phải xem anh ta có sẵn sang lấy mình hay không?...”
Ngày hôm đó, cả hai không đi làm nữa mà cùng nhau đi du ngoạn, không có nơi đến cụ thể, cứ đi theo những cột đèn ven đường, đi mãi tới tận vùng ngoại ô. Đói, cả hai dừng xe vào ăn mỳ tại một quán ăn ven đường. Thời tiết hôm ấy thật là đẹp, ánh mặt trời xán lạn, ăn xong cả hai cùng bước ra, chân cùng nhịp bước, vai kề vai sóng đôi.
“Anh à, rốt cuộc anh thích em ở điểm gì?” Đi một lát, Giai không thể giữ kín trong lòng hơn nên thốt ra hỏi.
“Em khiến anh hãnh diện chăng?”
“Không phải. Thực sự em không xứng với anh mà.”
“Lại nữa rồi.”
“Thật mà. Anh nhìn lại mình xem, anh trẻ này, đẹp trai này, gia đình cũng tốt. Lại là đứa con ngoan tới giờ vẫn sống cùng bố mẹ.” Nói tới đây Giai khẽ mỉm cười. “Còn em thì… em chỉ rõ từng điểm của em để so sánh thì thấy rằng ngoại trừ ngoại hình được được ra, tất cả những điểm khác đều không bằng anh.” Lại cười do dự, Giai nói tiếp: “Mà ngay đến ngoại hình em cũng không bằng anh, hoa đâu thể thắm suốt trăm ngày, em lớn tuổi hơn anh, mà phụ nữ thường nhanh già hơn đàn ông…”
“Lo gì, khi nào em bốn mươi tuổi anh đưa em đi thẩm mỹ, chúng ta sẽ thẩm mỹ thành một mỹ nhân Hàn Quốc!”
“Anh, em đang nói thật mà.”
“Việc gì phải so sánh thế.”
“Nhưng nếu không thế em không thấy thoải mái. Tất nhiên em không phải là cây nến đỏ chỉ biết cho không biết nhận đâu, nhưng ngược lại cũng không muốn ai đó chỉ là cây nến đỏ của em. Anh à, tình cảm cần có sự cân bằng, anh hiểu ý em không?”
“Giai à, thực sự những người phụ nữ mà anh tiếp xúc nhiều nhất trên thế gian này – Hàng chậm rãi tâm sự - chính là mẹ và chị gái anh. Mẹ anh là người phụ nữ vì sự nghiệp điển hình, những yêu cầu của gia đình luôn bị đặt sau đòi hỏi trong công việc của bà. Ví như mẹ anh nấu ăn rất giỏi nhưng ngoài dịp lễ tết ra còn lại hầu như rất ít khi mọi người được ăn những món mẹ nấu. Thường là ăn cơm ở nhà ăn. Hay ví dụ khác, nếu gia đình và bệnh viện cùng có chuyện xảy ra chắc chắn bà sẽ bỏ việc gia đình và đến bệnh viện. Hồi bé, có lần anh bị sốt, nhưng giữa đêm mẹ nhận được cú điện thoại từ phòng phẫu thuật liền bỏ anh ở nhà và tới bệnh viện. Khi mẹ về tới nhà, anh sốt cao tới mức mê man, chẳng nhớ gì cả, chỉ nhớ mẹ đã ôm anh và khóc. Lúc đó anh nghĩ là sau này mẹ sẽ thay đổi, thế nhưng mọi việc vẫn như cũ. Còn chị anh, em biết rồi đấy, chị ấy không phải người xấu, nhưng cái tôi thì quá lớn, làm gì cũng ít khi để ý tới suy nghĩ của người khác, cảm xúc của người khác. Từ bé anh đã được dạy rằng phải làm một bậc nam tử hán, là một cây cổ thụ vững chắc cho chim cư ngụ được. Trước khi gặp em, những cô gái mà anh tiếp xúc đúng là những con chim nhỏ, những bông tầm gửi, vì thế anh luôn nghĩ rằng có hai dạng phụ nữ, một là như mẹ anh, coi sự nghiệp làm trọng; hai là như chị anh, một loài tầm gửi, loài chim nhỏ bé. Anh không biết rằng vẫn còn dạng phụ nữ khác nữa như em đây…”
“Em là dạng phụ nữ như thế nào?”
“Là dạng có ưu điểm của cả hai dạng kia.”
“Chẳng nhẽ thế.”
“Cố gắng lên sẽ được thế mà.”
“Ây ya! Anh đúng là, chỉ được khéo dụ em thôi!”
Đúng lúc đấy, Giai đột nhiên giơ tay lên định đánh nhẹ đối phương, nhưng Hàng nhanh hơn tránh được khiến Giai đánh trượt mất đà ngã về phía trước, Hàng lập tức kéo người Giai và đầu Giai ôm vào trong lòng. Trong giây lát, hai ánh mắt cách nhau rất gần, hai đôi môi chầm chầm khẽ chạm vào nhau…
Gió Bắc thổi qua đem theo chút reo vui hoan hỉ. Mẹ Tây chẳng nói gì, ngồi lặng người một lúc lâu rồi nói: “Nhưng đó đều là nhân vật trong văn học…” Giọng bà nói có phần nhẹ nhàng hơn.
Giai nhanh nhảu tiếp lời: “Văn học cũng là từ cuộc sống mà ra.”
Mẹ Tây nói không lại. Rốt cuộc bà là bác sỹ, tranh luận về văn học đương nhiên là thua rồi. Giai nhìn thẳng vào mắt mẹ Tây trong ánh mắt ấy không chút kiêu căng của kẻ đắc thắng, chỉ có sự chân thành và khảng khái.
Bố Tây ngồi yên nãy giờ bây giờ mới lên tiếng: “Giai nói đúng, văn học là tấm gương phản ánh cuộc sống. Những ví dụ cháu vẫn nói ở nước ngoài cũng có; như Romeo và Juliet, Dumasfils và Violetta Valery. Vậy, điều này nói lên cái gì? Điều này khẳng định rằng không thể. Bởi vì cháu có thể lấy bao nhiêu ví dụ về những cuộc chia ly kiểu như Trà Hoa Nữ mà đau khổ đến chết thì bác cũng có thể lấy bấy nhiêu ví dụ về những gia đình tan nát chỉ vì trót yêu gái làng chơi; Cháu có thể tìm muôn ngàn ví dụ về những bi kịch bị phản đối tình yêu, bác cũng có thể tìm ngần ấy ví dụ về những bi kịch trái ngược lại trong cuộc sống này. Cháu cho rằng Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc không lấy được nhau là một khổ đau, còn bác cho rằng đó là sự may mắn của họ - vì chính cách kết thúc như vậy đã biến tình yêu của họ thành vĩnh cửu!... Bác nói tất cả những lời này để khẳng định với cháu thế này: Giai à, đây không phải là cách thảo luận vấn đề này!” Lời ông nói nhẹ nhàng với thái độ hết sức bình thản, mỗi câu đều ẩn chưa hàm ý sâu sắc, logic, chặt chẽ, có tình có lý khiến đối phương ngạc nhiên, cứng lưỡi chẳng nói được gì, như thể dồn đối phương vào con đường không lối thoat. Mẹ Tây lặng nhìn chồng đầy khâm p