ng coi tôi là người ngoài, không coi thường tôi, tôi hiểu chứ. Nếu ông không biết uống rượu thì đừng uống, ông có lòng như vậy là đủ rồi.”
“Thôi, ăn cơm đi!” Bố Tây khua tay mời cả nhà đồng thời gọi Hạ “Hạ, cháu không còn việc gì nữa chứ?... Nếu không còn cũng ngồi xuống ăn luôn!”
Bố Quốc bỗng mở to mắt, nói: “Nó không làm thế được!”
“Cũng chỉ là tiện ăn luôn thôi mà. Lát nữa mới ăn, thức ăn nguội mất.” Bố Tây giải thích.
Bố Quốc lắc đầu: “Không được!” Sau đó, nhẫn nại giảng giải cho Hạ: “Con dâu Bảo An à, không được! Người ta đối với mình tốt mình nhận thành ý, nhưng chúng ta không thể không biết đến một chút lễ giáo được, chủ vẫn là chủ mà!”
“Có gì mà chủ với cả không chủ chứ. Hạ, cháu phải tới đây giúp gia đình bác, chẳng qua là vì hoàn cảnh, người với người bình đẳng với nhau mà.”
“Người với người bình đẳng sao?” Bố Quốc hỏi lại một câu.
“Bình đẳng.” Bố Tây gật đầu.
Bố Quốc lại rót đầy chén rượu rồi uống cạn, lắc đầu cười: “Cũng chỉ là nói thế thôi. Người với người có thật bình đẳng không? Lấy ví dụ nhé, khi đi trên đường, có người cưỡi ngựa, có người cưỡi lừa, có người lại phải gánh nặng, bình đẳng, bình đẳng ở chỗ nào? Nếu bình đẳng thì phải cùng cưỡi ngựa chứ… Ông thông gia à, ông là giáo sư, học vấn cao hơn tôi nhiều, rất nhiều, nhưng với vấn đề này, tôi không thể đồng tình với ông được. Tôi nói cho ông biết: người này với người này là bình đẳng! Chẳng nói đâu xa, hai đứa con tôi đây. Cùng một mẹ sinh ra, cùng lớn lên một nhà, một đứa được học đại học, một đứa không, kết quả thì sao chứ? Đứa đỗ đại học, cả năm ngồi trong văn phòng làm việc, mưa không tới mặt, nắng không tới đầu, mùa đông lạnh có điều hòa ấm áp, tiền kiếm được nhiều; còn đứa không được học đại học, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, mệt nhọc vô cùng, mà kiếm cũng chả được bao nhiêu. Muốn lên thành phố tìm việc nào đó kiếm nhiều tiền hơn, nhưng phải làm cái việc mà đến con lừa cũng chẳng làm nổi.” Đôi mắt ông vẩn đỏ, đưa tay với ly rượu, nhưng trong ly không còn rượu, bố Quốc liền trừng mắt nhìn Hạ: “Con dâu Bảo An, rót rượu đi!” Rượu rót rồi, ông lại uống một hơi cạn ly, và nói tiếp: “Nơi ở cũng thật tồi tệ, chẳng khác nào cái chuồng!”
Thành không nhịn được nữa đành ngắt lời bố: “Bố, lúc đến chẳng phải đã bảo không nói về chuyện này mà! Chúng ta đã làm phiền mọi người nhiều rồi, Quốc và Tây cũng đã cãi nhau vì chuyện này tới giờ chưa lành đấy thôi!”
Bố Tây lại ngước nhìn Thành, quả thật ấn tượng với người này càng lúc càng tốt. Đồng thời cũng thấy thông cảm và hiểu cho tấm lòng của bố Quốc. Đúng vậy, một đứa con thông minh như vậy, chỉ vì gia đình không có tiền cho ăn học, mà số mệnh đã hoàn toàn thay đổi, không thể không khiến người khác phải đau lòng. Đến một người ngoài như ông còn thấy thương xót nữa là bố Quốc.
Bố Quốc thấy con trai nhắc liền nói ngay chuyện trên đường định nói. “Ông thông gia à, tối nay chúng tôi tới đây, một là tới cho biết nhà biết cửa, hai là cũng muốn nói chuyện của bọn trẻ. Tôi biết, Tây gả cho Quốc cũng phải chịu thiệt thòi, vì chúng tôi chỉ là một gia đình nông dân…”
“Đâu có!” Bố Tây phảy tay: “Ông xem trên bảng xếp hạng những người giàu có ngày nay xem, nửa là xuất thân từ gia đình nông dân đấy!”
Bố Quốc cũng phảy tay: “Những người đó là ai chúng tôi không biết. Chúng tôi chỉ biết điều kiện nhà chúng tôi không tốt, khiến con dâu phải chịu nhiều thiệt thòi. Năm hết tết đến, ở nhà chúng tôi rất lạnh, trong phòng lại không có máy sưởi, đầu năm Quốc có nói dẫn vợ về ăn tết, vợ Quốc và chị dâu cả đêm có ngủ được đâu, chúng tôi may cho chúng nó cái chăn, dùng toàn bông mới, trong ngoài balớp, khâu ba cái vỏ với ruột”, vừa nói ông vừa nhét một ngón tay vào giữa ba ngón tay để miêu tả.”
“Chúng tôi biết. Tây về cũng có kể chuyện. Con bé Tây từ bé sống cùng bố mẹ, công việc của tôi và nhà tôi rất bận, nên cũng không dạy dỗ được nó, làm nó hư,tính tình quá quắt, kiêu ngạo.”
“Vấn đề vẫn là vì nhà chúng tôi nghèo, điều kiện không tốt, Quốc nói năng hành xử cũng có nhiều chỗ chưa được chu đáo, làm mất lòng Tây, ông xem, tôi vừa đến, là gây chuyện với Tây, vừa đến là cãi nhau, chúng cãi nhau đến mức tôi cũng không thể chịu được. Vì thế, tối nay tôi tới đây, coi như là chuộc lỗi với gia đình. Mong ông nói với Tây.”
“Không có gì mà. Con bé Tây đó, cứ hễ hơi cãi nhau chút là nổi giận. Đó là chuyện bình thường. Nghe như ông nói thì chúng tôi phải thay mặt Tây xin lỗi gia đình mới phải. Lát con bé đó về, tôi sẽ nói nó.” Sau đó, ông quay mặt sang nói với con rể: “Quốc à, Tây nó là con gái, lúc nào rỗi, con chủ động gọi điện cho nó cái, hai đứa nói chuyện, dàn hòa với nhau nhé! Bố với mẹ Tây cũng có những lúc va chạm, mỗi lần như vậy đều là bố làm lành trước. Chúng ta là đàn ông mà…”
“Đúng vậy, đàn ông không nên có cái nhìn tầm thường như đàn bà!” Bố Quốc cũng quay sang nói với con trai: “Con gọi cho Tây đi, đi luôn đi.” Nguyên nhân thực sự ông giục Quốc gọi cho Tây là vì xem tình hình nhà họ tối nay, chắc mẹ Tây chẳng còn hi vọng gì rồi, bây giờ có lẽ đã trốn ở đâu không muốn gặp họ, thái độ đó ch
