uá mẹ kêu lên “ay a”. Nghe tiếng hét, bố Tây cũng vội vạng sờ loạn lên tường, mãi mới thấy chiếc công tắc, liền bật đèn lên.
Khi mẹ Tây ra tới phòng khách, Tiểu Hạ đã nhận điện thoại, đúng là tuổi trẻ có khác, phản ứng cũng nhanh hơn. Hạ đang nói chuyện trong điện thoại: “Tây ngủ rồi ạ… vâng, tôi sẽ đi gọi ngay!” Mẹ Tây hỏi là ai Hạ lập tức trả lời, làm mặt mẹ chùng xuống, không buồn nói câu nào đi thẳng về phòng. Đã một giờ hơn rồi, Quốc gọi điện tới đây làm gì nhỉ, không để mai hãy nói? Gọi điện thoại bàn trong khi biết rõ mọi người đã đi ngủ, mai còn phải đi làm, bố mẹ Tây đều đã cao tuổi, sức khỏe không được tốt, Quốc là vậy là có ý gì đây? Lúc ấy mẹ Tây cảm thấy rất bực mình, quay về phòng rồi cố tự trấn an, cố nén nhịn. Bố Tây lại còn trách bà rằng dù là việc cơ quan cũng không cần lo lắng đến thế. Mẹ Tây giải thích rằng dù bệnh viện không xảy ra chuyện gì nhưng nửa đêm đang ngủ ngon mà điện thoại reo thế cũng chẳng thể chịu nổi. Rồi mẹ Tây nói thêm rằng chỉ vì việc hôn nhân của con gái lo không tốt nên cả đời này bố mẹ đành chịu trận. Cả hai người đều nhận ra rằng Quốc tìm Tây một cách bất thường như vậy chắc là hai đứa đã xảy ra chuyện gì rồi.
Tây mơ mơ màng màng đi ra nhận điện thoại, đầu dây bên kia Quốc nổi điên lên như giông bão ập tới. Tây chưa nghe hết câu chuyện liền dập máy, chẳng buồn giải thích câu nào. Tây đoán chắc bố chồng lại ở giữa nói gì đó xen vào, nói gì đó là không sắp xếp chỗ ăn nghỉ tử tế cho con trai đây mà. Nghĩ vậy trong lòng Tây cũng bực tức vô cùng, biết rõ thói quen sinh hoạt của bố mẹ Tây mà lại làm vậy, Quốc có ý gì đây, định đánh đắm thủng thuyền chắc?
Tây đoán không sai, chính cái lúc Tây hững hờ dập máy ấy, Quốc đã nghĩ tới chuyện ly hôn. Sáng nay, sau khi ăn sáng xong, Quốc dẫn bố cùng tới thăm anh trai, hỏi thăm lòng vòng khắp nơi mới hỏi ra được nơi Thành đang làm. Thành đang làm việc cùng một thợ nề khác. Người công nhân đó cũng rất tốt bụng, và cùng là người Sơn Đồn, nên quan tấm tới Thành lắm, cũng chẳng ngại ngần dạy Thành từng kỹ thuật một. Thành vì thế cảm thấy rất vui. Hơn nữa, người công nhân ấy cũng cảm thấy vô cùng hài lòng về Thành, nói rằng Thành rất khéo tay, nói một hiểu mười, cứ thế này chẳng bao lâu có thể tự làm được hết. Nhìn thấy anh như vậy, Quốc cũng thấy bình tâm hơn. Lúc ấy, Quốc đã bình tình lại để nghe bố kể sự việc tối hôm qua, nghe xong câu chuyện mới biết rằng bố không vào được nhà là vì quên chìa khóa chứ không thể trách Tây được. Và cũng tới lúc ấy, Quốc mới nghĩ được rằng ở nhà Tây có thể đang có chuyện quan trọng thật. Bố Quốc nói rằng, lần này gia đình Tây đối xử rất tốt, có thể thấy chỉ cần gia đình họ nỗ lực làm thì hoàn toàn có thể làm được. Đồng thời ông hỏi còn trai liệu có thể bàn thêm với Tây xem có thể bố trí cho Thành chỗ ở khác tốt hơn được không? Khu nhà tạm của công nhân này tồi tàn quá. Quốc không dám lập tức nhận lời. Người ta đã giúp anh trai sắp xếp chỗ làm, lại là một chỗ làm rất tốt, giờ lại đưa ngay ra yêu cầu mới, thực sự không tiện lắm. Ngoài ra trong lòng Quốc còn một nỗi lo, đó là không biết hôm qua, giữa đêm hôm khuya khoắt gọi điện tới nhà Tây có làm ảnh hưởng gì tới mọi người không? Thế nên, Quốc đành nhẹ nhàng nói với bố cứ để từ từ tính tiếp. Bố Quốc suy nghĩ giây lát rồi đồng ý.
Gần mười giờ Tây mới tới cuộc họp. Nước uống, hoa quả đều đã được chuẩn bị hết. Hoa quả bao gồm dâu tây, dưa hấu, dưa vàng và nước ép hoa quả. Cũng coi như là đổi món. Mùa hè ăn hoa quả mùa đông, mùa đông ăn hoa quả mùa hè, một phần thể hiện được sự tôn trọng với khách mời.
Mười rưỡi Khải Đoạn mới tới, tới để ký hợp đồng tài trợ. Nghe nói một nhân vật tầm cỡ như vậy tới cơ quan, lãnh đạo cũng thấy rất vui nhưng đồng thời cũng thấy thật kỳ lạ. Chuyện bất thường như vậy đương nhiên khiến người khác thấy kỳ lạ là phải. Một khoản tài trợ không lớn, một cuốn sách cũng chẳng phải quan trọng, lại được một người danh tiếng lừng lẫy như Khải Đoạn đích thân chi tiền tài trợ. Duy chỉ có Tây và Giai là hiểu rõ nguyên nhân cụ thể. Cũng nên cảm ơn Giai, vì suy cho cùng chính Giai đã giúp xin tài trợ cho cuốn sách của bố; và cũng nên giữ gìn tình bạn này, một tình bạn được gọi là “xưa cũ” bởi từ khi có Hàng xen vào, tình bạn giữ họ dương như không tồn tại nữa. Tây giải thích với mọi người rằng, Khải Đoạn là tuýp người chuộng các giá trị văn hóa, cụ thể là người rất thích văn học. Vì thế anh ta mới đặc biệt quan tâm tới nhà xuất bản, tới các nhà văn và các bản sách. Dù mọi người không bị thuyết phục lắm với cách giải thích này nhưng cũng chẳng biết giải thích nào hơn nên đành tạm chấp nhận vậy. Việc Khải Đoạn tới tài trợ là một sự kiện quan trọng, hầu như ai cũng thấy tò mò muốn biết tận nguyên nhân gốc rễ của nó. Nhưng chính Tây làm cho mọi việc trở nên mơ hồ rồi cứ thế qua đi. Vì Giai cũng không tiện ra mặt nhiều, nên Tây nhận sẽ làm mọi việc khi đó, cho đến khi Giai không thể không ra mặt thì Tây mới phải lui vào.
Tây kiểm tra từng chuẩn bị nhỏ trong buổi gặp mặt này, có thể Tây không quan tâm tới việc Đoạn sẽ tới nhưng lại không thể kh