làm như vậy. Không hỏi quá trình, chỉ biết kết quả. Mà kết quả là con
làm công ty mất đi một khách quý có thể chi ra năm triệu tệ để mua nhà
đấy.”
Tây ấm ức nói: “Nghe anh ta bốc phét! Thế thì con cũng sắp mua căn nhà mười triệu đây.”
Bố Tây nghiêm mặt: “Người ta đặt cọc rồi đấy. Đặt cả khoản lớn.” Lúc này Tây mới yên lặng.
“Sự việc này xảy ra
xem qua là ngẫu nhiên, nhưng thực sự là điều tất nhiên thôi. Người đó
đương nhiên có vấn đề của anh ta nhưng chúng ta đang nói không phải là
vấn đề của anh ta mà là vấn đề của chính chúng ta. Hàng, bố mẹ hiểu con, con là người có năng lực, có năng lực hoá thù thành bạn, có năng lực
quan tâm tới lợi ích của hai bên, nhưng con cũng không nên làm thế,
không nên mắng mỏ khách hàng thậm chí là động cả tay chân như một kẻ vô
công rồi nghề thô lỗ vậy. Vì sao ư? Vì tâm trạng của con hiện giờ không
tập trung vào công việc.” Tất cả đều sững người nhìn bố Tây, Hàng cũng
vậy, không hiểu bố đang ám chỉ việc gì. Bố Tây vẫn từ từ nói: “Thật
không ngờ, chỉ vì bố mẹ phản đối việc con và Giai mà con mất cả hồn
phách thế, không ngờ con lại phiền não đến thế. Ở đây, bố muốn khuyên
con một câu thế này, con có thể không yêu giang sơn, chỉ yêu mỹ nhân,
nhưng mỹ nhân lại rất yêu giang sơn! Nói cách khác, chẳng có cô gái nào
sẵn sàng yêu một người đàn ông vô dụng cả. Sự nghiệp mới chính là cái
gốc lập thân của người đàn ông!” Nói xong, ông đứng dậy đi vào phòng
đọc, rồi đóng sầm cửa lại.
Hàng không cãi một
lời. Hàng không thể không thừa nhận rằng, những gì bố phân tích là đúng, không phải là phân tích về phụ nữ mà chính là phân tích về bản thân
Hàng. Gần đây, Hàng thực sự rất nóng tính, hay nổi giận vô cớ. Tất nhiên việc này có liên quan tới mối quan hệ với Giai. Nếu không thể, sự việc
ngày hôm nay có thể đã có kết quả khác.
Cả phòng yên ắng. Hai mẹ con Tây chỉ biết an ủi Hàng, cũng chẳng biết nói thêm điều gì. Đúng
lúc ấy, chuông cửa reo lên, Tây đi lại mở cửa. Hoá ra là Quốc. Nhìn thấy chồng, Tây chẳng nói câu nào, cũng như chẳng muốn nhìn; Quốc chẳng buồn bận tâm, chào mẹ vợ một tiếng sau đó đi thẳng tới trước mặt Hàng. “Hàng à, chuyện ngày hôm nay, anh đã nghe anh Thành kể lại, anh bảo lúc quan
trọng nhất nhờ em giúp. Cảm ơn em nhiều!”
Tây lạnh lùng nói chen vào: “Anh trai anh sợ hay không biết Hàng vì chuyện này mà bị đuổi việc rồi.”
Quốc ngạc nhiên quay lại nhìn Hàng. Hàng chỉ cười buồn một cái chả nói câu nào. Như vậy đó là sự thật! Quốc có chút không hiểu về cậu em vợ này, vì sợ chủ công trình mắc tội mà
mặc kệ cho Thành chịu khổ, nhưng hôm nay lại vì Thành mà mất cả công
việc. Song bất luận thế nào đi chăng nữa thì việc Hàng bị mất việc vì
Thành là sự thật.
Trưa hôm ấy, Quốc mời Hàng đi ăn trưa để bày tỏ lòng cảm ơn. Trong bữa cơm, Quốc cứ năm lần bảy lượt cảm ơn làm cho Hàng rất ngại, bảo anh rể không cần làm vậy,
Hàng không thích không có công mà được hưởng. Lúc đó, Hàng thể hiện dũng khí như vậy mà không nghĩ tới bản thân mình, nguyên nhân thực sự là rất ghét tên khách hàng đó. Trong mắt tên đó không coi ai ra gì thật chẳng khác gì Khải Đoạn. Vì Khải Đoạn, Hàng hơi có ác cảm với kẻ giàu. Vẫn
biết nghĩ như vậy hơi nhỏ nhen, nhưng cứ thấy cái kiểu đó là Hàng không
chịu được. Đương nhiên, nếu là việc của công nhân khác Hàng cũng chẳng
quan tâm làm gì, nhưng Hàng ra mặt đâu phải vì Thành mà là vị chị gái.
Quan hệ giữa hai vợ chồng chị gái gần đây khá căng thẳng và một trong
những nguyên nhân à do không sắp xếp được công việc cho Thành. Nếu Thành có chuyện gì, chắc chị lại phải chịu trận. Nói tóm lại trong chuyện này Hàng làm như vậy đầu tiên là vì mình, sau là vì chị gái, còn chả liên
quan gì tới gia đình Quốc cả. Quốc nghe xong mới gật đầu nói đúng, như vậy mới đúng là lô gic của vấn đề. Có điều, không vì vậy mà nhạt
nhẽo với Hàng, thậm chí còn tôn trọng Hàng hơn. Quốc thực sự rất thích
cái tính dám làm dám nói thẳng những gì trong lòng mình của cậu em vợ này. Hàng và Quốc có một khoảng thời gian dài xa cách nhau cũng vì căng
thẳng với Tây, hôm nay mới có dịp ngồi hàn huyên, quả là một chuyện đầy ý nghĩa. Hàn huyên mãi rồi lại uống, chả biết quỷ thần sai khiến thế nào
Quốc lại nói cho Hàng đã từng gặp Giai trong quán rượu, và còn nói hết những lời Giai nói cho Hàng nghe. Quốc biết cả nhà phản đối chuyện
giữa Giai và Hàng, nhưng ở góc độ nào đó, Quốc muốn kích cho hai người
phản kháng với gia đình Tây. Quốc thực sự quá phản cảm với thái độ đạo
mạo, ngạo mạn của gia đình vợ.
Câu chuyện Quốc kể khién Hàng cảm động và được cổ vũ rất nhiều, vì thế Hàng đã đưa ra một quyết tâm.
***
Hàng đợi Đoạn ở bên ngoài công ty, khi cửa mở, Đoạn bước ra.
"Hàng à, khách quý, khách quý... nào, mời vào."
"Không cần tôi nói vài câu rồi đi ngay."
Đoạn quay lại dặn trợ lý của mình "Cô đi trước đi". Khi cô trợ lý đi khỏi, Đoạn cẩn thận đóng cửa lại. "Có chuyện gì? Tiểu Hàng."
"Anh nói Giai xin anh một khoản tiền tài trợ hai mươi nghìn tệ đúng không?"
"Đúng."
"Vậy vì sao anh tài trợ cho cô ấy?"
"Vì tôi yêu cô ấy."
"Anh có định cưới cô ấy không?"
"Không