Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325893

Bình chọn: 9.5.00/10/589 lượt.

thẳng dậy: “Được rồi, tôi hiểu rồi!... Ông thông gia à, việc cần làm chúng tôi đã làm, việc không cần làm chúng tôi cũng đã làm; điều cần xin lỗi cũng đã xin, không cần xin cũng xin rồi. Nếu con gái ông muốn sống với thằng Quốc nữa, thì phải sống cho tốt, còn nếu không muốn nữa, cứ nói một câu cho nhanh!” Sau đó ông hướng ra ban công gọi lớn: “Quốc! Chúng ta về!”

Quốc nghe tiếng gọi đi vào. Quốc vốn cũng đã gọi điện cho Tây xong chỉ là không muốn bước vào thôi, thích một mình đứng ngoài ban công ngắm trăng. Quốc không muốn nhìn thấy cha khó xử, cũng không muốn nhìn cha làm người khác khó xử, càng chẳng muốn thấy không khí gia đình Tây và thái độ của bố Tây. Không muốn nhìn cha nhìn anh lúc này, mà không, chính xác là muốn trốn tránh, để mặc bố một mình đối phó trong đó. Tự cho mình là người ở vị trí cao đặc biệt? Không buồn giao tiếp với bọn họ ư? Nói ư? Không nói đấy. Cứ không nói đấy, còn luôn miệng nói cái gì bình đẳng giữa người với người, đúng là giả tạo. Giả tạo nhất chính là Quốc, rõ ràng rất ghét gia đình này, lại còn cố dùng vẻ mặt giả tạo tươi cười, mục đích là để lợi dụng họ một chút…

*

Quốc lái xe đưa bố và anh về. Trên đường bố Quốc nói: “Bố thấy cái thằng đàn ông như con đúng là núp váy vợ rồi, chả có tý thể diện nào.” Ngừng lại giây lát, ông nói tiếp: “Mà mẹ vợ con cũng thật là lạ, quyết tâm trốn không thèm ra mặt.”

“Bố, con thấy việc này bố cũng hơi vội quá…” Quốc nói vậy thực sự cũng không có ý đổ dầu vào lửa. Nhưng không ngờ bố lại nổi cáu.

“Việc có phải của mày đâu chứ! Nếu là anh mày học đại học, còn mày làm công nhân, để xem mày có thấy tao nóng vội không?”

Thành vội vàng dàn hòa: “Bố! Thôi đi! Con cũng thấy bố hơi nóng vội mà. Việc này là chúng ta cầu xin họ, chứ đâu phải họ cầu xin ta đâu!”

Nghe con nói vậy, bố Quốc mới yên lặng. Nhưng trong lòng vẫn đầy ấm ức: “Mà con trai nhà đấy, chả hiểu cái thể loại gì nữa! Lớn tướng rồi, lúc thì tìm cái gì mà MP3, lúc lại tìm ví tiền, thế nghĩa là làm sao?” Nói xong vẫn chưa hết tức, tối nay đúng là ông đã phải chịu nhiều ấm ức. Rồi lại bực mình nhìn Quốc đang lái xe phía trước nói: “Cả tối nay chỉ có mỗi mình tao, trường cái bản mặt già này ra, đối phó với sự lạnh lùng của họ, mà cuối cùng họ cũng có chịu nhịn đâu! Còn con trai thì trốn ra ban công tìm sự yên ổn.”

Quốc chẳng nói lời nào, mặc cho cha trách giận. Trong lòng thầm nghĩ, sẽ không nhờ nhà họ nữa, sau này không nhờ nữa. Việc của anh trai, Quốc sẽ tìm cách giải quyết. Sẽ vận động mọi mối quan hệ, nhờ cậy mọi nơi, chắc cũng có thể lo được cho anh!

*

Sau khi nhận được điện thoại thông báo đã giải quyết xong chuyện, hai mẹ con Tây về nhà. Vì Quốc đã xin lỗi nên tâm trạng Tây cũng khá hơn. Vừa bước vào nhà lập tức cười nói với bố: “Bố, hôm nay làm phiền bố quá rồi.”

“Đừng có nói vậy, người ta vẫn là bố chồng con đấy. Dù là “người thô lỗ ít văn hóa”, nhưng…” Mẹ Tây phảy tay gạt cuốn sách trên tay chồng xuống, để ông tập trung vào câu chuyện. Đang nói tới chuyện sắp xếp công việc cho Thành, họ có thể bắt Quốc bỏ Tây, mẹ Tây đùng đùng nổi giận: đây là cái lý gì chứ, hại người chắc! Ly hôn thì ly hôn, xem ai sợ ai? Bố Tây giải thích rằng họ nghĩ đây là việc rất dễ làm, chứ không phải là không làm được, chẳng qua là họ chưa cho làm mà thôi.

Mẹ Tây: “Không cho làm thì sao hả?”

“Những câu này không nên nói ra. Nói ra không được. Môi trường, hoàn cảnh, quan niệm khác nhau nhiều quá.”

Cảm giác này của bố Tây là sau khi tận mắt nhìn thấy anh trai Quốc, và có ấn tượng thật sâu sắc, đồng thời cảm thấy rất thông cảm: “Bà chưa thấy đó thôi, thằng Thành anh trai Quốc là đứa rất được, thật đáng tiếc! Quốc cũng là đứa con ngoan,..,”

Mẹ Tây thở dài: “Nếu nó là người không tốt, sự việc đã dễ giải quyết.”

Vấn đề lại quay trở lại lúc ban đầu, thế nên chẳng ai nói gì nữa. Cũng chẳng biết phải nói gì. Buổi sáng tới cơ quan, Giai lập tức xin trưởng ban nghỉ buổi chiều để giải quyết chuyện riêng. Giai đã hẹn với Hàng ba giờ chiều nay cùng tập trung tiền để đi đặt cọc nhà. Ban đầu, Hàng nói sẽ đi qua đón nhưng Giai từ chối. Giai sống ở phía Đông Nam, Hàng lại ở phía Tây Bắc, căn nhà mua lại ở phía Tây Bắc, vậy thì việc gì phải mua đường? Hàng đồng ý nhưng dặn Giai nhất định không được viện cớ gì mà đến muốn hoặc không đến được, vì đối với họ mà nói, nộp tiền đặt cọc là một việc làm mà ý nghĩa của nó lớn lao hơn việc mua một căn phòng rất nhiều. Hôm qua về nhà, Giai nhắn tin cho Hàng, cũng chẳng có việc gì quan trọng, chỉ nói chuyện thôi, nhưng Hàng chưa về. Giai gọi điện thì máy báo “thuê bao tạm thời không liên lạc được”, Giai đoán chắc điện thoại hết pin, nhưng cũng chẳng dám gọi tới nhà đành nhẫn nại chờ cả tối. Cả tối dài không liên lạc, quả thật rất khó chịu. Sáng nay phải họp để bàn về bìa sách, số lượng in, phương án PR và tựa đề cho cuốn sách của giáo sư Cố. Phòng phát hành cũng cử người tới dự. Vì đây là cuốn sách nhận tài trợ của Khải Đoạn nên phòng phát hành cũng rất nhiệt tình. Chứ thông thường họ chẳng bao giờ để ý tới những cuốn sách học thuật hay những tác giả vô danh. Cuộc họp kéo


The Soda Pop