iả, hoặc là bán nội dung của sách. Cuốn này chẳng có gì, cô bảo tôi bán cái gì đây?” Giai không nói lại được, nên chỉ biết nhấn mạnh một điểm là tác giả cũng là một vị giáo sư. Trưởng phòng phát hành lạnh lùng đáp: “Giáo sư thì sao? Giáo sư mà cũng được coi là danh tiếng hả? Đó chỉ là học vị, ở cơ quan nào chẳng đó có thể dọa người ta, chứ ra xã hội ai thừa nhận điều này?” Cứ tranh luận mãi điều này, cuối cùng tổng biên tập Hà Hi Nễ tuyên bố cứ xuất bản cũng chẳng sao, nhưng phải chịu nửa phí tổn, vậy là trưởng phòng phát hành đồng ý. Khi đó, trường phòng phát hành thể hiện rõ thái độ khoan dung độ lượng của kẻ đắc thắng, con nói khuyên Giai một câu: xin tài trợ. Mọi người đều ồ lên cười. Đây mà cũng được gọi là “lời khuyên” hả? Giờ ai chẳng muốn xin tài trợ, nhưng tài trợ khác nào ý tưởng điên rồ. Thế nên trưởng phòng phát hành cũng bật cười, gật đầu đồng ý. Giả sử đây là một tác giả xinh đẹp còn có thể xin tài trợ, chứ lại là nam giới, mà là người già, xin tài trợ ai cho? Sau cuộc họp, trên đường trở về phòng làm việc, Giai cứ suy nghĩ mãi, rồi đột nhiên nghĩ ra Lưu Khải Đoạn.
Ngày hôm đó, Tây và Khải Đoạn sau khi hẹn gặp nhau, Đoạn nói anh ta có thể tài trợ nhưng có hai điều kiện: một là không tài trợ cho Trần Lãm, hai là Giai phải trực tiếp tới đàm phán. Giai mỉm cười lạnh lùng, việc này đành phải làm vậy. Hiện giờ Giai quyết định, vì bác Cố, sẽ tới tìm Khải Đoạn để xin tài trợ. Tây thì chỉ biết khuyên Giai nên thận trọng. Dù Tây biết rằng nếu lần này Đoạn và Giai có thể hòa hợp với nhau, chuyện của em trai mình cũng coi như được giải quyết, nhưng cũng tuyệt đối không muốn vì chuyện này mà Giai phải lao vào chỗ nguy hiểm. Bất luận Khải Đoạn có bao nhiêu ưu điểm, Tây cũng cho rằng, anh ta rốt cục vẫn không phải bến đỗ bình yên của một phụ nữ. Tây cũng cho rằng Giai làm như vậy cốt là để ghi điểm với gia đình mình, nhưng Tây đồng thời cũng hiểu rằng, điều này không thể có tác dụng gì. Vì trước hết Tây muốn nói hết những lời này với Giai, Tây không thể vờ câm vờ điếc mà lợi dụng người ta. Giai chỉ mỉm cười nói Tây lo xa quá, và rằng Giai làm như vậy hoàn toàn chỉ vì bản thân mà thôi. Giai không muốn gia đình Tây hiểu lầm mình chỉ vì cuốn sách này không thể xuất bản được. Sau đó, Giai lập tức gọi điện cho Khải Đoạn. Khải Đoạn. trong điện thoại yêu cầu được gặp trực tiếp để thảo luận, và Giai đồng ý ngay, còn hẹn nói tứ thì trong tối nay. Hôm sau đi làm, Giai thông báo là Đoạn đã đồng ý tài trợ và dặn Tây lập tức về nhà đưa hợp đồng cho bố ký nhanh kẻo đêm dài lắm mộng.
Khi đi làm, Tây lập tức giao hợp đồng lại cho Giai; lúc tan làm lập tức về nhà mẹ. Lúc đó, bố mẹ Tây còn nhắc nhở Tây rằng Quốc không có nhà, một mình bố chồng ở nhà liệu có ổn không? Tây còn bảo đó là chủ ý của bố chồng mà. Ăn tối xong, xem tivi một lúc, Tây vào đi tắm mà không hề biết rằng lúc ấy bố chồng đang phải đợi ở hành lang ngoài cửa. Ở ngoài hành lang không có máy sưởi vì thế rất lạnh. Quốc dặn mười một giờ về mà chẳng hiểu sao mười hai giờ chưa thấy về. Bố đợi bên ngoài lạnh tới mức đứng ngồi không yên, hai chân run rẩy và vào nhau. Đúng khi ấy, đúng khi hai chân bố run rẩy va vào nhau ấy, Quốc về tới. Quốc vô cùng tức giận. Trước khi đi đã dặn đi dặn lại là phải chăm sóc bố và anh trai, đi rồi vẫn không quên liên tục gọi điện về nhắc nhở vậy mà không ngờ Tây vẫn đang tâm để bố ở nhà một mình rồi quay về nhà mẹ đẻ ở. Bố Quốc cũng có giải thích cho Tây mấy câu nhưng theo những gì Quốc hiểu về Tây cũng như cách cư xử của Tây trước đây, hỏi sao Quốc có thể tin được đây? Thiết nghĩ chắc bố cũng chẳng qua là vì muốn cho qua chuyện mà nói vậy. Nhưng trong việc này làm sao Quốc cho qua được, không thể được. Sau khi vào nhà, Quốc rửa nồi nấu cơm cho bố, chăm sóc bố, tắm rửa sạch sẽ rồi mời bố đi nghỉ, sau đó gọi điện thoại cho Tây chất vấn. Tuy nóng giận nhưng Quốc vẫn đủ tỉnh táo để gọi vào di động cho Tây. Điện thoại bàn nằm ở phòng khách, khi chuông reo, cả nhà sẽ đều nghe rõ, mà lúc đó đã là nửa đêm, cả nhà Tây cũng đi ngủ từ lâu. Nhưng di động của Tây báo “đã khóa máy”, nói cách khác, Tây đã đi ngủ. “Sao cô ấy có thể ngủ ngon lành vậy chứ!” Anh trai lên Tây lập tức đưa anh tới công trường, rồi vứt hai cha con ở đó, một mình đi về nhà hưởng thụ an bình, thật là bực mình! Không gọi được di động, Quốc chẳng kịp suy nghĩ cho kỹ lập tức gọi sang máy bàn. Đúng lúc ấy, bố Quốc lên tiếng cản lại, nói rằng làm vậy không được, sẽ làm kinh động cả tới bố mẹ Tây; nhưng Quốc nghiến răng nghiến lợi nói: Tây không coi bố mẹ mình là bố mẹ thì mình cũng không cần coi bố mẹ Tây là bố mẹ!
Gia đình Tây đang yên tĩnh chìm trong giấc ngủ. Tiếng điện thoại reo lên một hồi làm bố mẹ Tây cùng ngồi dậy, phản ứng khi nghe tiếng điện thoại reo là mẹ Tây nghĩ ngay tới bệnh nhân ở giường bệnh số 6 có vấn đề gì xảy ra. Bệnh nhân ở giường bệnh số 6 vừa được phẫu thuật cát phần lớn gan lúc chiều, trong quá trình phẫu thuật mất rất nhiều máu, bệnh rất nặng. Nghĩ vậy, mẹ Tây vội vàng mò mẫm ra phòng khách trong bóng đêm, không may đá phải chiếc ghế ngã ra đất, đau q