g giám đốc Lưu mà cũng phải lăn tăn chuyện đó hả?”
“Chỉ là không muốn người khác hiểu lầm thôi. Mà cốt lõi là không muốn Trần Lãm hiểu lầm. Anh tôn trọng cô ấy.”
Tây thôi cười lớn, nét mặt trở lại nghiêm túc hơn. Tây thầm nghĩ, thảo nào Giai yêu người đàn ông như vậy, anh ta không chỉ là một doanh nhân thành đạt, mà rõ ràng còn rất nhiều phẩm chất đáng để được yêu.
Từ công ty Khải Đoạn về, Tây không trở lại cơ quan nữa mà về thẳng nhà. Quốc vội vàng tới “triển lãm kỹ thuật” ở Hồ Bắc, trước khi đi không quên nhắc Tây mấy ngày này anh trai ở quê sẽ lên, nên dặn Tây tan làm nhanh chóng về nhà. Đây là lần đầu tiên anh trai lên Bắc Kinh, lại lên một mình nên còn lạ lẫm chưa quen. Qua điện thoại, Quốc cũng đã nói rõ địa chỉ nhà và các tuyến xe cho anh trai, anh trai Quốc tuy là chưa đi đâu xa nhà, nhưng với một người đã tốt nghiệp cấp ba lại còn thi đỗ đại học như anh ấy, chút khó khăn này đâu thể làm khó anh. Tây thì hoàn toàn đồng ý và nhận lời rất chân thành với đề nghị của chồng về nhà đón anh trai lên. Tây cũng có ấn tượng tốt về anh trai của Quốc. Anh ấy không hay nói nhưng rất tinh tế, rất biết cách thông cảm cho mọi người. Khi Tây về nhà chồng, anh vẫn bảo vợ làm giúp Tây cái này cái kia. Nếu phải làm toàn bảo vợ làm việc nặng nhọc, để Tây làm việc nhẹ. Vì thế, Tây cảm thấy rất cảm kích với vợ chồng anh chị.
Tây vội về nhà, về rất đúng lúc. Anh trai của Quốc là Hà Kiến Thành đang đứng đợi ở trước cửa. Nhưng điều khiến Tây quá bất ngờ là cùng đợi trước cửa còn có bố Quốc – bố chồng của Tây. Quốc không hề nói là bố sẽ lên. Mời bố và anh vào nhà, Tây viện cớ đi ra ngoài đi chợ tranh thủ gọi cho Quốc hỏi vì sao không nói là bố cũng lên. Quốc bảo thực sự không biết chuyện này, nghe giọng có vẻ thật. Bố Quốc lên làm gì nhỉ. Chắc không chỉ để đưa anh Thành lên rồi. Anh Thành đã hơn ba mươi tuổi, lại không phải người không có học, cho dù là chưa từng lên Bắc Kinh cũng không đến nỗi phải có người đưa đi. Thêm một người lên là tiêu thêm chút tiền, mà gia đình Quốc lúc này thì đúng là đang cần tiền thật. Bố Quốc tới chắc là có việc, thế nên phải cảnh giác cao độ. Ông bố chồng này tuyệt đối không phải là người không có việc vẫn cứ đến đâu. Mà bố có chuyện gì nhỉ? Về mặt nào nhỉ? Liệu Tây có hoàn thành được không đây? Bố không lên vì chuyện Tây không chịu sinh cho bố cháu đích tôn đấy chứ? Sau đó, Tây gọi điện cho Hàng thông báo là anh Thành đã lên, dặn Hàng nhớ làm tốt việc giới thiệu sắp xếp công việc. Trong điện thoại, thái độ của Hàng lạnh tanh nhưng vẫn đồng ý. Đồng ý là tốt rồi, còn thái độ thế nào Tây chẳng buồn quan tâm.
Lần này bố Quốc lên thực sự không có chủ định nào khác, thực sự chỉ là để dẫn con trai lên thành phố mà thôi. Nói chính xác thì không phải là “dẫn”, mà là để xem gia đình Tây sắp xếp mọi thứ như thế nào cho cậu con trai cả của mình. Ông không tin Quốc, Quốc rất e dè trước mặt vợ và mẹ vợ. Con trai cả thì không hay nói, gặp chuyện gì cũng không đấu tranh, dù được sắp xếp không vừa ý cũng chỉ chịu đựng một mình. Con trai cả chính là nối đau lớn nhất của ông. Năm đó, trên cầu Thiên Kiều, con dâu đã nói một câu khiến ông vô cùng đau lòng, nhưng lại rất đúng. “Bố nên tự thấy xấu hổ vì không thể chu cấp cho anh ý ăn học chứ.” Ông không chỉ xấu hổ vì không nuôi con ăn học được, mà còn xấu hổ vì mấy năm để nuôi Quốc ăn học, Thành đã phải vất vả chịu khổ cùng ông, đến tận bây giờ con chưa xây được nhà nữa. Thế nên đến phút cuối cùng ông quyết định đích thân đưa con trai lên Bắc Kinh, nếu xảy ra chuyện gì ông còn có thể ra mặt giải quyết, tranh cãi cho con trai. Bố Quốc ban đầu thực sự đã không ưng ý với sự sắp xếp công việc của gia đình Tây cho con trai mình. Thành được bố trí ở trong một gian phòng cho công nhân thật đơn giản, bên trên bên dưới che tạm, cửa sổ rất bé, lại không có kính, chỉ được dán qua loa bằng giấy báo đã bị gió thổi thủng, bụi bẩn bay khắp trong phòng. Thế nên ông lên tiếng: “Ở đây hả? Đến gian lều của nông dân ở quê cũng còn tốt hơn đây nhiều!”
Hàng lúc ấy bực mình vô cùng. Hàng vội vàng gác mọi công việc đang làm để đi đón hai người đó, một câu cảm ơn không nói thì thôi, lại còn này nọ nữa, muốn kiếm sống lại còn hạch sách, thế là ngay tại đó Hàng buông câu: “So với gian lều của nông dân còn tốt hơn nhiều hả, vậy thì về đấy mà ở, chẳng ai cản hai người đâu!”
Bố Quốc trợn tròn mắt chẳng nói được lời nào, vốn mấy câu đó ông định nói cho con dâu nghe mà quên mất Hàng cũng đang ở đây. Bị Hàng quặc lại một câu, cơn tức giận trong lòng bố Quốc tự nhiên biến mất, và đột nhiên hiểu ra mọi chuyên. Con dâu có nhiệm vụ sắp xếp công việc chứ em trai – Hàng thì không có nhiệm vụ này, thậm chí là có quyền bảo mình đi mình phải đi ngay. “Hàng à”, bố Quốc vội vàng mỉm cười nói với Hàng, “bác không có ý đó, không có ý đó đâu. Cháu có thể sắp xếp cho chỗ nào tốt hơn không?”
Hàng trả lời rất rõ ràng: “Không được. Điều kiện ở công trường này là quá tốt rồi, còn có cả loại phòng ngủ chung, hơn hai mươi công nhân cùng ngủ chia làm ba ca, cứ một nhóm ngủ ca một, hai nhóm còn lại làm việc!”
T