ẳng cần nói cũng biết, vậy thì chỉ còn cách mời Tây ra mặt thôi, nhờ nó nói với Hàng, đổi công việc khác cho anh trai.
Quốc không dùng điện thoại nhà mà gọi bằng di động, ra ban công gọi. Quốc không muốn mọi người nghe thấy mình nói gì. Xin lỗi có khác gì năn nỉ, tốt nhất không để người thứ ba biết, vì như thế sẽ gây trở ngại cho người đi xin lỗi, ảnh hưởng tới hiệu quả của việc xin lỗi này.
Tây bắt máy. Ban đầu cũng không định nhận điện, nhưng mẹ giục Tây nhận. Trong điện thoại, Quốc thành khẩn xin lỗi Tây, và nhờ Tây chuyển lời xin lỗi chân thành nhất tới mẹ. Tây là người ưa nói ngọt không ưa cứng rắn, khi đối phương nói ngọt thì Tây lập tức mất cảnh giác, rất dễ thành khẩn lại. Thế nên lập tức nói một loạt những gì trong lòng: “Anh, em biết anh cũng khó xử. Là người phải đứng giữa vợ và bố mẹ, rất khó. Em không phản đối anh làm đứa con có hiếu, nhưng cũng không thể tới mức chẳng còn quy tắc gì nữa chứ, anh cũng phải biết nói không với bố mẹ chứ! Cái gì có thể làm thì bảo có, cái gì không phải nói rằng không…”
Vừa hay Quốc đang không biết phải đề cập tới câu chuyện như thế nào thì bên này Tây đã mở miệng trước. Thế là Quốc tranh thủ cơ hội giáo huấn cho Tây một bài về thế nào là sự khác biệt và chênh lệch giữa nông thôn và thành thị. Tất nhiên trước đó phải đứng trên lập trường của Tây để nói về những lạc hậu của nông thôn – trước tiên phải “đồng tình” mà, sau đó mới có thể nói công bằng. Quốc nói: “Anh biết người nhà anh đôi khi đưa ra những yêu cầu hoang đường, quá đáng, nhưng anh là đứa con sinh ra ở nông thôn lên Bắc Kinh học, anh hiểu hơn ai hết về sự khác biệt trong quan niệm về giá trị cũng như về văn hóa giữa nông thôn và thành thị. Những khác biệt ấy đâu chỉ nói vài câu lý thuyết là có thể giải quyết được. Nói cách khác, nơi nào cũng có cái lý riêng của mình. Thế nào gọi là nhập gia tùy tục? Thế nào gọi là cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng? Chính là đây. Nói như anh đây, như thằng Quốc này, ở đây cũng được coi là người có trí thức, có văn hóa, nhưng về tới thôn quê rồi vẫn không thể chống lại thực tế được.”
…
Cùng lúc ấy, trên bàn ăn, bố Quốc và bố Tây cũng đang lý luận với nhau về vấn đề này. Bố Tây đồng ý là khi Hàng về sẽ nói chuyện với Hàng. Vừa nói dứt lời thì Hàng về. Hàng ra ngoài ăn tối, Hàng cố tình tránh mọi người trong nhà Quốc, chuyện của Thành cũng làm Hàng khó nghĩ, muốn giải thích nhưng chẳng biết phải giải thích như thế nào. Mà có giải thích chắc gì họ hiểu cho, đến chị gái còn chả hiểu cho nữa là. Thế nên, trong ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách. Ăn cơm xong Hàng còn lái xe lòng vòng một lúc, ước chừng bố con Quốc đã đi mới về. Nhưng vừa bước vào cửa đã hối hận, lẽ ra nên gọi điện về trước. Về đến nhà chỉ khẽ nói trong miệng tiếng “xin chào” với bố con Quốc rồi tiến thẳng tới bình nước hứng nước uống, bữa tối nay hơi mặn mà. Hết nước, Hạ nói đã gọi điện người ta mang tới, chắc sắp đến rồi. Hàng gật đầu rồi đi luôn vào phòng, nhân tiện khóa chốt cửa luôn. Một lát sau lại thò đầu ra ngoài hỏi Hạ có thấy chiếc MP3 của Hàng ở đâu không, Hạ vào phòng tìm giúp. Bố Quốc tò mò hỏi mất gì, bố Tây đành trả lời rồi sau còn giải thích thêm rằng thằng con này chuyên vứt đồ bừa bãi. Sau đó, Hạ ra ngoài, bố Quốc quan tâm hỏi xem đã tìm thấy đồ chưa, khi biết tìm được rồi cũng gật đầu yên tâm. Không ngờ, khi người đưa nước mang nước tới, bố Tây bảo Hàng ra trả tiền, Hàng lại chẳng tìm thấy ví mình đâu, và lại hỏi Hạ. Hạ vào nhà vệ sinh tìm được ví tiền cho Hàng. Ví vẫn nằm nguyên trong túi quần bò, Hạ móc ra và để bên cạnh máy giặt. Khi Hàng lấy tiền trả tiền nước, bố Quốc tranh thủ hỏi: “Ông thông gia à, Hàng về rồi, ông nói với cháu nó một tiếng.”
Bố Tây khẽ thở dài trong lòng, sao người này chả biết điều gì hết vậy? Lúc đó nhận lời là để cố gắng hết sức cải thiện mối quan hệ. Ông ta nghĩ nhà nào cũng như gia đình ông ta chắc, ông cứ nói mà có ai dám cãi đâu. Con trai người ta cũng đã trưởng thành, có lập trường và tư tưởng riêng. Mà cho dù con cái chưa lớn, gia đình Tây luôn tôn trọng ý kiến và lựa chọn của các con. Khi không có ai, bố Tây có thể hỏi thăm tình hình, rồi cùng bàn bạc; giờ trước mặt đứa nóng tính như thế, bảo hỏi sao đây?
Hàng nghe được nên chủ động hỏi: “Hỏi con à? Hỏi việc gì?”
Hàng không muốn bố khó xử vì mình.
Bố Quốc yên lặng, ngay từ lúc đầu tiếp xúc với Hàng ông đã có chút nể, đây là một thanh niên cứng đầu và lạnh lùng, rất khó ứng phó, thế nên chỉ nói với bố Tây: “Ông thông gia, ông nói hay tôi nói nhỉ?” Nhưng ý thì đương nhiên là “ông nói đi”.
Hàng vừa định mở miệng nói thì bố đã phảy tay ngăn lại. Ông đã nhận ra thái độ của Hàng, bây giờ mà nói chỉ có mà làm loạn lên, nên ông quyết định dùng cách ôn hòa hơn, chứ nếu cứ kéo co thế này, chả biết bao giờ mẹ Tây mới được về nhà. Ông nói: “Thế này đi, mấy bố con cứ về trước. Việc của Thành, chúng tôi hỏi cụ thể rồi nói sau nhé.”
“Nhớ nghĩ cách giúp chúng tôi nhé!”
“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức mà!”
“Ý ông là, có mỗi chuyện này ông cũng không dám hứa sao?”
“Không được”.
Bố Quốc, dậm chân đứng
