá heo biểu diễn là bao nhiều? 100 tệ một người. Mắt Hạ lại ngấn lệ, có lẽ Hạ cảm động. Hạ ngân ngấn nước mắt nói: “Tây à, gia đình em thật tử tế… Gia đình ở tầng dưới nhà mình ý, giúp việc nhà họ là người An Huy, đã từng kể với chị là gia đình họ không cho cô ấy đi vệ sinh trong nhà, sợ mùi, mỗi lần muốn đi vệ sinh cô ấy toàn phải ra nơi công cộng. Lại còn sợ cô ấy ăn nhiều, tuy không nói ra là cấm ăn nhưng cả ngày khuyên cô ấy không nên ăn nhiều, béo phì dễ gây ra nhiều bệnh, khuyên cô ấy nên giảm cân… Tây nghe kể cười phá lên, trong giây lát, Tây chợt thấy mình thật gần gũi biết bao với ngườiphụ nữ nông thôn này.
Tây không có nhà, Quốc vừa tiếc lại vừa thấy may. Tiếc vì mất công đi, may cũng vì mất công đi, như vậy về nhà có thể nói với bố là Tây không có nhà. Quốc nói với bố mẹ vợ tới đón Tây về, nhưng Tây không có nhà nên không đợi nữa vì bố Quốc mấy ngày nữa về quê nên Quốc phải về thu dọn hành lý và chuẩn bị vài thứ. Ai ngờ bố mẹ Tây như nhìn thấu tâm can Quốc bảo rằng đã đến thì ngồi một lúc, vừa hay họ cũng đang có chuyện muốn bàn. Không còn cách nào khác, Quốc đành trơ mặt ngồi xuống. Quốc biết bố mẹ vợ định nói gì, vì thế Quốc mới vội về, cũng như chuyện Tây biết bố chồng muốn nói gì nên mới trốn về nhà mẹ đẻ.
Bố Tây nói toàn những chuyện vòng vo, cái gì mà bố con già rồi nên quan điểm với một số việc còn cứng nhắc khó thay đổi, có thể hiểu được, nhưng con thì không nên; cái gì mà bố con không có văn hóa, nhưng con đã từng học đại học, cái gì làm được cái gì không, cái gì nên làm cái gì không, phải có suy nghĩ và nhận định riêng; rồi bố mẹ đều biết con là đứa có hiếu, có nhiều ưu điểm hơn Tây, còn làm việc cũng rất giỏi, mặt nào cũng được, chứng tỏ con là người có suy nghĩ và năng lực, nhưng vì sao cứ vướng vào chuyện gia đình là trở nên nhu nhược, phiến diện; cái gì mà quan điểm cũ, tư tưởng cũ có thể hiểu được, là không thể thay đổi được nhưng cũng không thể chấp nhận được, càng không được vì thế làm khó cho các con, kết quả của việc làm đó sẽ tạo nên mâu thuẫn giữa các thế hệ… Quốc đần cả mặt, ong cả đầu ngồi nghe, những lúc không thể nghe nổi cũng vẫn phải nghe, đành để vào tai trái ra tai phải vậy, nếu không thì coi như nghe cũng như không, đầu nghĩ tới việc khác. Quốc nghĩ về công việc của anh trai, hôm qua đã gọi điện cho bạn để hỏi về công việc cho anh, người bạn đó cũng nhận lời sẽ giúp Quốc nghĩ cách. Đang miên man suy nghĩ, Quốc bỗng nghe thấy bố Tây gọi: “Quốc, có phải con có gì khó nói khi phải thỏa hiệp với bố con không?”
Quốc bỗng giật mình: “Không, không có ạ.”
Phản ứng của Quốc quá mạnh, bố Tây cảm nhận được điều này, hai người nhìn nhau, trong mắt ánh lên chút nghi hoặc. “Quốc à” lát sau ông hỏi Quốc một câu, “nếu con có gì khó nói…”
Đúng lúc ấy, phòng Hàng mở cửa, Hàng thò đầu ra ngoài, khẽ gật đầu thể hiện chào anh rể sau đó hỏi mẹ có phải đã lấy ít tiền trong ví mình không, vì thấy tiền trong ví ít đi. Mẹ Tây hừm một tiếng hỏi lại xem Hàng có thực sự biết trong ví mình có bao nhiêu tiền không? Hàng trả lời rằng mình nhớ rất rõ vừa rút 1000 tệ từ thẻ ra hôm qua sau khi đi làm về, rồi về nhà luôn, không hề bước ra khỏi cửa. Bây giờ trong ví còn 500 tệ, hóa đơn rút tiền ngân hàng vẫn còn đây. Mẹ bảo Hàng thử nhớ lại xem sao. Hàng cố nhỡ, vẫn chỉ nhớ là sáng nay chị Hạ giặt quần áo giúp Hàng có lấy ví trong túi ra, nghe tới đây, Quốc vội thanh minh: “Không thể là Hạ được!” Phản ứng của Quốc vừa nhanh vừa mạnh mẽ.
Mẹ Tây nhìn Quốc rồi nhẹ nhàng nói: “Mọi người không ám chỉ Hạ đâu.”
“Ý con là”, Quốc hơi ngại vội thanh minh tiếp. “Nếu Hạ lấy thì lấy cả luôn cho xong, lấy một nửa để làm gì?
Hàng lại vừa cười vừa nói: “Anh rể, anh không biết đấy
