i là vợ chồng à? Là cặp vợ chồng đã từng biết rõ từng thớ thịt trên cơ thể nhau rồi còn gì. Tây muốn gọi Quốc quay lại, quấn quýt nhau như những cặp vợ chồng bình thường. Tây vẫn tắm, Quôc đứng bên nói
chuyện hoặc giúp Tây cọ lưng, hoặc cùng tắm với Tây... Thôi cơ hội qua
rồi, giò lại gọi Quốc vào là quá trơ. Để tối đi ngủ rồi nói tiếp.
Tối đó, hai vợ chồng đi ngủ. Họ quen nằm riêng chăn. Sau khi tắt đèn, Tây chủ động ôm lấy Quốc. Trước đây phần lớn là do Quốc chủ động. Cũng
có lúc Tây chủ động nhưng rất ít khi. Nhưng lần này, Tây quyết định là
người chủ động. Nếu đã muốn có gì phải ngại.
Quốc không ngờ, Quốc và Tây lâu rồi không sinh hoạt, thời gian này Quốc chủ yếu tự khống chế hơn là dùng "người tình tay trái" để giải quyết nhu cầu. Với tính cách của Quốc, nếu có
phải dùng đến "người tình tay trái" thì cũng không muốn đó là Tây. Nhưng bây giò Tây yêu cầu, sao Quốc có thể từ chối nổi. Vẫn nói nam nữ bình
đẳng mà, có phải lúc nào cũng bình đẳng được đâu. Như chuyện này vậy,
nếu nữ mà từ chối nam thì là ý của trời, là tụ hào, là đặc quyền; còn
nếu nam mà từ chối nữ bạn thử nghĩ xem? Sẽ là tàn khốc, là lạnh lùng, là làm tổn thương phụ nữ, nếu không thì là không còn khả năng. Với Quốc
hiện nay thì là vừa lạnh nhạt vừa không còn khả năng. Hôm qua vừa tự thoả mãn nhu cầu cũng hết rồi.
Tây áp sát chân Quốc, áp sát dưới nách Quốc, miệng còn nâng lên đầy kích động, khiến Quốc nổi cả da gà. Tây học cách này ở đâu không biết? Trước đây Tây đâu có như thế này. Đồng thời Quốc cảm nhận được bàn tay Tây đang di chuyển dần từ trên ngực mình
xuống, phần bên dưới Quốc chưa chuẩn bị gì cả. Trong dạ bảo không được,
Quốc tóm lấy bàn tay này, đấy hoảng hốt đưa lên cạnh miệng. Không ngờ
hành động này lại khiến Tây hiểu lầm, Tây cho rằng Quốc đang tạo xúc
cảm, quả là "mất ít được nhiều". Thế nên Tây lập tức hưởng ứng lại, đưa
miệng lên sát tai Quốc và cắn vào vành tai. Quốc đã từng nói với Tây
rằng đó là phần nhạy cảm nhất trên cơ thể Quốc, nhưng Tây cứ vờ như chưa bao giờ nghe thấy. Nhưng quả nhiên Tây
đã nghe và biết điều đó, chỉ là không làm mà thôi. Nếu Tây muốn chắc
chắn là làm tốt. Tây cứ ra hiệu như vậy, hơn nữa Quốc vẫn còn trẻ, cơ thể Tây cũng còn trẻ, chưa hề trải qua sinh nở, nên vẫn rất mềm mại, căng tròn và đàn hồi, vì thế cuối cùng cũng đánh thức bản năng nơi Quốc. Và Quốc nhập cuộc. Mà khi nhập cuộc rồi thì sự ẩm ướt và mềm mại của đối phương chẳng hấp dẫn hơn "Người tình tay trái" sao?... Lần này, vì Tây là ngườichủ động, lại phối hợp ăn ý nên hai vợ chồng thực sự cảm nhận được sự hoan
lạc. Xong xuôi hai người chỉ lau qua người, không đi tắm lại liền đi ngủ luôn. Đêm đó họ ngủ rất sâu.
Hôm đó là cuối tuần, khi Quốc tỉnh dậy đã là 9h hơn. Vừa mở mắt ra, Quốc giật mình
nhìn thấy đôi mắt ai đó ở rất gần đang nhìn mình. Quốc chững người giây
lát mới nhớ ra chuyện gì đã xảy ra, sau đó cười với người đó. Tây cảm động suýt khóc trước nụ cười ấy, liền dúi đầu vào lòng Quốc, miệng vui vẻ nói: "Anh Quốc, đã lâu rồi chúng ta chưa thế này nhỉ... Có khi
đến cả thế kỷ rồi ấy chứ. Có lúc em đã nghĩ tới chuyện đưa anh đi khám
đấy."
"Khám gì?"
"Khám xem anh có bị liệt dương không."
"Liệt dương? Anh hả?" Ngừng một lát Quốc nói tiếp: "Chẳng qua đàn ông đến tuổi như anh, do chịu áp lực công việc, gia đình, mười người thì có tám người bị liệt dương thật, nhưng anh thuộc số ít"
"Lại nói phét."
"Không tin em đi hỏi đi."
“Hỏi ai?” Quốc mỉm
cười vì biết mình vừa nói đùa. Tây vui vẻ trêu: “Mà nếu có hỏi được cũng chẳng cần, đáp án đó rồi. Chắc chắn chuyện này ai cũng như anh cả, đều
là “số ít” cả. Nói khoác, thậm chí nói khoác cả chuyện này là một trong
những đặc điểm của đàn ông các anh.”
Quốc lắc đầu
nói: “Bọn anh đâu có nói khoác. Nhưng là “nói lời thực tế” đấy chứ. Tối
qua em cảm thấy thế nào, chẳng nhẽ không… sướng như tiên sao?”
Tây đáp lại ngay: “Một người làm chút việc tốt đâu có khó, cái khó là cả đời phải làm việc tốt cơ.”
“Vậy phải xem em có
sức hấp dẫn này không đã, xem có thể để anh “cả đời làm việc tốt”
không.” Sau đó Quốc kéo Tây ôm vào lòng, “Tây à, anh muốn bàn với em một chuyện.”
Sau đó, Quốc
nói ra câu chuyện mà mình muốn nói song cứ phải giữ mãi trong lòng ấy.
Nhưng vừa mở đầu, chưa kịp nói hết, chỉ mới nói tới chuyện đón anh trai
về, Tây đã hét lên một tiếng, giật ra khỏi lòng Quốc, và đi thẳng xuống
khỏi giường mặc áo vào.
Tây thấy thật ghê
tởm. Vì Tây đã cho rằng Quốc có nhu cầu, vì tối qua Quốc đã thể hiện như thể mình bị kích động thật. Sau khi lấy nhau, cũng có thời gian họ đã
như vậy, đặc biệt là thời gian gần đây, họ đã có cách thể hiện này. Tức
là nếu đối phương yêu cầu trước, thì bên mình cũng sẽ đối tốt lại. Ví dụ như chủ động tặng đối phương món quà hay rót một cốc nước, hay lấy cho
họ đôi giày, nhưng để đạt được mục đích mà dùng cả chuyện đó thì có lẽ
đây là lần đầu tiên. Thật là hạ tiện, thật là nham hiểm, thật là vô sỉ.
Chưa nghe Quốc nói hết câu
chuyện, Tây đã nhảy khỏi giường, liên tục cười lớn: “Thì ra là vậy, hoá
ra là vậy!... Tối qua tôi còn t
